m ủy khuất mình!”
“Vậy chị với Võ Hi?” Tôi hạ giọng, lo lắng hỏi.
“Yên tâm đi, chị em không phải đứa ngốc.
Nhưng thật ra là em đó, còn nữa, đừng lúc nào cũng đem cảm xúc viết ở
trên mặt cho người ta xem!”
Chị vỗ vỗ vai tôi, cười nói, “Bất quá đều nói người ngốc có phúc của người ngốc, em gái chị đơn thuần đáng yêu
như vậy, nhất định sẽ có một người đàn ông yêu em đến nắm tay của em!”
“Chị em xinh đẹp thông minh như vậy, nhất định cũng sẽ có một người đàn ông tuyệt thế đến yêu! Cái loại cặn bã
như Võ Hi này, chị mau đá hắn lăn đến đường chân trời đi!”
“Ha ha….” Chị cười vui vẻ, dùng sức gật đầu, “Biết rồi!”
Nhưng mà trước khi đăng kí, chị còn cùng
Võ Hi lưu luyến không rời nói lời từ biệt, vẻ mặt nhu tình kia làm cho
tôi có chút đau đau.
Chị ơi là chị, tuy rằng không rõ lắm là
trong hồ lô của chị bán thuốc gì, nhưng trăm ngàn lần đừng để tình cũ
không rủ cũng về nha!
Sau khi về nhà vài ngày, mẹ già cũng ba
ba rốt cuộc cũng đã trở lại, mẹ già thừa dịp đêm dài đến phòng của tôi,
truy vấn tình hình chiến đấu ở chung, khi tôi đem chi tiết bẩm báo hết
cho mẹ thì vẻ mặt của mẹ lại còn bi phẫn hơn cả tôi!
“Con rể tốt của tôi cứ như vậy đã không còn, Chân Tâm, con đền cho mẹ đi!”
“Ặc, mẹ không cần che chở cho anh ta chứ! Con gái của em thiếu chút nữa là bị ‘cường bạo’ rồi đó!”
“Nếu nó không chịu trách nhiệm mới là
đáng nói, nhưng Tiểu Thiên người ta còn ước gì được cùng con đến Cục dân chính, nó làm như vậy cũng là bình thường thôi!”
“Mẹ nghĩ gì vậy? Em muốn gả con ra ngoài muốn gần điên rồi.”
“Hắc, con không hề tìm được một thằng nào so sánh được với con rể Tiểu Thiên của mẹ, còn muốn gả ra ngoài à?
Không có cửa đâu…….”
“Hừm………”
Từ sau ngày đó, tôi và Trần Diệu Thiên
cũng không có liên lạc gì nữa. Đêm đó tin nhắn đến tôi không trả lời
lại, anh cũng không gửi thêm nữa. Nếu anh biến mất khỏi thế giới của tôi thật như tôi hy vọng thì vì sao cả một buổi tối tôi đều không tự chủ
được mà cầm di động, cứ mãi mở tin nhắn của anh lên xem. Vì sao tôi một
bên xem một bên lại đau lòng, vì sao có đôi khi thậm chí tôi còn rơi
nước mắt mãi…….
Vô số sự thật phũ phàng trên đường trưởng thành nói cho tôi biết là cổ tích thì không tồn tại trên thế giới thật
này. Hoàng tử cũng không tồn tại, tất cả ảo tưởng tốt đẹp cũng sẽ chỉ
làm cho mình càng trở nên buồn cười hơn mà thôi.
Lúc còn học đại học, tôi có thích một
chàng sinh viên. Khi đó tôi cao chưa tới 1m6. Mà anh ta thì cao to, đứng trong đám đông cũng không bị bao phủ, liếc mắt một cái là có thể nhìn
thấy ngay. Mà bóng dáng của anh ta cũng làm cho người ta nghĩ đến một
câu thành ngữ, ‘ngọc thụ lâm phong’. Thành tích của anh cao lắm, còn
được đại diện cho sinh viên cả nước nhận bằng khen. Khi tôi đi đến phòng tự học thì chỉ cần có đề mục không hiểu đến hỏi anh, anh sẽ kiên nhẫn
giảng giải.
Năm đó có diễn xuất văn nghệ, từng khoa
đều phải có tiết mục. Vì sinh viên khoa kĩ thuật quả thật rất ít, nên cơ hồ là nữ sinh đều phải ra trận tập thể. Vốn dĩ tôi cảm thấy rõ ràng
chuyện này là tự chuốc lấy nhục nên sống chết tôi cũng không chịu, nhưng khi anh đến khuyên thì kết quả thay đổi. Anh nói với tôi, phải tin
tưởng vào chính mình. Anh nói béo thì thế nào, béo cũng là một dạng đẹp
đặc biệt. Những cô nàng mập mạp đều thường thường là thiện lương đáng
yêu. Anh dùng một đôi mắt nhiệt tình mà cổ vũ tôi, hãy dũng cảm đi ra
ngoài, làm cho mọi người đều nhìn thấy em nở rộ sáng rọi.
Một giây ấy, tôi bị ánh mắt của anh làm cảm động.
Tôi cõi lòng nhiệt tình tham gia biểu
diễn văn nghệ, trong quá trình diễn tập không ngừng có nam sinh trêu
chọc giễu cợt tôi, nhưng tôi không quan tâm. Chỉ cần tôi tin tưởng vào
bản thân mình, thế là đủ rồi.
Sau khi diễn xuất xong, tôi đến tìm anh,
tôi muốn hướng anh dũng cảm biểu đạt tâm ý của mình. Kì thật tôi không
hy vọng xa vời là anh sẽ chấp nhận tôi, càng không hy vọng là anh thích
tôi. Nhưng nếu anh đã nói là phải làm một cô nương béo dũng cảm thì tôi
cũng dũng cảm đem lời tự đáy lòng nói cho anh biết.
Nhưng khi nhìn thấy tôi, trong mắt anh
hiện lên một tia kinh ngạc, thậm chí còn có chút phản cảm. Anh ta che
dấu giỏi lắm, cười cười nói, “Chân Tâm, bây giờ việc học càng ngày càng
nặng, chúng ta nên cố gắng học tập thôi, không có bằng tốt nghiệp ra
trường là không được đâu!”
Ba ngày sau, anh ta cùng mới một cô gái
khác thường xuyên đi cùng nhau. Từ nay về sau, anh không còn một mình
nữa rồi. Mà phòng tự học ngày trước, bây giờ cũng không còn thân ảnh của anh nữa. Tất cả hành động vô thanh vô thức này của anh đã hoàn toàn
chặt đứt ý niệm trong đầu tôi. Nhưng một người miệng luôn bảo là tin
tưởng vào chính mình, lại biết tâm ý của người ta, sao này lại coi tôi
nhưng thú dữ hay sóng thần mà tránh không kịp. Cái này làm tôi có thể
nghĩ như thế nào đây? Nghĩ thế nào đây?
Đây là sự thật. Là sự thật chân chính.
Sau ngày đó, tôi rốt cuộc không ăn đồ ăn
vặt nữa, thậm chí ngay cả cơm cũng không muốn ăn. Bởi vì tôi muốn giảm
béo, tôi muốn giảm béo gần như điên rồi. Có một lần đói đến choáng váng, tôi