Đừng Khóc Kẹo Ngọt

Đừng Khóc Kẹo Ngọt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323582

Bình chọn: 9.5.00/10/358 lượt.

ho Tương Quân cảm thấy may mắn là, liên tục ba ngày, cô

đều không có cùng Nguyên Hạo đối mặt qua, thật sự là quá tốt!

“Hiệp tiểu thư”

Thời điểm khi cô nghĩ đến hôm nay có thể bình an trốn tránh,

một thanh âm ngăn trở hành động trốn tránh của cô.

Nhìn lại, là đồng nghiệp mới đi làm được ba ngày ở bộ phận

nghiệp vụ, là một người hiểu việc, người đàn ông này tầm 28 tuổi, nghe nói trước

chưa có kinh nghiệm làm việc, tuy nhiên bởi vì anh ta có hoài bão rất lớn,

Nguyên Hạo thực coi trọng anh ta, dù sắp đến lễ mừng năm mới, Nguyên Hạo vẫn ngọai

lệ cho anh ta trúng tuyển.

“Lâm tiên sinh?”

“Đây là tư liệu ngày hôm qua tôi muốn cô sửa sang lại, tôi

xem xong rồi.” Đồng nghiệp mới khí thế bức người, cầm lấy văn kiện vẫy vẫy hai

cái bỏ xuống, mãnh liệt khiển trách, trừng mắt với cô: “Số liệu hòan tòan không

đúng, cô không tập trung sao? Vì sao có một chút việc nhỏ cũng làm không tốt?”

Tương Quân sửng sốt, nhìn vào vị trí đồng nghiệp chỉ vào,

kim ngạch dựa trên biên lai có chỗ sai.

“Thật có lỗi, tôi không có chú ý tới, tôi lập tức sửa.”

Tương Quân gọn gàng dứt khoát nhận sai, không có trốn tránh trách nhiệm.

“Tôi cùng khách hàng hẹn mười một giờ gặp mặt, hiện tại là mấy

giờ rồi? Trước khi cô đem tư liệu đặt trên bàn tôi, hẳn là phải xác nhận vài lần,

cô là người ngu ngốc sao? Làm việc đã bao nhiêu năm, ngay cả đạo lý ấy cũng

không hiểu!”

Tương Quân choáng váng, sửng sốt, thật không ngờ lòng tốt của

cô sẽ làm kết cục chính mình bị mắng trối chết lên đầu, giúp đồng nghiệp mới

chuẩn bị tư liệu, không phải là phạm vi chức trách của cô, nhưng là cô đáp ứng

rồi, chính là trách nhiệm của cô.

Nhân viên mới tới không rõ ràng tình trạng, ‘Cương’ không có

trợ lý lọai này, chuyện của chính mình đều phải tự làm, vì anh chưa có kinh

nghiệm làm việc, đem nhân viên chức thấp nhất ở công ty trở thành cô gái có thể

tùy ý sai bảo.

“Thực xin lỗi…tôi sẽ chú ý.” Tương Quân không giỏi cự tuyệt,

trong vòng năng lực có thể của cô, cô không ngại làm việc này việc nọ, nhưng mà

chưa từng có người trách cứ cô, cô cho tới bây giờ… Không có bị mắng khó nghe

như vậy, làm cho cô cảm thấy chính mình không đúng tí nào.

Mà trường hợp khốn quẫn này, còn bị Nguyên Hạo đang vào công

ty thấy.

Từ sau khi từ Nhật Bản trở về, cô liền trốn tránh anh, liên

tục ba ngày, không thể tưởng tượng được gặp lại sẽ là trường hợp khó xử như vậy.

“Công ty làm sao có thể tuyển nhân viên như cô? Sao thế, muốn

khóc? Nói cô hai câu đã yếu ớt như vậy, phạm sai lầm không thể mắng cô sao?”

Lúc Nguyên Hạo vừa vào công ty, vừa lúc nghe thấy nghiệp vụ

mới đang mắng người, khẩu khí cùng lời nói khó nghe, ngay cả sử dụng những lời

nói độc địa khiến anh nhíu em.

“Giám đốc, xin chào.” Nghiệp vụ mới đến thấy Nguyên Hạo, tạm

dừng mắng chửi người, đón tiếp ông chủ.

Nguyên Hạo gật gật đầu, dư quang ở khóe mắt ngắm hướng Tương

Quân đang cúi đầu, em nhíu lại, sau đó nhìn về phía nghiệp vụ mới tới.

“Sao cậu còn ở đây?” Lúc này anh ta hẳn là đi gặp khách hàng

mới đúng, như thế nào còn ở công ty?

“Còn không phải…” Nghe vậy Lâm tiên sinh bụng lại muốn phát

hỏa, hung tợn trừng mắt nhìn Tương Quân đang thực sợ hãi liếc mắt một cái: “Tư

liệu còn đang làm, bằng không đã sớm xuất phát.”

Nguyên Hạo nghe thấy nội dung nhân viên mới tới trách cứ cô,

biết đã xảy ra chuyện gì, thân là một ông chủ, anh sẽ không nhúng tay vào cách

làm việc của nhân viên, anh chỉ nhìn thành quả, nhưng công việc chính mình được

phân cho thì không được đùn đẩy cho người khác vẫn phải tuân thủ, hành động của

nghiệp vụ mới đến làm anh nhíu em, huống chi thân là một người đàn ông mà nói,

Hiệp Tương Quân là người phụ nữ của anh, thấy cô bị mắng thành như vậy, anh thực

sự tức giận!

Có cần phải mắng khó nghe như vậy không? Lửa giận bốc lên,

trong lúc nhất thời anh đã quên bản thân mình trước kia mắng cũng khó nghe,

cũng đã thương người.

“Ừ.” Sợ lại không phân biệt được công và tư mà nhúng tay

vào, hơn nữa cô gái này từ khi trở về từ Nhật Bản, đã trốn tránh anh ba ngày!

Tùy ý gật đầu tỏ vẻ biết, Nguyên Hạo liền lên lầu, trở lại

văn phòng của mình.

Quá mất mặt… Bị anh thấy, Tương Quân thật sự quẫn tới nỗi muốn

lấy một cái động đem chính mình nhét vào, nhưng là chuyện tình trước mắt cũng

không có giải quyết được.

“Cô xem! Bị giám đốc hỏi, đều do cô làm hại.”

“Này cậu mới tới, cậu còn có thời gian ở trong này trách tội

người khác a?” Nhìn không vừa mắt nhân viên mới, quản lí nghiệp vụ đi ra, cười

cười nói: “Mau chuẩn bị xuất môn.”

Nhân viên mới đến thấy thủ trưởng đi ra hòa giải, thế nên mới

không cam lòng, bĩu môi.

“Quên đi, tự tôi làm còn có vẻ nhanh hơn.” Thu hồi tư liệu

làm sai, cho cô một con đường thoát.

Cho dù đồng nghiệp không so đo với cô, nhưng Tương Quân vẫn

không thể tiêu tan, ảo não bản thân đã sơ ý phạm sai lầm, thần kinh trước nay

chưa hề bị ảnh hưởng như vậy, nghĩ tới Nguyên Hạo ngay gần đó, anh thấy được,

bây giờ còn đang nhìn cô sao?

Rõ ràng trốn tránh anh, lánh xa anh, lại cố tình không cốt

khí ngẩng đầu nhìn về phía lầu hai – Nguyên Hạo kh


XtGem Forum catalog