Polaroid
Đứng Trong Bóng Tối

Đứng Trong Bóng Tối

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324523

Bình chọn: 9.00/10/452 lượt.

uầng thâm. “Chắc rồi. Chỉ đang nghỉ ngơi thôi cưng.” Bà quay mặt đi như thể việc nhìn thẳng vào con gái tốn quá nhiều sức lực.

“Tại sao áo choàng tắm lại phủ lên tivi thế ạ?”, Erin hỏi

Cổ mẹ cô rụt sâu vào trong đôi vai đang chùng cuống giống như con rùa trốn vào trong mai. “Nó nhìn mẹ chằm chằm”, bà thều thào.

Riêng năm từ này thôi đã nói lên rất nhiều thứ khủng khiếp, làm Erin sợ hãi hơn tất cả những điều tồi tệ trong ngày hôm đó cộng lại. “Mẹ? Ý mẹ là sao?”

Barbara lắc đầu, nhấc người ra khỏi giường với sự nỗ lực rõ ràng. “Không có gì đâu cưng. Chúng ta đi uống trà nhé.”

“Sữa của mẹ bị hỏng rồi”, Erin nói. “Mẹ ghét uống trà không sữa mà.”

“Vậy thì mẹ đành phải chấp nhận thôi, phải không?”

Erin ngần ngại bởi giọng điệu sắc bén của mẹ cô. Ánh mắt Barbara dịu lại. “Mẹ xin lỗi, con yêu. Không phải tại con đâu. Con là một thiên thần. Đó là vì… tất cả mọi chuyện. Con hiểu chứ?”

“Con hiểu”, Erin lặng lẽ nói. “Không sao đâu. Để con dọn giường cho mẹ.”

Cô gấp và vuốt thẳng lại ga giường, nhưng khi cô định kéo cái áo choàng bông khỏi tivi thì mẹ cô nhào tới ngăn lại. “Không !”

Erin vội thả tay ra nhưng chiếc áo choàng đã trượt xuống sàn nhà. “Sao thế?”, cô hỏi. “Có vấn đề gì với cái tivi à?”

Mẹ cô ôm lấy người. “Chỉ là mẹ, ờ… mẹ đã nhìn thấy vài thứ.”

Erin đợi thêm lúc nữa, nhưng mẹ chỉ lắc đầu, đôi mắt bà đăm chiêu, vô hồn. “Thấy gì ạ?”, Erin thúc giục.

“Khi mẹ bật tivi lên”, mẹ cô nói.

“Mọi người đều làm thế”, Erin nhận xét. “Đó là công dụng của nó.”

“Đừng gắt gỏng với tôi, cô gái trẻ”, Barbara giận dữ.

Erin hít một hơi thật sâu và thử lần nữa. “Mẹ đã nhìn thấy gì?”

Barbara lại ngã vật ra giường. “Mẹ nhìn thấy bố con, và người phụ nữ đó”, bà chán chường. “Trong những đoạn băng. Tất cả các kênh. Cả hai tivi.”

Erin ngồi phịch xuống giường. “Ồ”, cô thì thầm. “Con hiểu.”

“Không. Con không hiểu. Con không thể hiểu.” Giọng Barbara run run. Bà lau đôi mắt sưng húp và mò mẫm trong cái tủ cạnh giường lấy hộp khăn ướt hiệu Kleenex. “Lần đầu tiên, mẹ tưởng mình nằm mơ. Nhưng rồi việc ấy xảy ra thường xuyên hơn. Bây giờ thì xảy ra mỗi lần mẹ mở tivi. Hôm nay nó đã tự bật lên. Mẹ thề mẹ không bật nó, rồi nói lại tự tắt đi.”

Erin phải cố vài lần trước khi cô có thể điều chỉnh giọng nói ở mức thấp và nhẹ nhàng. “Không thể nào, mẹ ạ.”

“Mẹ biết là không thể”, mẹ cô gắt gỏng. “Hãy tin mẹ, mẹ biết. Và mẹ cũng biết rằng nó… Rằng nó không phải là dấu hiệu tốt. Nhưng mẹ đã nhìn thấy họ.”

