ng sàn bếp.
Trông mẹ giống như một viên đại tướng bại trận. Giờ có lẽ là lúc nên thực hiện giải pháp bất ngờ nào đó, nhưng bọn họ còn chẳng đủ tiền để đóng học phí ở một trường đại học tư. Thậm chí cả các khoản thù lao từ khách hàng mới của cô cũng không đủ cho món tiền lớn như vậy. Các khoản tiền gửi đã đổi hết sang tiền mặt. Khoản tiền mới vay bằng thế chấp cũng đã dùng để trả tiền thuê luật sư bào chữa cho bố.
Erin lau tay vào quần. Cô cố tìm điều gì tích cực để nói khi nhìn chằm chằm vào mẹ. Nhưng sự thôi thúc cứ chùng xuống và héo úa trong im lặng. Barbara Riggs luôn trang điểm và ăn mặc rất hoàn hảo. Lúc này khuôn mặt và sưng húp, hai mắt đờ đẫn, mái tóc đã lâu không chải rối tung thành một mớ bờm xờm.
Đột nhiên căn bếp bừa bộn bỗng trở nên buồn thảm quá sức chịu đựng. “Mẹ, chúng ta quay lại phòng khách nhé.”
Barbara ngập ngừng. “Mẹ không muốn nhìn vào…”
“Chẳng có vấn đề gì với cái tivi đó cả. Ngay khi gắn lại con sẽ chỉ cho mẹ thấy nó cũng bình thường như cái trên gác. Cái bàn này không đủ rộng để con có thể ngồi bóc đống thư của mẹ. Nào, chúng ta đi thôi.”
Trên đường đi ra, Erin cúi xuống nhặt đống thư lên, cố gắng phớt lờ dáng đi loẹt quẹt, loạng choạng của mẹ cô ở sau lưng. Cô bật đèn trong phòng khách. Có điều gì đó rất kỳ lạ. Lúc mới đến do bị phân tâm bởi tình trạng lộn xộn của chiếc tivi nên cô không chú ý. “Tại sao đồng hồ lại quay mặt vào tường? Cả hai cái gương của bà nội nữa?”
Ánh mắt thảng thốt, đờ dẫn của mẹ cô gắn chặt vào phần lưng gỗ sẫm màu của chiếc gương cổ kính. Sợi dây treo tường móc vào đã bị đứt rừi khỏi phần khung mạ vàng trang trí công phu. Mắt bà mở to. “Mẹ không bao giờ chạm vào nó.”
Erin làm rơi đống thư trên đi văng, nhấc chiếc gương ra khỏi tường. Nó nặng tới mức khó tin. Cô đành xoay nó ra ngoài.
Mặt gương bị vỡ tan tành.
Vết nứt lan ra từ một lỗ thủng xấu xí, như có người đã dùng một vật nặng đập thẳng vào. Những mảnh vỡ lấp lánh của tấm gương nằm rải rác trên thảm, phản chiếu khuôn mặt khiếp sợ của mẹ cô trên các cạnh lởm chởm của chúng.
Ánh mắt họ chạm nhau. Mẹ cô giơ tay lên che như để tránh một cú đánh. “Không phải mẹ”, bà nói. “Mẹ không bao giờ làm chuyện dó. Không bao giờ.”
“Còn ai trong nhà này nữa?”, Erin gặng hỏi. “Thế quái nào mà mẹ không nghe thấy ai đã làm chuyện này chứ?”
“Mẹ… Mẹ đã ngủ rất nhiều”, mẹ cô ấp úng. “Và đôi lúc, mẹ, ờ, uống vài viên Vicodin để giảm đau đầu và lưng. Nếu mẹ uống một viên thì dù cả một đội quân diễu hành qua đây mẹ cũng không nghe thấy gì đâu. Nhưng có Chúa biết, điều mẹ không bao giờ quên là luôn luôn khoá toàn bộ cửa ra vào sau tất cả mọi chuyện!”
Erin cẩn thận đặt tấm gương đứng thẳng trên sàn nhà áp vào tường và ôm lấy bản thân.
Bảy năm xui xẻo. Như thể chúng vẫn chưa thoát khỏi vận rủi của mình.
Một ý nghĩ chợt ập đến, cô liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường của ông nội, một kho báu khác của bà nội đến từ nước Anh vào cuối thế kỷ XIX. Cô xoay nó lại.
Mặt kính của chiếc đồng hồ cổ cũng bị đập vỡ.
Cô thẫn thờ đi tới chiếc đi văng, ngồi phịch xuống. Chồng thư bên cạnh bỗng nhiên trở nên không còn quan trọng như cô đã nghĩ vài phút trước.
“Mẹ, có lẽ mẹ nên nói chuyện này với ai đó”, cô thì thầm.
Đôi mắt đỏ mọng của Barbara giàn giụa tuyệt vọng. “Cưng à, mẹ thề. Mẹ không làm chuyện đó. Làm ơn hãy tin mẹ.”
Một sự im lặng nặng nề giữa họ. Nó giống như bóng tối, dày đặc và quằn quại những khả năng khủng khiếp.
Erin lắc người và đứng dậy. “Con sẽ dọn dẹp những mảnh gương vỡ, sau đó mang khung gương và đồng hồ vào phòng Cindy cho đến khi chúng ta có thể sửa lại. Rồi chúng ta sẽ cùng lau rửa bếp.”
“Đừng bận tâm, con yêu. Mẹ sẽ làm việc đó.”
“Không, mẹ sẽ không làm đâu”, Erin nói.
Barbara giận dữ kéo mạnh sợi dây thừng chiếc áo choàng của bà. “Đừng có nói cái giọng đó với mẹ, Erin Katherine Riggs.”
Kỳ lạ ở chỗ phản ứng mạnh mẽ của mẹ lại khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn.
Cô lẩm bẩm một lời xin lỗi không rõ ràng và nhấc cái gương lên, cố gắng lắc cho thật nhiều mảnh kính rơi xuống sàn. Bận rộn thì tốt hơn. Hoạt động sẽ giúp cô sao lãng, và cô không muốn nghĩ ngợi gì. Cô vẫn thích chạy đi chạy lại, kéo gương và đồng hồ lên gác, quét dọn những mảnh gương vỡ trên thảm rồi đổ chúng vào một chiếc xô nhựa hơn là suy nghĩ.
Hơn là ngồi dằn vặt về hai khả năng. Mẹ đã làm chuyện này và không nhớ chút nào, hoặc mẹ không làm. Nghĩa là có người đã thực hiện nó.
Cô không chắc khả năng nào khiến cô thấy lo sợ hơn.
Cô không nên để mẹ một mình vào những thời điểm thế này, nhưng cô không thể huỷ chuyến đi tới Silver Fork được. Gia đình cô rất cần số tiền này. Tâm trí cô quét khắp vấn đề hệt như chiếc máy hút bụi đang chạy trên thảm. Mỗi lần cô tưởng đã nghĩ ra thì lại nghe thấy một tiếng ting nho nhỏ. Lúc nào cũng có vô số các mảnh vỡ ẩn sâu dưới lớp thảm như những chiếc răng nhỏ bé, tàn nhẫn đang rình rập bàn chân trần bất cẩn.
~*~
Barbara vặn đầy bồn nước nóng, pha nước rửa và đang rửa chén đĩa thì Erin đi đổ rác trở vào. Thật tồi tệ khi phải thừa nhận về chứng ảo giác, hay bất cứ thứ gì như thế