nổi bật bóng dáng của
bọn họ, chàng trai cao lớn, cô gái thướt tha. Bọn học càng đi càng xa,
đồng thời cũng giống như trong tầm mắt của tôi, bọn họ đã từng bước rời
xa thế giới của tôi rồi.
Tôi đột nhiên nghĩ đến câu truyện cổ tích ngày xưa, vô luận là cô bé lọ lem hay là công chúa thì đều rất đẹp rất
đẹp……. đủ để làm cho hoàng tử vừa gặp đã yêu.
Haizz, thì ra ngay cả cô bé lọ lem tôi
cũng không có tư cách để làm. Còn nói gì là có tin truyện cổ tích hay
không chứ?! Ít nhất là truyện cổ tích là cổ vũ chúng ta hãy cố gắng làm
cho bản thân mình xinh đẹp!
Cho dù là một con vịt con xấu xí, cuối cùng cũng lột xác thành thiên nga, không phải sao?
Nếu tất cả chuyện này là tôi đã cam tâm
tình nguyện mà lựa chọn, vì sao lúc nghe tin tức bọn họ sẽ đính hôn,
trong lòng tôi lại cảm thấy mất mác nhiều như vậy, đau lòng nhiều như
vậy, đau lòng dường như muốn khóc ra ấy.
Vì sao đến bây giờ tôi cũng chỉ có thể
thưởng thức tán thưởng Lưu Tuệ? Vì sao tôi không thể làm cho mình trở
thành một cô gái xinh đẹp động lòng người?
Có lẽ, Trần Diệu Thiên có thể trở thành
một ông xã thật tốt, một người đàn ông thật yêu tôi, thật cưng chiều
tôi, nhưng mà, bởi vì tôi hoài nghi, tôi khiếp nhược, tôi sợ hãi, ngay
cả nếm thử cũng không dám đã cự tuyệt.
Tôi cố gắng áp chế từng đợt cảm xúc trong lòng, mãi đến khi về nhà, tôi lại lấy di động ra, xem lại từng tin nhắn của Trần Diệu Thiên gửi đến. Từng giọt nước mắt cứ lã chã rơi trên màn
hình điện thoại, tôi choáng váng vì từng câu từng chữ trên di động
kia……..
Đây là người đầu tiên nói muốn yêu tôi muốn cưng chiều tôi………
Đây là người đầu tiên có thể làm cho tôi chân chính cảm nhận được hương vị của tình yêu……
Chỉ có khi ở bên cạnh người anh, tôi cũng không bởi vì mĩ nữ xuất hiện mà tự ti, bởi vì anh mãi mãi chỉ nhìn về tôi……..
Trần Diệu Thiên, anh rất muốn nhìn thấy bộ dáng em kiêu ngạo sao?
Thật ra tôi cũng mệt mỏi lắm rồi.
Tôi không muốn bên cạnh người tôi ngưỡng mộ lại xuất hiện một người khác……………
Nụ cười thản nhiên của Lưu Tuệ lại hiện lên trong đầu… Vì sao cô có thể phấn khích như vậy, xa hoa loá mắt như vậy? Mới đây tôi chỉ có thể nhìn cô, hiện tại cũng giống thế sao? Tôi còn muốn đợi cho hối hận lặp lại bao nhiêu lần nữa? Tôi còn tưởng mình đã trải qua đủ mọi thứ xấu hổ?
Lúc trước gặp được Lí Minh Ngôn, tôi liều lĩnh đuổi theo, tôi đã cho là tôi đã thay đổi. Nhưng thật ra, thứ đả kích tôi chính tôi mới có thể thấy rõ, thì ra tất cả chỉ là giả vờ, tôi vẫn là tôi của trước kia. Một người mập mạp yêu đuối, dựa vào cái gì được người khác yêu?
Suốt ngày nằm mơ lọt vào mắt xanh của vương tử, suốt ngày sống cuộc sống trần tục hèn mọn, suốt ngàu chỉ có thể tiếp tục nằm mơ. Có lẽ nên tỉnh, không ôm hi vọng hão huyền nào nữa. Nhưng như thế sẽ hạnh phúc sao? Tôi một lần nữa nói cho mình biết, chuyện cổ tích không bao giờ có thể xảy ra với mình. Nghĩ như thế rồi, tôi sẽ vui sao?
Lừa mình dối người! !
… … …
Ngay bản thân tôi cũng không tin được bản nhân nhịn đói ba ngày, ngoài uống nước và ăn một chút hoa quả thì chưa ăn một miếng cơm hay thịt nào. Mỗi ngày mẹ tôi đuổi theo sau lưng tôi, không ngừng hỏi tôi cuối cùng đã chịu đả kích gì. Tôi dùng sự im lặng để trả lời, dùng hành vi chán nản để thuyết minh.
Nhưng mà, buổi sáng ngày thứ tư, khi tôi chuẩn bị rời giường, cả người đột nhiên ngã quỵ, toàn thâm mềm nhũn không một chút sức lực, trái tim như cũng không muốn đập. Tôi vất vả lắm mới xuống khỏi giường, lập tức bị mẹ tôi lôi xuống ấn vào bàn ăn, ngay cả đánh răng cũng không cho, lập tức tống cơm vào miệng tôi. Mẹ tôi ngồi một bên nhìn tôi chép miệng nói “Con nói còn là cái nghiệp gì đây, mẹ có phải ngược đãi con không, không cho con ăn cơm sao.”
Thứa ăn mới vào một lát bụng tôi bắt đầu khó chịu. Không ăn thì đói, ăn lại cảm thấy khó chịu, cảm giác này chính là sống không bằng chết. Đợi cơn khó chịu dịu qua, tôi chậm rãi ăn cơm, dần dần cũng quen dạ. Sau đó, tôi hoàn toàn buông thả bụng mình, điên cuồng ăn. Khi tôi ăn xong ba bát cơm cộng thêm hai chén canh bụng tôi lại bắt đầu đau. {hana: bạn ăn như heo đó không đau mới lạ}
Tôi lăn trên sô pha ôm bụng kêu khổ, mẹ tôi ngồi trước mặt tôi tiếp tục giáo dục những điều thấm thía “Chân tâm à, con cho dù muốn giảm béo cũng không thể dùng biện pháp làm bản thân đói chết được. Người ta cũng nói ăn một lúc không thể béo, nghỉ ăn một lần cũng không gầy chết được a! Giảm béo là phải có hiệu quả, con như vậy chỉ là đang tự đày đoạ bản thân mà thôi.”
Tôi cau màu, buồn bã nói “Con chỉ là muốn thay đổi nhanh một chút, tuổi xuân không còn đợi con a.”
“Con này đúng là hâm rồi, muốn thay đổi cái gì!”
“Dù sao con cũng muốn làm mỹ nhân. Con ghét làm con vịt xấu xí. Con ghét luôn phải ngưỡng mộ người khác.”
“Con nghĩ vậy là không đúng rồi. Những cô gái khác xinh đẹp thế nào mẹ không biết, mẹ chỉ biết con gái nhà mình chính là nhìn thuận mắt nhất đấy.” {hana: chả bù cho mẹ mình, hum nay lại nói, Chi ơi con béo quá rồi đấy, mau đi giảm cân… ta hêm cần… ai nói ta béo hêm xinh :( }
“Vô nghĩa, mẹ sinh ra con thì chẳng thấy c