ầu
đột nhiên vụt sáng một ý tưởng, tôi nhìn quanh đại sảnh, chọn một vị trí có thể quan sát được cửa nhưng không dễ bị nhận thấy, đại khái một lát
sau tôi đã thấy Trần Diệu Thiên đi đến. Anh ta mặc một bộ đồ bình
thường, đeo một cái kính râm bước đến, thật giống một đại minh tinh xuất hiện. Đi vào trong hắn gỡ kính xuống bắt đầu nhìn ngó xung quanh, như
là đang tìm ai đó, hắn quá phong cách khiến mọi người xung quanh bắt đầu chú ý đến hắn.
Đúng lúc tôi đang nhìn trộm thì điện thoại đột nhiên vang lên, tôi giật nẩy người,
lập tức ấn nút tắ, không xong rồi, vừa rồi quên mất không chuyển về chế
độ im lặng.
Nó lại vang
lên, tôi nhấc nhanh chóng che loa để âm thanh phát ra không lớn, sau đó
tìm đường chầm chậm tiến vào WC, trong lúc đó tôi còn đang kéo một đống
hành lý to tướng, mẹ nó, thật là bi thảm a, ở sân bay thường có tiếng
loa thông báo giờ bày, bị nghe được mới lạ đấy.
Nó lại vang lên, tôi nhấc nhanh chóng
che loa để âm thanh phát ra không lớn, sau đó tìm đường chầm chậm tiến
vào WC, trong lúc đó tôi còn đang kéo một đống hành lý to tướng, mẹ nó,
thật là bi thảm a, ở sân bay thường có tiếng loa thông báo giờ bày, bị
nghe được mới lạ đấy.
Cuối cùng tôi cũng thuận lợi di chuyển
đến WC, phía bên kia thanh âm uy uy không ngừng, tôi hít sâu, điều hoà
hơi thở, sau đó nói “Lại gọi có việc gì a?”
“Em đang ở đâu?”
“Tôi đã cất cánh đi đến Cửu trại rồi! Tôi là không thể gặp anh!”
“Em đi từ sân bay Thành Đô?”
“Đương nhiên, ai chẳng bay ở đấy.”
“Em đi với ai?”
“Bạn tôi! Liên quan gì anh! Hỏi kỹ vậy làm gì!”
“Tiểu Trư, nói cho anh biết, giờ em đang ở đâu?”
“Tôi nói tôi ở trên máy bay, được rồi, không nói nữa, tiếp viên hàng không nhắc tôi tắt điện thoại.”
“Liên quan cái đầu em!” Bên kia anh đột nhiên mắng, “Lí Minh Ngôn nói không thể đi cùng em! Anh ta nói anh đến đón em về!”
Tôi hoàn toàn ngây ngốc, trợn mắt há mồm nửa ngày không nói nên lời, chỉ biết toàn thân run rẩy, trong chốc lát
lúc nóng lúc lạnh, giống như bị băng và lửa bao vây. “Em ở đâu… Tiểu Trư…. Nói gì đi…” Bên tai là tiếng thúc giục của Trần Diệu Thiên. Tôi giật mình, giống như đột nhiên bừng tỉnh, rống to. “….Anh quản tôi ở đâu làm gì! Tôi không cần anh đưa đón!” Hét xong tôi nhanh chóng cúp điện thoại, bởi vì giọng của tôi đã bắt đầu nghẹn ngào.
Chỉ chốc lát điện thoại lại đổ chuông,
tôi chuẩn bị tắt đi thì lại phát hiện ra là cuộc gọi của Lí Minh Ngôn.
Tôi cố hít thật sâu, tự điều chỉnh bản thân sau đó tiếp điện thoại.
“Vừa rồi có chút chuyện ngoài ý muốn, có thể không thể đưa em đi câu cá được.” Thanh âm hối lỗi của anh vang lên.
Tôi im lặng không nói gì, tôi sợ nếu nói ra tôi sẽ khóc mất.
“Lần sau anh bồi thường, được không?” Ngữ khí của anh vẫn cực kỳ ôn nhu, “Anh nghe nói Trần Diệu Thiên ở Vũ Hán, thế nên anh gọi nhờ anh ta đưa em về, em ở sân bay đợi anh ta nhé.”
“…Ân..” Thật lâu sau tôi mới nhẹ đáp, sau đó nhanh chóng cúp điện thoại.
Tránh để Trần Diệu Thiên gọi đến, tôi trực tiếp tắt máy.
Uỷ khuất cùng khó chịu trong lòng bừng
bừng bốc lên, tôi cả người giống như không còn sức lực, đặt mông ngồi
xuống nền đất. Không biết làm sao mà nước mắt từng giọt từng giọt rơi
xuống, tôi cũng không quản nổi, yết hầu nghẹn ngào khó chịu, dần dần tôi bắt đầu khóc lên, hình tượng làm quái gì nữa, tôi không cần, nhìn đống
hành lý bên cạnh một cô gái già khóc lóc, cũng còn hình tượng gì đâu.
Ai cũng nghĩ hiện tại tôi giống bà điên
ngồi ngốc trong WC thương tâm gào khóc, một khắc trước còn như công chúa xinh đẹp đợi người ta đến, ai mà biết lại có cái kiểu bị đưa lên chín
tầng mây sau đó một bước ném thẳng xuống mặt đất như thế, thậm chí còn
nghe được tiếng người ngoài trào phúng, một chút tôn nghiêm đều không
còn a.
Tôi chính là điên cuồng khóc, liều mạng
khóc, đem tất cả hưng phấn cùng mong chờ mấy ngày qua cho trôi theo nước mắt, đem tất cả ảo tưởng thả theo nước mắt luôn, đem thương tâm chật
vật, tình cảm tuyệt vọng của tôi trôi theo luôn…
Tôi vẫn nghĩ chỉ cần tôi không ngừng cố
gắng, không lùi bước tôi có thể đến gần anh. Tôi vẫn nghĩ hiện tại còn
hạnh phúc hơn lúc trước chỉ đứng từ xa nhìn anh, tôi vẫn nghĩ chỉ cần
tôi thay đổi, thay đổi tất cả….
Ha ha, tôi đúng là ngây thơ, đúng là đáng cười!
Tôi không xấu không béo thì thế nào? Tôi có biến thành xinh đẹp thì sao? Tôi thích anh và muốn đến bên anh thì
sao? Chỉ cần anh không thích tôi, trong mắt anh tôi sẽ không là gì!
Hiện tại tôi mới biết được sự khó chịu
thật sự không phải là đứng từ xa nhìn anh, mà chính là cảm giác như gần
như xa, cảm giác như sắp chạm vào thì bỗng chốc tan biến vào khoảng
không! Bi kịch thật sự cũng không phải vì cô béo cô xấu, bi kịch thật sự chính là cô ngu ngốc tự mình ảo tưởng đến sống dở chết dở, tất cả đều
là tự làm tự chịu.
Thì ra sự thật so với tưởng tượng tàn
khốc hơn nhiều, thì ra dũng khí so với tưởng tượng ít hơn nhiều… thì ra, chuyện như vậy có thể khiến tôi khóc điên cuồng….
Mọi người đi vào WC ai cũng nhìn tôi, nhưng tôi đã muốn bỏ mặc tất cả, cho đến khi bên cửa vang lên giọng nói quen thuộc.
“Khóc
