̉ ra khuất phục. “Em xin lỗi”, cô ta lên tiếng. “Ngài đã quá mãnh liệt,... khiến nó bay khỏi đầu óc em. Làm ơn...”
Hắn thả tóc và tát mạnh cô ta bằng mu bàn tay. “Hắn nói gì?”
Cô ta sờ bên má vẫn đang đau nhói. Một vết bầm nữa. Dù là bậc thầy về trang điểm nhưng vết bầm này đã vượt quá khả năng của cô ta. “Martin Olivier đã sẵn sàng cho vai diễn của mình”, cô ta trả lời. “Họ đã huấn luyện anh ta rất cẩn trọng. Anh ta sẽ bị cảnh sát bắt và thú nhận trông thấy ngài và Georg ở điểm hẹn bên ngoài Marseilles. Bất cứ khi nào ngài muốn.”
“Gọi cho chúng”, hắn chậm rãi nói. “Nó phải xảy ra vào ngày kia. Như thế Ingrid và Matthieu mới có thời gian đưa Claude tội nghiệp về Marseilles.”
“Liệu có nguy hiểm không nếu di chuyển một người đang hôn mê?”, cô ta rụt rè hỏi.
Novak nhún vai. “Claude chưa bao giờ làm trái ý ta trong suốt cuộc đời ông ta. Ông ta sẽ không dám chết trước khi cái chết đó thuận lợi cho ta. Phải, sáng thứ Ba là tốt nhất. Nó cũng sẽ cho Erin và McCloud thời gian sáng tạo ra vài đoạn video cấp ba kịch tính tặng chúng ta khi quay về Seattle. Ta cần chúng cho màn kết lớn. Nhân tiện đang nói về chuyện này, Rolf Hauer đã sẵn sàng để lo liệu cho Claude chưa? Phải xảy ra ngay sau khi Martin thú nhận. Tốt nhất là nên trong cùng ngày hôm đó.”
“Anh ta đang ở Marseilles và sẵn sàng đợi lệnh”, cô ta cam đoan. “Những người khác cũng đã vào vị trí. Sự tính toán của ngài cực kỳ hoàn hảo.”
Hắn khó chịu, đăm đăm nhìn cô ta hồi lâu. “Cô đang tâng bốc ta”, hắn chậm rãi nói. “Ta hi vọng cô không có ý định điều khiển ta bằng cách nịnh bợ. Ta không thích thế.”
Ánh nhìn trắng sáng, nóng rực của hắn khiến cô ta chết khiếp. “Chúa ơi, không. Thực sự, em...”
“Tất nhiên, cô biết sự am hiểu của cô về mọi thứ đã buộc cô với ta suốt cuộc đời. Và hơn thế nữa.”
Cô ta buộc mình phải thả lỏng, mỉm cười nhìn thẳng vào mắt hắn qua hàng mi dài. “Vâng”, cô ta nhỏ nhẹ. “Em rất vinh dự với niềm tin của ngài.”
“Ta khá thích thú với những video khiêu dâm. Ta cũng tưởng tượng cô làm như thế trong suốt thời gian cô ở cùng với Victor. Đó là đam mê của ông ta.”
Cô ta che giấu cơn rùng mình khi nghe tới tên Victor bằng nụ cười khúc khích. “Ồ, em chỉ chiều theo ý thích của ông ta thôi.”
“Thật sao, con điếm xinh đẹp của ta? Như thế nào? Kể chi tiết cho ta.”
Cô ta tập trung tất cả khả năng diễn xuất của mình. Cô ta chưa bao giờ cảm thấy mình được sống như trong khoảng thời gian ngắn ngủi trên giường của Victor. Ông đã thấy mọi trò lừa đảo của cô ta và chấp nhận chính con người cô ta.
Và ông cũng thèm muốn cô ta với niềm đam mê cháy bỏng đã khơi dậy mọi cảm xúc mà cô ta cho rằng chúng đã chết từ lâu. Một trong số ít những thứ mà cô ta tuyệt đối không chấp nhận để chủ nhân hiện tại của mình chà đạp lên đó là kỷ niệm về Victor.
Nhưng một lần nữa... cơn giận giữ cùng nỗi sợ hãi đã nhắc nhở cô ta nên làm gì đầu tiên. Thật tốt, rất có ích.
“Cũng không có gì nhiều để kể”, cô ta nhẹ nhàng nói. “Ông ta đần độn và đơn giản trên giường hơn là những gì người quen nghĩ về ông ta. Ví dụ như kém hấp dẫn và ít thử thách hơn ngài.”
Hắn hôn cô ta, cái lưỡi dài như một con rắn trườn vào miệng và cắn ngập môi dưới của cô ta bằng hàm răng sắc nhọn, ngừng một lát. Rồi cắn mạnh hơn, gần như làm đứt da. Cô ta cứng đờ vì sợ hãi.
Hắn cười to và nhả ra. “Ta nghĩ cô đang nói dối.”
Cô ta nhỏm người dây, lắc đầu. Mỉm cười, mỉm cười, mỉm cười. Giống như một con chó đang chìa cổ ra cho con đầu đàn với hi vọng không bị xé ra làm từng mảnh. “Em ước là mình đã làm thế", cô ta nói. “Ngài biết rõ là em ghét bị buồn chán thế nào mà. Em có thể sáng tác vài câu chuyện kỳ dị nếu không biết ngài thích nghe sự thật hơn, ông chủ. Cho dù nó ít thú vị hơn một lời nói dối ngọt ngào.”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt hắn với tất cả sức mạnh của mình. Ấm áp, sáng rực. Ồ thành thật đến nỗi khiến người khác phải nguôi giận.
Hắn vuốt ve má cô ta, gật đầu mỉm cười. Hắn chấp nhận. Giấc mơ của Erin là những tiếng gầm gừ của những hình ảnh khêu gợi, sự kết hợp thay đổi liên tục của niềm sung sướng, giận dữ và khao khát đau đớn. Một giọng đàn ông đan xen vào đó cùng tiếng đóng cửa làm cô hoàn toàn tỉnh táo.
Cơn đau sâu, gợi cảm ngấm vào cơ thể cô. Làn da cô nhạy cảm một cách kỳ lạ. Tấm ga trải giường ram ráp chạm vào người khiến cô muốn lăn lộn và duỗi chân tay. Cô he hé mắt nhìn.
Chắc chắn. Đây là phòng khách sạn. Ôi Chúa ơi. Nó không phải là giấc mơ. Đó là sự thực, tất cả. Từng giờ từng phút. Một