Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211691

Bình chọn: 9.00/10/1169 lượt.

m như sau lưng và dưới nách. Quả nhiên vẫn dùng hình người tắm rửa, sẽ tương đối dễ dàng. Mới vừa rồi dùng móng vuốt không chà được sau lưng, cũng không biết có

tắm sạch không?

"Danh tiếng? Ta không thích thứ kia." Tịch Tích Chi và An Hoằng Hàn hiếm khi có được ý kiến giống nhau, chính là không màn danh lợi.

Tịch Tích Chi đặc biệt thể diện, nhưng lại không dính nổi một chút quan

hệ với danh lợi. Chỗ nàng hy vọng chính là đừng làm cho mình thất bại,

không để cho người khác có cơ hội chê cười nàng, mà loại lời ra tiếng

vào này, Tịch Tích Chi thật đúng không để ở trong lòng.

Cánh tay Tịch Tích Chi có chút ngắn, có một chỗ ở sau lưng luôn không chà xát tới. T

Tịch Tích Chi ở trong ao trì lắc lư qua lại, làm cho bọt nước văng khắp

nơi, hai cánh tay không ngừng quơ múa, muốn với tới sau lưng.

An Hoằng Hàn bất đắc dĩ thở dài, một phát bắt được cánh tay Tịch Tích

Chi, kéo qua bên cạnh mình, một tay khác cầm khăn lên chà xát sau lưng

Tịch Tích Chi, nhẹ nhàng giúp nàng kì cọ lần nữa.

Khí nóng lượn lờ vây quanh ao trì, bởi vì ngâm mình ở trong ao trì một

thời gian dài, khuôn mặt nhỏ bé của Tịch Tích Chi có chút ửng hồng,

giống như thoa phấn thơm vô cùng dễ thương.

An Hoằng Hàn không nhịn được nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thật hy

vọng nàng lớn nhanh lên một chút, còn chờ đợi vậy nữa, tính nhẫn nại sớm muộn gì cũng sẽ bị nàng mài mòn. Đến lúc đó, mình có thể nhịn đến khi

nào, đó vẫn là một ẩn số.

Lăn qua lăn lại trong ao trì gần một canh giờ, tiểu hài tử mới đứng dậy. Biến trở về hình thú, nằm ở trong ngực An Hoằng Hàn, mặc cho hắn giúp

mình lau lông, chải lông.

Sau khi An Hoằng Hàn thương nghị với các vị đại thần, cuối cùng đã chọn Bát công chúa đại biểu Phong Trạch quốc đi hòa thân.

Sáng sớm hôm sau, đề nghị này liền do Lưu Phó Thanh nói ra.

Vốn Đoạn Vũ Phi vẫn làm bộ tình sâu như biển với Thập Tứ công chúa,

nhưng còn chưa đạt tới mức không phải nàng không thể lấy. Sau khi nghe

Lưu Phó Thanh nói ra đề nghị này, cười một tiếng đồng ý.

Ánh mắt nhìn về phía An Hoằng Hàn trên ngai vàng, tròng mắt Đoạn Vũ Phi

hơi âm u, giống như đang hoài niệm cái gì. Lần đầu tiên tới Phong Trạch

quốc, tiểu cô nương kia an vị ở bên cạnh An Hoằng Hàn, trên cao nhìn

xuống, tò mò quan sát mình.

Đoạn Vũ Phi không thể nào quên ánh mắt ấy, rất trong suốt, làm cho người ta sau khi nhìn thấy, tâm cảm giác như được nước sạch gột rửa.

Nếu như không phải mình có ý đồ với nàng còn có thể tránh được một kiếp, không cần uống ly rượu độc kia.

Đoạn Vũ Phi thấy nhiều gió tanh mưa máu, cũng tự tay giết qua không ít người, thế nhưng lần này, hiếm khi lại áy náy.

“Bản điện hạ tạ bệ hạ tứ hôn, ngày sau bản điện hạ chắc chắn sẽ yêu

thương Bát công chúa thật tốt, không để cho nàng chịu một chút uất ức

nào.” Đoạn Vũ Phi hành lễ tạ ơn.

“Đoàn hoàng tử nghĩ như vậy là tốt nhất, mặc dù Bát hoàng muội nhạy bén

hơn mười bốn hoàng muội kia, nhưng là một người vô cùng dịu dàng, tin

tưởng cuộc sống sau này của các ngươi sẽ trôi qua vô cùng mỹ mãn.” An

Hoằng Hàn nói qua lời khách khí, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng

Vân Chồn.

Tịch Tích Chi đang nằm ở trên đùi của hắn, không có tim không có phổi

ngủ ngái to. Làm một con chồn, khiến nàng hài lòng chính là, lúc lâm

triều có thể không chút kiêng kỵ ngủ, không bao giờ sợ đám đại thần phía dưới gắt gao nhìn chằm chằm mình. Suy nghĩ một chút trước kia, lúc mình còn duy trì hình người thì hơi có chút mờ ám, ánh mắt đám đại thần kia

giống như luôn chiếu tới, làm hại mỗi lần Tịch Tích Chi đi theo An Hoằng Hàn vào triều sớm, đều phải lo lắng đề phòng.

Hôm nay lâm triều, Đông Phương Vưu Dục cũng tới tham gia náo nhiệt, hắn

nhìn đoàn màu trắng trong ngực An Hoằng Hàn, ánh mắt thâm trầm, không

biết ở đây nghĩ cái gì. Nhìn lại nét mặt An Hoằng Hàn, vẫn lãnh khốc vô

tình như lúc trước, giống như người hôm qua bị ban cho cái chết, không

phải tiểu hài tử được hắn sủng ái nhất.

“Cấp….Cấp báo.” Ngoài điện, một tiểu thái giám vội vàng xông tới.

Ánh mắt của mọi người nhìn lại, tên tiểu thái giám kia lảo đảo quỳ trên mặt đất, “Bệ hạ, bên Phong Châu truyền tới cấp báo.”

Phong Châu?

Tư Đồ Phi Du đứng ra đầu tiên, sắc mặt bối rối mà hỏi: “Tại sao Phong Châu có thể có cấp báo!”

Vẻ mặt ông không thể tin, tháng trước ông mới xử lý hết nạn lũ, trở về

hoàng đô, hiểu rõ nhất tình huống nơi đó. Lúc này, Phong Châ phải nên

sinh dưỡng sinh lợi, cực kỳ thái bình mới đúng.

Sắc mặt An Hoằng Hàn nghiêm túc, “Trình lên.”

Lâm Ân xách theo khay vàng, bước nhanh đi tới trước mặt tiểu thái giám,

nhận lấy cấp báo, sau đó đi tới bên cạnh An Hoằng Hàn, hai tay dâng lên.

An Hoằng Hàn mở sổ con ra, nhanh chóng xem nội dung, càng nhìn xuống,

sắc mặt càng thêm khó coi. Giơ tay ném một cái, sổ con liền ném tới trên mặt Tư Đồ Phi Du.

Bốp một tiếng rất là vang đội.

Tư Đồ Phi Du sửng sốt một lúc, cho dù không biết nội dung sổ con, ông

cũng đoán được chuyện khẳng định rất tệ, hai đầu gối mềm nhũn, quỳ đến

trên đất, “Cầu xin bệ hạ bớt giận.”

“Bớt giận?! Ngươi nói trẫm bớt giận như thế nào? Tự mình mở sổ