Ring ring
Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Đừng Nhân Danh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327733

Bình chọn: 10.00/10/773 lượt.

hiễm hai thứ, nói là anh hai em bảo mang đến cho chị.

Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn, một là tấm biển xe tạm thời mà Lục Trình Vũ dùng

hồi trước, số LU527. Một là một miếng ngọc trắng chạm hình hai con chuột nhắt. Đồ Nhiễm nghĩ, miếng ngọc này vốn là đồ của nhà mình, bây giờ vật hồi chủ cũ là ý gì, chẳng lẽ thật sự muốn ly hôn với mình sao?

Thấy cô đăm đăm nhìn miếng ngọc, Lục Trình Trình đưa tấm biển số xe tới trước mặt cô, cười khúc khích:

- Chị, sao chị không nhìn cái này này?

Đồ Nhiễm không hiểu:

- Anh em bảo em mang cái này cho chị làm gì? Cất công bảo chị vứt hộ cho à?

Trình Trình vội nói:

- Không được vứt, nhất định phải giữ lại, bao nhiêu là ý nghĩa kỷ niệm

thế này. – Rồi cô bé lại nói. – Lúc đầu em nhìn cũng chẳng hiểu gì cả,

sau này mới hiểu ra.

Đồ Nhiễm ngắm kỹ một lúc, mặt bỗng đỏ ửng lên[9'>.

[9'> LU527, LU có thể hiểu là phiên âm của từ Lục trong Lục Trình Vũ, còn 527 (wu er qi) đọc lên giống “Tôi yêu vợ” (wo ai qi).

Sau khi Trình Trình ra về, thời tiết biến đổi, trời nổi gió, đổ mưa, nhiệt độ giảm gần mười độ, giống hệt như tiết xuân hàn.

Ban đêm Đồ Nhiễm ngủ say quá, Đá Cuội đạp chăn ra, sáng hôm sau bắt đầu hắt xì, sau đó là ho, cuối cùng bị sốt, bệnh phát triển rất nhanh.

Đồ Nhiễm bế con tới khám ở Trung tâm Bà mẹ và Trẻ em tỉnh, bác sĩ chẩn

đoán là bị viêm amidan, kê cho thuốc hạ sốt và kháng sinh dạng bột, uống ngay tại chỗ nên cơn sốt cũng hạ được một chút.

Đồ Nhiễm đắn đo không biết có nên gọi điện cho bố thằng nhóc không, nghĩ đi nghĩ lại rồi vẫn gọi, nhưng không ai nghe máy.

Cô bế con về nhà, người đã mệt phờ. Cô giúp việc nghỉ Tết đến giờ vẫn chưa quay lại, cô đành phải giải quyết vấn đề ăn uống của thằng bé trước rồi mới đến lượt mình. Chỉ tiếc nhà bếp luôn lạnh lẽo, đến nấu một bát mì

tôm cô cũng lười, chỉ lôi một hộp sữa tươi trong tủ lạnh nhấp mấy ngụm

cho xong.

Cô lại ra kiểm tra con, thấy thằng bé đã đỡ hơn, lòng

cô mới nhẹ nhõm được một chút, chẳng bao lâu sau thì ngủ thiếp đi cùng

cậu bé.

Khi tỉnh lại, trời đã tối, cô vô thức đưa tay sờ lên mặt

con, lúc này mới phát hiện ra nhiệt độ không hề giảm, thằng bé trong

lòng cô nóng như một hòn than, hình như nhiệt độ còn cao hơn cả trước

lúc đi khám.

Tim cô đập thình thịch, chỉ sợ mình lại lơ đễnh

không để ý được con nên mặc cho đầu váng mắt hoa, cô vẫn đứng dậy đi lấy nhiệt kế. Đúng lúc nhiệt kế điện tử trong nhà lại hết pin, cô bèn đi

tìm nhiệt kế thủy ngân. Cô tìm thấy cái nhiệt kế trong tủ thuốc trong

nhà vệ sinh, bỗng trượt chân ngã oạch một cái, nhiệt kế cũng vỡ tan,

những viên thủy ngân vỡ vụn lăn tròn dưới đất.