Ánh mắt họ chạm nhau, và Erin thấy được nỗi khiếp sợ sâu sắc của mẹ cô. Nỗi lo sợ khủng khiếp về khả năng mất kiểm soát thực tại của bà.

Cô với tới phím điều khiển trên tivi.

“Không!” Mẹ cô kêu lớn. “Con yêu, xin con. Đừng…”

“Để con chỉ cho mẹ”, cô khăng khăng. “Nó hoàn toàn bình thường.”

Một tập cũ bộ phim Du hành giữa các vì sao hiện lên trên màn hình. Cô chuyển qua kênh khác đang phát lại chương trình M.A.S.H(5). Và kênh tiếp theo đang phát chương trình tin tức buổi tối. Cô chuyển nhanh qua các kênh xem có thông tin Novak trốn thoát khỏi nhà tù không. Đó là tất cả tin tức mẹ cần nghe đêm nay. Cô dừng lại ở mục quảng cáo vui nhộn về nước lau sàn nhà. “Mẹ thấy chưa? Tivi chẳng làm sao cả.”

(5) Là một chương trình truyền hình dài tập của Mỹ được phát triển bởi Larry Gelbart.

Mẹ cô nhăn mày, lúng túng. Một cặp chổi lau nhà đang hát vang, hào hứng khiêu vũ trên sàn nhà bóng loáng. “Mẹ không hiểu”, bà lẩm bẩm.

“Chẳng có gì để hiểu hết.” Erin cố tỏ ra vui vẻ, nhưng lại thành ra gượng gạo và giả dối. Cô tắt tivi. “Xuống dưới nhà nào mẹ.”

Barbara lê chân theo sau cô với những bước đi chậm chạp. “Mẹ không biết nên nhẹ nhõm hay lo sợ hơn nữa.”

“Con tán thành cho ‘nhẹ nhõm’,” Erin nói. “Thực ra, con đề nghị chúng ta nên ăn mừng. Mẹ mặc đồ vào rồi chúng ta sẽ ra Safeway(6). Tủ lạnh của mẹ trống trơn rồi.”

(6) Là một trong những chuỗi siêu thị lớn ở Mỹ.

“Ồ, không sao con yêu. Mai mẹ sẽ tự đi mua đồ.”

“Mẹ hứa chứ?”

Barbara vuốt nhẹ khuôn mặt nghiêm trang của con gái. “Tất nhiên, mẹ hứa.”

Một túi trà pha dở lơ lửng trong lòng ấm, phủ kín một lớp mốc meo. “Mẹ, từ lúc mẹ ăn tới giờ là bao lâu rồi?”, Erin gặng hỏi.

Barbara làm một đọng tác khó hiểu. “Mẹ ăn vài cái bánh quy cách đây không lâu.”

“Mẹ phải ăn chứ.” Erin lục tung mớ lộn xộn trong bếp để tìm nước rửa bát. “Mẹ biết chuyện học bổng của Cindy không?”

Barbara nhăn khuôn mặt buồn bã, “Có”, bà khe khẽ nói. “Họ đã gọi cho mẹ.”

“Rồi sao nữa ạ?” Erin dùng nước rửa bát cọ rửa ấm trà, và chờ đợi.

Có vẻ như không có câu trả lời nào. Cô liếc qua vai, nhíu mày. “Mẹ, còn gì nữa? Nói cho con biết đi.”

“Tại sao con cứ ép mẹ phải nói hả cưng? Các điều kiện rất rõ ràng. Học bổng chỉ được cấp tiếp nếu Cindy đạt điểm trung bình 3.0 trở lên. Học kỳ vừa rồi nó chỉ được 2.1. Kết quả giữa kỳ này còn thảm hoạ hơn. Chúng ta sẽ không đủ tiền đóng học phí nếu nó bị cắt học bổng.”

Erin hoảng sợ nhìn bà chằm chằm. “Cindy không thể bỏ học được.”

Vai Barbara nhô cao, rồi rơi xuống.

Erin chết đứng tại chỗ. Bọt nước rửa bát từ tay cô nhỏ từng giọt xuố