một người đàn ông, nhưng cũng chỉ
có cô, hình như cho tới bây giờ anh không thấy qua cô bởi vì bị trách cứ mà
khóc.
Cô rõ ràng nhìn nhu nhược ngượng ngùng, lại cứng cỏi làm cho
người ta đau lòng.
“Phải không? Khéo như vậy.” Anh không có lộ ra thần sắc vui
vẻ, hoặc là có chút cảm tạ trong lời nói, đưa tay nhận lấy vòng cổ, đồng thời cầm
lấy tay của cô.
Lúc Tương Quân phát hiện chính mình chui đầu vào lưới đã
không còn kịp rồi: “A, giám đốc…”
Nguyên Hạo chăm chú nhìn mặt cô, nhìn biểu tình biến hóa của
cô, từ đầu vui sướng, đến cuối cùng phát hiện không thích hợp do dự.
Không phải không có phát hiện sự trốn tránh của cô, anh vì
thế giận dữ, y như cá tính của anh, nào có khả năng anh không giải quyết vấn đề
trốn tránh của cô gái anh muốn?
“Nếu không phải em tìm được vòng cổ vội vã muốn đưa cho anh,
em sẽ vẫn trốn tránh anh, phải không?” Nguyên Hạo thật không giống Nguyên Hạo,
vào thời gian làm việc lại nói về việc tư.
Tương Quân không có trả lời, chống lại ánh mắt chăm chú nhìn
của anh, cô không khỏi đỏ mặt lên, không muốn mở mắt.
“Này.” Khó được cô tự động dâng tới cửa, Nguyên Hạo nếu còn
để cô trốn tránh sẽ không kêu là Nguyên Hạo, đương nhiên là đem mặt của cô giữ
lại, bức cô nhìn anh: “Dựa vào cấp độ ngây ngô của em mà nói… Quá ái muội theo
đuổi, trực tiếp ra tay đối với em, là anh sai, nhưng mà anh cam đoan, anh tạm
thời sẽ không chạm vào em.”
Gì gì gì? Tương Quân nghe vậy ngây ra như phỗng, hòai nghi
mình nghe lầm.
“Cái mặt em như vậy là sao? Em cho rằng anh chạm vào em chỉ
là tùy tiện chơi đùa sao? Em cho anh là ngựa đực à? Em trốn cái rắm? Anh đang
thật lòng đấy!”
Hiện tại là ảo tưởng nghe thấy nhỉ? Nguyên Hạo nha, làm sao
có thể vào thời gian làm việc nói loại sự tình này? Lần đầu tiên… Chà, mà thật
sự nói đến thì không chỉ là một lần, một đêm kia sau đó còn có lần thứ hai, lần
thứ ba… Chà, đây không phải là trọng điểm!
“Giám đốc, hiện tại là thời gian làm việc…” Hiện tại là thời
điểm nói loại chuyện này sao?
“Bằng không thời điểm em tan tầm muốn nghe anh nói sao? Em
thực đúng giờ là tan tầm rồi!” Nói đến cái này Nguyên Hạo liền tức giận đến
nghiến răng, lúc anh vào công ty nhất định sẽ không thấy cô, cô trốn ở phòng hồ
sơ giả bộ làm việc, chờ lúc anh tan tầm rời khỏi công ty, cô đã sớm tan tầm rồi, cô vẫn là cố tình làm gà mẹ ở trên bàn làm việc
giúp anh chuẩn bị đồ ăn, nước trái cây, còn có thuốc anh ghét nhất... Được rồi,
không phải thuốc, mà là thực phẩm khỏe mạnh quỷ quái.
“Trốn anh, còn quản anh có hay không có ăn cái gì, em có vấn
đề gì sao?” Cũng bởi vì hành động của cô mâu thuẫn, làm cho anh không rõ ràng lắm
cô rốt cuộc là thích anh, hay là không thích anh?
Vấn đề này dày vò anh ba ngày, nghĩ đến cô có khả năng không
thích anh, anh liền cảm thấy lo âu.
Cảm tình tới rất đột nhiên, đối tượng đột nhiên xuất hiện,
Nguyên Hạo giống như là tên nhóc lần đầu tiên yêu đương, cảm thấy chính mình
làm cái gì cũng không đúng.
“Nhưng mà, anh thật dễ bị đau bao tử.” tiếng nói nho nhỏ của
Tương Quân vì hành vi của chính mình giải thích: “Nhất là vào thời điểm làm việc,
nếu không ăn này nọ, sẽ càng dễ bị đau…”
Thích một người, sẽ muốn quan tâm đến người đó, vì anh ấy
làm chút chuyện, anh ấy có thể chú ý đến dụng tâm của mình thì tốt, nhưng không
phát hiện cũng không có quan hệ.
Tương Quân chưa bao giờ từng nghĩ tới, có một ngày tình cảm
vụng trộm của cô, người không đem cô đặt vào mắt, sẽ phát hiện ra quan tâm của
cô, thậm chí thật sự đi đến bên cạnh cô.
Nắm tay cô, không cho cô thoát đi, anh chăm chú nhìn, biểu
hiện vô cùng thô lỗ muốn chiếm hữu, làm cho Tương Quân cảm thấy cô là cô gái
may mắn nhất trên đời.
Nhưng mà làm sao có thể? Nguyên nhân vì thích, cho nên để ý
cô, nhưng cô rất rõ ràng, cô không phải dạng mà Nguyên Hạo hay kết giao.
Không có khả năng, không có khả năng, cho dù bọn họ lên giường
thì như thế nào chứ?
Nhớ tới bạn gái trước đã chia tay với anh, người mẫu trẻ
xinh đẹp, cô gái đau khổ cầu xin anh tha thứ, anh lại lạnh lùng dùng giọng mỉa
mai châm chọc, anh nói bọn họ cùng lắm chỉ là mới lên giường mà thôi.
Mà cô cùng Nguyên Hạo cũng chỉ là lên giường mà thôi.
“Nhưng mà em thực hiểu biết về anh.” Nguyên Hạo nheo mắt lại,
khóe miệng quỷ dị giơ lên, buồn khổ chiếm cứ ba ngày trong lòng, dần dần tiêu
tán.
Hẳn là cô thích anh? Bằng không làm chi để ý anh như vậy? Ừ…
Không đúng, cô gái này gà mẹ lại bác ái, cô đối với các đồng nghiệp khác cũng tốt
như vậy!
Cúi đầu, xem biểu tình lùi bước của cô, anh không khỏi nhíu
em, âm thầm chậc một tiếng, bởi vì biểu tình của cô lộ ra hoang mang và không
dám tin.
Ngay cả chính anh cũng không tin tưởng chính mình sẽ xúc động
như vậy, cũng khó trách cô.
“Hôm nay năm giờ cho em tan tầm.” Là thật sao? Anh là đang
thật lòng: “Anh mang em đi một chỗ.”
Nguyên Hạo biết trình tự sai lầm rồi, quá ái muội, theo đuổi
trực tiếp trên giường, sẽ làm phụ nữ sinh ra ảo giác cho rằng đây là một đêm
tình.
Ai có thể ngờ cảm tình tới rất đột nhiên, nghĩ đến cô muốn
đi xem mắt anh liền tức điê