nguyệt dạ”.
Lâm Lung ngồi cạnh anh, cầm trong tay một cây hoa không biết tên khẽ nhịp, sau đó nương theo âm nhạc khẽ ngâm bài thơ Đường “Xuân giang hoa nguyệt dạ”: “Xuân giang triều thủy liêu hải bình, Hải thượng minh nguyệt cộng triều sinh. Diễm diễm tùy ba thiên vạn lý, Hà xứ xuân giang vô nguyệt minh… Thử thời tương vọng bất tương văn, Nguyệt trục nguyệt hoa lưu chiếu quân… Tạc dạ nhàn đàm mộng lạc hoa, Khả liên xuân bán bất hoàn gia…”
*Đây là những câu thơ trong bài “Xuân giang hoa nguyệt dạ” của tác giả Tương Nhược Hư. Dịch thơ: Sông xuân triều dậy mặt biển bằng, Trên biển trăng cùng triều nước dâng. Dờn dợn vời theo muôn dặm sóng, Sông xuân đâu chẳng sáng ngời trăng… Chừ đây cùng ngóng, bẵng tăm hơi; Mong quyến theo trăng đến rọi người… Đêm qua thanh vắng mộng hoa rơi, Nhà chửa về, xuân quá nửa rồi!
Một khúc tiêu với tiết tấu chậm, đau mà không thương kết thúc, hai người cũng yên tĩnh không nói. Lát sau Lâm Lung thở dài: “Thật dễ nghe. Nước gợn nhộn nhạo, trong đêm xuân cùng với sầu triền miên ly buồn biệt hận.”
Âm thanh tiếng tiêu vốn đìu hiu, lại thổi vào lúc nửa đêm trong núi rừng vắng lặng, khiến câu thơ càng thêm rõ ý hơn – cảnh đẹp Xuân Giang tràng ngập suy nghĩ nỗi buồn biệt ly của người tha hương.
Bầu trời rộng lớn, cả vùng đất yên tĩnh, tin tức khó lưu thông, hoa yên lặng rơi vào đầm nước, cảnh xuân trở nên xưa cũ, người yêu nơi xa, tình cảnh này càng khiến lòng người ngây ngất nhưng lại tràn ngập sầu tư.
“Người phụ nữ trong Minh Nguyệt Lâu nhớ nhung người chồng phiêu bạt xa hương…” Lâm Lung nhỏ giọng nỉ non, đồng thời có thâm ý nhìn Long Tuyền một cái, nghĩ thầm: nếu thật sự lưu tới hoặc kết hôn với anh, vậy đại khái cuộc sống trong tương lai thật sự có hơi bi thảm.
Mặc dù ánh trăng khá mông lung, nhưng Long Tuyền với tai thính mắt tinh giác quan nhạy bén vẫn có thể nhận thấy tầm mắt không rõ hàm nghĩa của cô gái bên cạnh, thầm mắng mình ăn no không có việc gì làm đi thổi bài tiêu này. Thật con mẹ nó ngột ngạt!
Trong lúc đồng chí Trung tá đang không biết làm sao, không biết nên đáp trả lại câu cảm thán của Lâm Lung như thế nào thì bỗng thấy bên chân cô xuất hiện loại động vật nguy hiểm, nên anh vội nhắc nhở: “Đừng động, có rắn!”
“A!!!” Lâm Lung thét lên một tiếng kinh hãi, mặc dù nghe lời không nhảy dựng lên nhưng cũng nhắm chặt hai mắt đồng thời vươn tay trái níu chặt tay áo Tshirt của Long Tuyền theo bản năng.
“Đừng sợ, rắn này không có độc. Em buông tay trước đã, nếu không anh không thể bắt nó.” Long Tuyền dở khóc dở cười, sau đó tay trái cầm tiêu, dùng nó làm công cụ phòng ngự tạm thời đẩy con rắn nhỏ ra, rồi chiếc choàng áo khoác rằn ri của mình lên vai Lâm Lung, nhẹ giọng nói: “Trở về thôi, đêm đã khuya, không an toàn.”
“Vâng.” Cô gật đầu một cái lôi kéo vạt áo Long Tuyền, đi theo phía sau anh.
Có con rắn nhỏ đến thăm rừng núi yên tĩnh khiến Lâm Lung có hơi sợ hãi. Một làn gió núi thổi qua khiến lá cây vang lên xào xạc, giờ cô mới có thể chân thật thể nghiệm sự “yên tĩnh” ở núi Thanh Thành, “u” trong “Thiến Nữ U Hồn”.
Trên đoạn đường đi trở về thỉnh thoảng có con cóc hoặc côn trùng nhỏ không biết tên nhảy qua chân Lâm Lung khiến da đầu cô tê dại từng hồi, chỉ vì bận tâm hình tượng nên mới cố nén kinh sợ không thét lên chói tai. Khi trong bụi cây một lần nữa xuất hiện cái gì đó chuyển động tựa như con rắn thì rốt cuộc cô cũng không khống chế được sự sợ hãi của mình, tựa như gấu Koala bám vào cánh tay Long Tuyền.
“Không sao, đừng sợ, cách xa như vậy không cắn được em.” Long Tuyền cười an ủi, khuyên Lâm Lung vẫn bất động tại chỗ tiếp tục đi.
“Em sợ dẫm lên cái gì đó không nên dẫm phải!” Lâm Lung lắc đầu một cái, vẫn không chịu tiếp tục leo núi.
“Vậy… anh cõng em?” Long Tuyền đề nghị.
Cõng? Lâm Lung bắt đầu tưởng tượng, trong đầu nhất thời xuất hiện hình ảnh lồng ngực mình kề sát vào lưng anh, bắp đùi mình giắt bên người anh được cánh tay có lực kia nâng lên.
“Không được.” Lâm Lung lắc đầu như trống bỏi. Tư thế này… So với bế kiểu công chúa còn thân mật hơn! Ngực cô hoàn toàn dán vào lưng anh đấy, sao có thể được!
Nhìn thấy dáng vẻ khó khăn của Lâm Lung, Long Tuyền lập tức hiểu được nỗi băn khoăn của cô, do dự nói: “Bế cũng được, nhưng ít nhất cũng phải để một tay anh được trống, ngộ nhỡ có cái gì thì còn kịp thời phản ứng.”
Hai người liếc nhau một cái, sau đó tìm được một phương pháp. Long Tuyền dùng cánh tay trái nâng Lâm Lung lên như ôm một đứa trẻ để cô ngồi ổn định trong khuy
