Vĩ
Quốc một bên không nói gì thêm, chính là gật gật đầu, tỏ vẻ đã biết nhất định
sẽ dành thời gian.
Cuối
cùng ngày đó cũng đến, ai ngờ…
Ngụy
Tuyển Triệt hưng phấn chuẩn bị đi đón Lương Tử Bái, xe vừa đến dưới lầu nhà
nàng, hắn còn chưa kịp gọi điện thoại cho nàng, liền thấy bộ dáng nàng mang dép
lê, một đường hoang mang rối loạn từ trong phòng khách chạy ra.
“Bái
Bái, chuyện gì xảy ra?” Hắn chạy nhanh xuống xe ngăn nàng lại.
Ánh mắt
nàng tan rã, hoang mang lo sợ, thật vất vả mới nhìn người đến là hắn, lập tức
nức nở nói: “Gia gia…ông té xỉu!” Cả người nàng đều phát run, hai tròng mắt
xinh đẹp tràn đầy sợ hãi.
“Nhanh
lên xe.” Hắn mở cửa đem nàng lên xe, tiếp theo trở lại ghế điều khiển, đồng
thời quay đầu xe lại, nhanh chóng gọi điện thoại về Ngụy gia.
“Chuyện
gì xảy ra? Phúc bá vì sao té xỉu?”
Quản
gia đầu tiên là sửng sốt một giây, rồi sau đó lấy lại tinh thần, nhanh chóng
đem tình huống khẩn cấp báo cáo lại cho Ngụy Tuyển Triệt biết.
“Xe cấp
cứu đâu? Đã đến chưa?”
“Đã gọi
điện thoại rồi.”
“Không
được, chậm quá, lập tức kêu Trần thúc đưa Phúc bá đến bệnh viện, không cần chờ
xe cấp cứu…Được rồi, gặp nhau ở bệnh viện. Tôi bây giờ lập tức mời viện trưởng
một tiếng, động tác nhanh lên một chút!” Tắt điện thoại, hắn cầm lấy bàn tay
lạnh lẽo của Lương Tử Bái, “Không có việc gì đâu, Trần thúc nhất định sẽ dùng
tốc độ nhanh nhất đưa Phúc bá đến bệnh viện, chúng ta hiện tại đến bệnh viện
trước, anh sẽ nhờ viện trưởng toàn lực cứu trị, đừng sợ.”
Nàng
hoảng sợ đến cơ hồ nói không ra lời, chỉ có thể không ngừng gật đầu.
Nhưng
mà đáng tiếc là, không còn kịp đến bệnh viện, Phúc bá bởi vì bị nhồi máu cơ tim
liền ở nửa đường vĩnh viễn ra đi.
Nghĩ
đến chính mình ngay cả gặp mặt gia gia cuối cùng vẫn không nhìn thấy, Lương Tử
Bái hoàn toàn sụp đổ.
Dường
như nàng đang tự trách, tự trách vì sao không chăm sóc gia gia thật tốt? Vì sao
không ở bên người ông, làm cho ông đột ngột ra đi một mình …
Ngụy
Tuyển Triệt biết hiện tại nói gì cũng đều không thể an ủi nỗi đau bi thường
kịch liệt của nàng, hắn chỉ có thể gắt gao ôm nàng, làm cho nàng khóc rống ở
trong lòng hắn. Hắn muốn nàng biết, mặc kệ phát sinh chuyện gì, hắn cũng đều ở
bên nàng.
Trước
đêm hỏa táng di thể của Phúc bá, liên tục vài ngày Lương Tử Bái cơ hồ chưa rơi
giọt nước mắt nào, ngơ ngác ngồi ở lễ tang, khuôn mặt hồng nhuận nay lại tiều
tụy, chỉ nhìn chằm chằm vào bức ảnh khuôn mặt gia gia…
Ngụy
Tuyển Triệt đứng ở phía sau nàng, đưa tay khoát lên vai nàng, không nói một câu
gì.
Đột
nhiên, nàng nói chuyện….
“Em
không bao giờ quên được, lúc ở trong kí túc xá không một bóng người, trong nháy
mắt thấy gia gia tới đón, ông cái gì cũng không nói, chính là chỉ ôm em thật
chặt, em không bao giờ quên được, ngày nào đó em lấy được bằng tốt nghiệp, gia
gia đem sổ tiết kiệm nhiều năm của mình toàn bộ đưa hết cho em, nói là muốn em
đi Pháp học trường làm điểm tâm ngọt. Em không bao giờ quên được, ngày nào đó
về nước lấy được giải thưởng điểm tâm ngọt về, gia gia sẽ lộ ra nụ cười, dùng
bàn tay đầy nếp nhăn kia của ông sờ lấy đầu em, nói em tuyệt quá…” Thanh âm của
nàng bị nghẹn ngào phá vỡ, toàn bộ khuôn mặt chôn vùi trong lòng bàn tay khóc.
“Anh
biết không? Mỗi lần Tết đến, là thời điểm em cùng gia gia khó khăn nhất, gia
gia vì muốn em có thể gặp mặt ba ba, liền ăn một bữa cơm đoàn viên, nhưng vẫn
không thể chịu được sắc mặt của mẹ kế. Kì thật em một chút cũng không muốn trở
về, cũng không muốn gặp ba ba, nhưng vì muốn gia gia an tâm, em cũng chỉ có thể
giả vờ mong đợi, em căn bản một chút cũng không để ý bữa cơm tất niên chỉ có em
cùng gia gia hai người! Thật sự. Nhưng vì gia gia…” Chưa nói xong lời cuối
cùng, nàng đã muốn khóc không thành tiếng.
“Em là
tuyệt nhất, ở trong mắt của Phúc bá, em vĩnh viễn là cháu gái bảo bối tuyệt
nhất của ông!”
“Không,
em không phải, như thế nào ông không đợi em? Em còn chưa có hiếu thuận tốt với
ông!”
“Bái
Bái, em không có sai, bác sĩ nói tất cả đến thật sự rất đột ngột.”
“Trái
tim em đau quá, thật sự đau quá, thậm chí ngay cả cơ hội nói lời cuối cùng em
cũng không có.”
“Vậy em
bây giờ cứ nói, từ từ nói, muốn nói cái gì thì cứ nói, Phúc bá nhất định sẽ
nghe được.”
“Thật
sự?”
“Đương
nhiên. Lời nói của Bái Bái, ông nhất định nghe được.”
“Em
muốn cùng gia gia nói, kiếp sau, em còn muốn làm cháu gái ông, còn muốn làm Bái
Bái của ông…”
“Anh
cũng muốn nói với Phúc bá, ông không cần lo lắng cho Bái Bái ở một mình, bởi vì
anh sẽ thay ông chăm sóc em.”
Không
biết đã qua bao lâu…
“Em nên
ăn một chút gì đi, Phúc bá nhất định không hi vọng nhìn em vì ông mà thương tâm
như vậy, phá hư thân thể của chính mình.”
Lương
Tử Bái lắc đầu “Em ăn không vô.”
“Uống
canh nóng được không? Anh đi mua canh cho em. Nếu em không chịu ăn, Phúc bá ở
trên trời nhất định rất tức giận.”
Bởi vì
gia gia, nàng rốt cuộc cũng gật đầu.
Hắn sờ
sờ đầu nàng “Anh lập tức quay lại.” Rồi sau đó hắn chạy nhanh ra ngoài trong
đêm khuya bi thương này cố gắng vì nàng mua một chén can