The Soda Pop
Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Dùng Hấp Dẫn Hạ Gục Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324901

Bình chọn: 9.5.00/10/490 lượt.

rần Diệu Thiên tôi thuận lợi giảm hai mươi Kg, trở thành cô gái thướt tha dưới một trăm cân. Có điều tôi phát hiện gầy thật sự không

tốt, Trần Diệu Thiên cũng hay oán giận chuyện ban đêm ôm đều thấy xương. Vì thế tôi lại phóng túng bản thân, nhiều thịt một chút. Hiện tại cũng

hơn một trăm kg, thoạt nhìn cũng không quá béo, vừa phải. {hana: ở Trung Quốc đó, 2kg bằng 1kg ở mình, vì thế bạn Heo nhà chúng ta chỉ có +- 50kg thôi nhé}

“Gần đây có liên lạc với Lí Minh Ngôn không a?” Trần Diệu Thiên đột nhiên cười hỏi tôi.

Tôi lườm anh “Anh ấy hiện tại bận lắm, làm gì có thời gian mà gửi bưu thiếp cho em.”

Nửa năm

trước chúng tôi còn thường xuyên thư từ, thường xuyên tâm sự. Mà mỗi lần tôi đọc thư hay gửi thư, Trần Diệu Thiên đều chăm chú ở phía sau tôi,

đuổi thế nào cũng không đi. Nửa năm gần đây Lí Minh Ngôn hình như rất

bận, ngay cả thư hồi âm cũng không có, dần dần chúng tôi cắt đứt liên

lạc.

“Bài “Thiên nga” này là ai chọn a?” Chị tôi hô lên.

“Của em, của em.” Tôi thật nhanh đáp lại.

Tôi cười hì hì chạy về phía chị, lấy micro.

Nhìn về phía màn hình thật lớn, trong đầu cuồn cuộn những hình ảnh diễn ra một năm qua.

Trần Diệu Thiên làm bạn cùng tôi giảm béo, mang tôi đi du lịch khắp nơi, làm cho thế giới của tôi thật vui vẻ.

Những ngày này có phải rất hạnh phúc không?

Đọc sách,

học đàn dương cầm, uống trà, mua sắm, du lịch… Chỉ cần tôi thích là có

thể đi. Tôi thích anh nhất định mua cho tôi. Tôi nghiễm nhiên trở thành

một quý phu nhân sống an nhàn thoải mái, tận tình hưởng thụ tiêu sài.

Nhưng Trần Diệu Thiên lại dạy tôi quản lý tài sản, đang trong quá trình

hưởng lạc tôi đã thiết kế bản thân thành một thân giữ của. Sau khi biết

được chúng tôi kết hôn, mẹ của Trần Diệu Thiên có kín đáo chê trách, có

điều vì Trần Diệu Thiên vẫn làm theo ý mình nên bà đành thoả hiệp. Người đàn ông này, yêu tôi đến mức không muốn bất cứ người nào chê bai gì

tôi, dù chỉ một chút.

Tôi nghĩ, trong tâm trí tôi đã hoàn toàn không còn hai chữ tự ti.

Tôi biết, tôi có một người chồng yêu tôi nhất, tôi có một gia đình vô cùng hạnh phúc.

Tôi còn rất

nhiều chuyện muốn làm. Tôi còn nhiều điều cần phải học. Tôi căn bản

không rảnh nghĩ mấy cái như kiểu, Trần Diệu Thiên ở ngoài có lăng nhăng

với cô nào không, cũng không rảnh đi lo anh có thay lòng đổi dạ hay

không. Sống cho hiện tại, hưởng thụ cuộc sống, tôi hiện tại chính là như thế. Mà tình cảm của tôi cùng chồng yêu mỗi lúc một nồng, tôi rất ỷ lại vào anh, giống như càng lúc càng ỷ lại.

Bất luận có sáng chói thế nào, chỉ cần em để ý, có ánh mắt anh dõi theo hay không.

“Nếu không có tiếng gọi của anh

Đôi cánh vẫn như cũ, không thể mở ra

Còn có bao nhiêu buổi sáng sớm trời trong xanh

Em là thiên nga của anh

Anh là người hùng của em

Em nâng cánh

Chờ đợi tiếng anh gọi em

Nghiêng đầu sang một bên

Nghĩ muốn dừng lại nơi vai anh

Em từng khẽ thốt lên

Cảm giác khát vọng trong tim như lạnh giá.

Cũng là anh dùng sức đưa em đến bên những vì sao

Em là thiên nga của anh

Anh là người hùng của em

Em nâng cánh

Em là thiên nga của anh

Anh là hồ nước của em

Chờ đợi em rơi xuống…”

Ngày 20 tháng 5

Sáng sớm,

nhóm bạn tốt đều đã chạy đến nhà tôi, mẹ ở trong phòng dặn dò tôi và

chị. Mắt thấy hai đứa con mình vất vả sinh ra đều phải đi ra ngoài, mẹ

càng nói càng kích động, nhịn không được khóc luôn. Tôi cùng chị trong

lòng vô cùng cảm động, một bên khẽ dỗ mẹ tôi, một bên lau đi giọt lệ lơ

đãng rơi xuống.

Thời gian đã đến, chú rể đến đón cô dâu. Tôi từ đầu còn nghĩ không biết nên dùng

phương pháp gì làm khó Trần Diệu Thiên. Ai ngờ anh dễ dàng ôm được tôi

ra cửa. Mà những người đó trong tay cầm xấp lì xì, tôi nghe được bọn họ

hưng phấn nói nhỏ “Chú rể này đúng là hào phóng… Một bao lì xì mà bỏ mấy ngàn đâu.”

Trần Diệu Thiên một đường ôm tôi xuống lầu, ôm lên xe.

Chúng tôi ngồi trên xe, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn nhau cười.

Tôi đã từng

cảm thấy bản thân được sinh ra quá mức bình thường, quá mức buồn tẻ. Vô

số lần tôi đã hâm mộ những người có cuộc sống phóng khoáng, triền miên

yêu đương.

Hiện giờ,

khi tôi đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, tôi mới phát hiện.. nhiều

năm sợ hãi sống trong thế giới có bao nhiêu tốt đẹp.

Tôi có thể đep tất cả những gì tôi có dâng hiến cho anh – người đàn ông tôi yêu nhất, cùng là người yêu tôi nhất thế gian.

Giữa biển

người mờ mọt, tôi chỉ là một cô gái quá đỗi bình thường, nhưng mà, người bình thường như rôi mới có được hạnh phúc lớn nhất.

Một chiếc

Mờ mịt biển

người trung, ta chỉ là tái bình thường bất quá nữ tử. Nhưng là, này

bình thường bình thường ta, có được lớn nhất hạnh phúc.

Một đoàn xe

xa hoa vừa đia qua, bên kia, một chiếc Porsche màu trắng đi đến. Tầm mắt của tôi vô tình chạm đến, cảm giác có chút quen thuộc, nhưng cảm giác

chỉ xảy ra trong chớp mắt, vẫn chưa thế nhận biết được.

Khi chiếc Porsche màu trắng đi lướt qua xe hoa, tôi hạnh phúc ngã đầu lên vai Trần Diệu Thiên, lúm đồng tiền như hoa.

Cuộc sống của tôi không phải cổ tích, nó tuyệt hơn cổ tích rất nhiều.

Hai người, một thế giới.