Đúng là đã nghèo còn gặp cái eo.

Cô bế con, đứng đực ra một lúc. Điện thoại bỗng reo vang, cô liếc nhìn rồi nhấc máy.

Lục Trình Vũ nói:

- Đồ Nhiễm…

Hình như anh đang đi trên đường, hơi thở gấp gáp, nghe giọng anh không rõ là đang hỏi thăm hay đang cảm thán.

Cô cuống lên, không đợi anh nói tiếp đã kể hết mọi chuyện, rồi nói:

- Bây giờ em chẳng còn cách nào, anh có thể mau chóng đi mua cho em một

cái nhiệt kế về đây không, nếu anh không rảnh thì em sẽ bế Đá Cuội đến

phòng khám.

Hình như anh hơi khó chịu:

- Sao em không nhắn tin cho anh? – Sau đó anh lại nói. – Em đừng cuống, anh sẽ tới ngay.

Chưa đến mười lăm phút, đã có người bấm chuông, không biết là ai.

Đồ Nhiễm hoang mang ra mở cửa, cô cảm thấy hai ngày vừa qua đúng thật

không phải là cuộc sống dành cho con người, cả ngày bận túi bụi khiến

cho đầu bù tóc rối, tinh thần sa sút, nhưng giờ cũng chẳng để ý được

nhiều như thế nữa.

Cô mở cửa, Lục Trình Vũ đã đứng ngay bên ngoài.

Cô sửng sốt:

- Sao anh nhanh thế?

Anh liếc nhìn cô:

- Lúc nghe điện thoại anh đã đến dưới lầu rồi.

Nói đoạn anh bước vào phòng thăm con trai, anh mua ống nghe và nhiệt kế đo tai.

Đá Cuội vẫn đang ngủ say, Lục Trình Vũ đo nhiệt độ cho thằng bé, 38 độ

rưỡi. Anh lại nghe tim phổi, thấy vấn đề không quá nghiêm trọng mới thở

phào, nhưng miệng lại nói:

- Lẽ ra phải gọi điện cho anh sớm hơn… Quá 38.6 độ mới uống thuốc hạ sốt, nên theo dõi trước đã.

Đồ Nhiễm ừ một tiếng, rồi mới ngồi dựa vào thành giường nghỉ ngơi. Cảm

thấy Lục Trình Vũ đang nhìn về phía mình, cô bất giác cúi đầu vuốt tóc.

Anh đặt khẽ tay lên trán cô:

- Sắc mặt em không tốt. – Anh nói. – Dạo này đang có dịch cúm, em cũng phải để ý một chút.

Cô nói:

- Không sao, em hơi mệt, em muốn ngủ một chút.

Anh nói:

- Em ngủ đi, anh trông con.

Cô lắc đầu:

- Thôi, chắc cũng phải đợi nó khỏe lại rồi em mới ngủ yên được.

Anh vào bếp đi một vòng rồi hỏi cô:

- Em chưa ăn tối à?

Cô lắc đầu.

- Trong nhà có gì?

- Mì.



Một lúc sau, anh bê từ trong bếp ra hai bát mì nóng hổi, hai người họ, một

người dựa vào đầu giường, một người ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, mỗi người một nơi, lẳng lặng bê bát ăn bữa tối. Lục Trình Vũ ăn rất nhanh,

chẳng bao lâu đã vét sạch sẽ, hẳn là anh vừa tan làm nên đã đói ngấu. Đồ Nhiễm cảm thấy anh cứ thế này sẽ rất hại dạ dày, bữa đói bữa no, bữa

đực bữa cái, ăn lại nhanh, rất dễ bị bệnh. Cô nghĩ mãi, nhưng lại chẳng

nói gì. Cô ăn rất chậm, ăn đến cuối bát thì thấy