Old school Swatch Watches
Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326443

Bình chọn: 8.00/10/644 lượt.

.”

“Bố cũng thật là… Tự nhiên đến đây làm gì?” Tô Lạc không kìm được lên tiếng trách móc.

Ông Tô không trả lời, chỉ lắc đầu, tập tễnh đi ra ngoài đường. Lúc này, đám đông đã giải tán gần hết.

“Để con bắt xe đưa bố về.” Tô Lạc đi theo ông.

Ông Tô vội xua tay, đẩy con gái về phía sau. “Đừng lại gần đừng đi theo bố.”

Tô Lạc biết ông lo cô lại bị mẹ mắng nên mới không cho đi theo. Đúng

lúc này, phía xa xuất hiện một chiếc taxi. Tô Lạc vội xông ra đường vẫy

xe, đưa bố lên xe rồi rút hai trăm tệ nhét vào tay ông. “Khi nào về, bố

hãy đi khám bác sĩ cho yên tâm.”

Ông Tô cầm tiền, thở một hơi dài nhẹ nhõm.

Taxi nhanh chóng rời đi, Tô Lạc đứng bên đường, cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

Vừa quay người trở vào nhà, cô chợt phát hiện Tiêu Kiến Thành đang khoanh tay đứng ở lề đường đợi cô.

“Có chuyện gì không?” Cô chau mày hỏi.

“Có.”

“Chuyện gì?”

Tiêu Kiến Thành giơ tờ năm mươi tệ, nói: “Tiền xe không đủ.”

“Sao cơ?” Tô Lạc không còn sức lực, nói năng cũng hòa nhã hơn bình thường.

“Tôi vượt đèn đỏ hai lần, chắc cũng bị phạt bốn trăm tệ chứ chẳng ít.”

Tô Lạc nói thật: “Bây giờ tôi chẳng còn một xu dính túi, tháng sau lĩnh lương tôi sẽ trả lại cho anh.”

Tiêu Kiến Thành nhét tờ tiền vào tay cô. “Được thôi, cô cứ cầm lấy

năm mươi đồng này, khi nào kiểm tra giấy nộp phạt xem mất bao nhiêu, cô

trả cho tôi sau cũng được.”

“Nhất trí.” Đầu óc Tô Lạc đờ đẫn nhưng cô vẫn nhớ còn phải đi dọn bãi “chiến trường” trong sân.

Thấy cô bỏ đi, Tiêu Kiến Thành đột nhiên lắc đầu. “Tôi sẽ về phản ánh với công ty cung cấp dịch vụ. Bố cô tuổi tác đã cao, không thích hợp

làm bảo vệ.”

“Tại sao?” Tô Lạc lại tỏ ra sốt ruột.

“Nhân viên bảo vệ có trách nhiệm bảo đảm sự an toàn cho chúng tôi, bố cô chẳng có sức chiến đấu gì cả, thế sao được?” Khóe miệng Tiêu Kiến

Thành ẩn hiện ý cười. “Mời cô làm bảo vệ còn tốt hon, đủ ác chiến, có

thể mắng người, cũng có thể đánh người, đúng là toàn diện thật.”

Tô Lạc không để ý đến mấy câu chế giễu của anh ta, vội lên tiếng: “Bố tôi rất có trách nhiệm với công việc, sức khỏe của ông cũng chẳng có

vấn đề gì, hôm nay chỉ là tình huống đặc biệt.”

Tiêu Kiến Thành tỏ vẻ nghiêm túc suy nghĩ. “Tuổi tác đã cao, sức khỏe cũng không tốt, tôi phải nói với bọn họ mới được.” Vừa dứt lời, anh ta

liền đi về phía ô tô của mình.

Nghĩ đến chuyện nếu mất công việc này, tình hình của bố sẽ càng tồi

tệ, Tô Lạc đành đi theo Tiêu Kiến Thành, cất giọng thành khẩn: “Tiêu

Tổng, mong anh suy nghĩ lại. Bố tôi rất trân trọng công việc này. Với

tuổi tác của ông, tìm việc làm cũng không dễ dàng.”

