a, ngay từ đầu mẹ em đã phát hiện ra.”
“Ý anh là sao? Phát hiện ra cái gì?”
“Rằng anh thích em”, anh đáp. “Bà ấy ghét cay ghét đắng anh và anh khá chắc chắn về lý do.”
“Mẹ không ghét anh”, Erin phản đối. “Thật buồn cười.”
“Chắc chắn. Anh là người duy nhất trong số những đồng nghiệp của bố em gọi bà ấy là bà Riggs. Tron suốt chín năm, bà ấy chưa từng đề nghị anh gọi là Barbara.”
“Ôi trời. Mẹ thuộc kiểu người… đôi khi thích hình thức”, Erin ấp úng.
Connor ném cho cô một cái nhìn nghi ngờ, “Jesse gọi bà ấy là Barb.”
“Jesse lại khác”, cô phản đối yếu ớt.
“Phải. Jesse không bao giờ nhìn chằm chằm vào ngực em.” Connor kéo cô vào gần. “Anh không hề đổ lỗi cho bà ấy. Anh cũng sẽ cư xử hệt như vậy nếu có gã nào nhìn cô con gái trẻ ngây thơ của anh theo cách anh nhìn em.”
“Anh… anh nhìn em thế nào?”, cô hỏi không kịp thở.
Anh nhoài người qua người cô và tắt đèn ngủ. “Giống như anh muốn em lên cái giường nào gần nhất và làm… thế này.”
Anh đè lên người và hôn cô. Connor giật mình, tỉnh giấc vì tiếng chuông điện thoại reo vang. Anh với tay, định nhấc máy nhưng Erin ở gần hơn nên cô chộp lấy trước.
“Xin chào?”, cô chờ đợi. “Alô? Alô?”, cô cố thử vài lần rồi cúp máy, nằm xuống. “Chắc hệ thống báo thức có vấn đề”, cô ngái ngủ nói. “Anh có yêu cầu báo thức không?”
“Vào lúc 3 giờ 17 phút sáng à? Điên thật.”
Mỗi giây mỗi phút trôi qua, mắt anh dần phân biệt đươc từng chi tiết trong bóng tối: Các đường cong, các góc cạnh và khuôn mặt mờ ảo đáng yêu của cô. Anh áp mũi vào mái tóc cô, tập trung vào các bài luyện thở theo phương pháp Yoga mà Davy đã dạy anh khi phải vật lộn với cơn đau và cai thuốc Percocet(1). Hít một hơi đầy vào khoang bụng, rồi đến ngực. Giữ hơi ở đó, một… hai… ba, từ từ thở ra. Mỗi hơi thở lại sâu hơn, căng thẳng tan đi, nhịp tim chậm dần, từng cơ bắp giãn ra…
(1) Percocet: là loại thuốc giảm đau liều nặng, kết hợp giữa acetaminophen và oxycodone.
Chiếc điện thoại lại rít lên đinh tai. Anh chộp mạnh khiến Erin giật mình, thức giấc. “Mẹ kiếp, ai đấy?”, anh gầm gừ.
Một thoáng tạm dừng, không phải do mất sóng, đường dây vẫn hoạt động tối và anh biết có người đang nghe. Sau đó người ở đầu dây kia bắt đầu cười. Tiếng cười khùng khục, lạo xạo. “Chào McCloud. Tao biết mày đang vui vẻ. Rất sáng suốt. Nhưng ai biết ngày mai thế nào nhỉ?”
“Ai?”, anh gặng hỏi.
“Mày biết tao là ai mà”, người kia lên tiếng. “Mày biết giọng nói của tao đúng không?”
Erin bật đèn trước khi anh kịp ngăn cô lại. Anh quay mặt đi vì không muốn cô nhìn thấy anh hoảng sợ thế nào. “Mày muốn gì?”
Tiếng cười điệu đà, gớm giếc lại nổi lên. “Mày biết tao muốn gì McCloud. Mày đã lấy một thứ của tao. Tao muốn đòi lại.”
“Mày đang ở đâu?” Anh hỏi chỉ để hỏi mà thôi.
Lách cách. Chiếc điện thoại tắt ngúm.
Anh thả điện thoại xuống giường. Erin chạm vào tay anh và anh giật thót như thể tay cô có điện.
“Ai thế?”, cô hỏi.
“Novak”, anh đáp.
Tay cô buông thõng xuống. “Không thể nào.”
“Anh biết”, anh gầm gừ. “Nhưng chính là hắn. Anh biết giọng nói của hắn.”
“Nhưng làm thế nào… Có ai biết chúng ta sẽ đến đây không?”
“Không”, anh đáp. “Ngay cả anh em của anh cũng không.”
Anh nhấc máy và gọi xuống quầy lễ tân. Chuông đổ sáu hồi trước khi giọng một cậu bé đang ngái ngủ trả lời. “Ờ… ờ, chảo buổi tối, đây là khách sạn Crow’s Nest Inn, tôi có thể giúp…”
“Cậu vừa chuyển một cuộc gọi tới phòng 404 phải không?”
Cậu bé vừa ngáp vừa trả lời. “Ờ… thực ra tôi đang ngủ gật, nên không. Không hề có cuộc gọi nào từ trước nửa đêm.”
“Liệu cuộc gọi có thể thực hiện qua hệ thống thư thoại tự động không?”
“Không, thưa ngài, chúng tôi không có chức năng đó.” Đứa bé đã tỉnh hẳn, giọng cậu ta the thé và đề phòng. “Nếu có người gọi cho ngài thì chắc chắn được thực hiện trong khách sạn. Từ phòng này sang phòng khác.”
Câu trả lời khiến máu anh đông cứng, nếu nó vẫn chưa ở nhiệt độ âm. “Cậu có đưa số phòng của tôi cho bất kỳ vị khách nào không?”
“Không bao giờ!” Cậu bé rít lên chói tai, phẫn nộ. “Chúng tôi không được phép! Chúng tôi có thể chuyển cuộc gọi nhưng không bao giờ tiết lộ số phòng khách!”
Anh đã ngu ngốc vì không thân thiện với cậu ta nhưng quá bối rối nên không để ý. “Vậy tôi cần danh sách tất cả khách trọ trong phòng khách sạn. Ngay bây giờ.”
“Tôi phải hỏi quản lý chuyện này. Tôi không có quyền quyết định.”
“Hỏi đi”, Connor ra lệnh. “Ngay lập tức.”
“Tôi không thể.” Giọng đứa trẻ rất hoan hỉ. “Ông ấy không có mặt ở đây đến 9 giờ sáng mai, vả lại…”
Connor giập mạnh điện thoại. Duy nhất đôi mắt mở to, lo lắng của Erin mới ngăn cản được anh không ném cái thứ chết tiệt đó vào tường.
Anh đang mất bình tĩnh, Erin nhìn anh chằm chằm, giữ chặt chiếc chăn trước ngực. Lo lắng cho anh. Hay tệ hơn là, sợ anh. Anh dụi mặt vào lòng bàn tay, suy tính kế hoạch. Anh bị cám giỗ bởi ý tưởng gọi cho Nick, nhưng anh biết kết quả sẽ ra sao. Thậm chí nếu Nick tin anh, mà chuyện ấy rất đáng nghi ngờ, và cử ai đó có thể đến đây tương đối nhanh chóng với lệnh khám xét khách sạn thì Novak cũng không bao giờ để nó xảy ra