Tiêu Kiến Thành mở cửa xe, bỗng nhiên quay đầu, nói với Tô Lạc. Không cho tôi nói, cũng được, nhưng có một điều kiện…

“Điều kiện gì?” Tô Lạc hỏi, trong lòng đã đoára đáp án.

Tiêu Kiến Thành quả nhiên cất giọng từ tốn: “Tối nay cùng tôi uống rượu.”

Tô Lạc nhìn người đàn ông trước mặt. Nếu là lần đầu gặp anh ta, chắc

cô sẽ thừa nhận đối phương là hình mẫu lý tưởng của các rô gái, ngoại

hình ổn, gia thế tốt… Nhưng không may, cô đã biết rõ dưới bộ mặt tuấn tú đó chỉ là vẻ lạnh lùng, ngạo mạn và tự cho mình là trung tâm của vũ

trụ.

“Xin lỗi, tôi không có thời gian.” Tô Lạc lắc đầu.

Tiêu Kiến Thành có chút bất ngờ. “Không đi? Vậy tôi…”

“Tùy anh.” Không để đối phương nói câu uy hiếp, Tô Lạc cắt ngang lời anh ta rồi quay người đi về nhà.

Vừa vào đến sân, đúng lúc bà Nhạc đang cầm chổi đi ra, chỉ vào mặt cô mắng nhiếc: “Tôi nuôi cô bao nhiêu năm, không ngờ lại nuôi một đứa “ăn

cháo đá bát”. Ông già đó vừa đến, cô liền ngả về phía ông ta. Sớm biết

vậy, năm xưa tôi đã giao cô cho ông ta, để ông ta nuôi cô, xem cô có bị

con tiện nhân đó đánh chết không? Tôi cố sống cố chết nuôi hai chị em cô lớn khôn, chẳng được lợi lộc gì. Bây giờ, cô vẫn còn ăn uống của tôi,

vậy mà dám đi bênh vực ông ta. Cô đừng lượn lờ trước mặt tôi nữa, nhìn

thấy cô là tôi bực bội, cô mau cuốn xéo cho khuất mắt tôi…”

Thật ra những lời trách mắng này là chuyện cơm bữa, Tô Lạc thuộc làu

từ lâu, nhưng hôm nay, cô đột nhiên không chịu nổi, cãi lại một câu: “Dù thế nào ông ấy cũng là bố của con, con không thể không nhận ông ấy.”

Nghe con gái nói vậy, giọng nói của bà Nhạc tăng lên quãng tám trong

giây lát: “Ông ta là bố cơ? Vậy thì tôi không phải là mẹ cô nữa. Ông ta

từng chăm sóc cô bao giờ chưa? Từng cho cô tiền tiêu vặt bao giờ chưa?

Cô còn nói với tôi những lời này, cô mau cút khỏi nhà ngay.” Nói xong,

bà Nhạc lao đến đẩy Tô Lạc ra ngoài. Tô Lạc không dám phản khảng, lảo

đảo bước đi. Bà Nhạc tiện tay xách mấy đôi giày con gái thường đi xếp ở

ngoài cửa ném ra đường, đồng thời cất cao giọng: “Cô đừng có về cái nhà

này nữa, hãy đi nhận bố cô ấy. Cô thử sống với ông ta, xem ông ta có làm gì được cho cô không?”

Tô Lạc đứng bên lề đường. Người đi qua đi lại tò mò nhìn đống giày

dưới chân cô gái trẻ và bà thím cầm chổi đang chỉ tay quát mắng. Cảnh

tượng này chẳng hay ho chút nào, Tô Lạc hối hận mình đã nhiều lời, chỉ

muốn nhanh chóng biến mất.

Chiếc xe hơi màu đen sang trọng đang cố quay đầu trong con đường chật hẹp. Tiêu Kiến Thành vừa liếc gư