Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Em Chờ Anh Ở Nơi Sâu Thẳm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326862

Bình chọn: 9.5.00/10/686 lượt.

vải mà con chê bai tốn mất bao nhiêu tiền của bố không? Thường ngày toàn mặc quân phục nên không quen, mẹ con trước cũng thế mà, mặc vài lần là quen ngay thôi!”

- Con thà mặc quân phục cả đời còn hơn phải mặc cái này thêm một lần nào nữa!

Trong lúc nói chuyện, hai người đã xuống đến nhà. Lời ca thán của Lôi Vận Trình đã lọt vào tai Lục Tự, anh hiếu kì ngẩng đầu nhìn, sau đó đứng ngây ra tại chỗ.

Lôi Vận Trình xách gấu váy, một tay quàng qua cánh tay của Lôi Khải, đi về phía Lục Tự, cứ như thể cô đang bước chân vào cuộc đời anh.

Lớp tóc ngắn cắt tỉa theo lớp gọn gàng hôm nay bỗng trở nên cực kỳ nữ tính. Khuôn mặt nhỏ nhắn được trang điểm khá tinh tế, đôi môi đỏ mọng đầy quyến rũ. Sợi dây chuyền thanh mảnh cùng với cái cổ váy hình chữ V rất khơi gợi trí tưởng tượng của người nhìn, còn cả bờ vai nuột nà lộ ra bên ngoài… Một Lôi Vận Trình “khôi ngô” trong bộ quân phục hôm nay bỗng toát lên vẻ nữ tính khác thường, Lục Tự mải ngắm cô đến quên cả chớp mắt.

Cô xinh đẹp, Lục Tự ngay từ ngày đầu tiên nhìn thấy cô đã phát hiện ra điều này, chỉ có điều chưa từng nghĩ cô lại gợi cảm đến thế.

Lôi Vận Trình bị Lục Tự nhìn đến mức khó chịu, cô càng kéo chặt cổ áo lại. Lôi Khải đặt tay con gái vào tay Lục Tự với vẻ rất tự hào: “Con gái tôi hôm nay giao cho cậu nhé!”

“Chú Lôi cứ yên tâm!” Khoảnh khắc đón lấy tay cô từ tay Lôi Khải, trái tim anh như run lên, cổ họng nghẹn ngào. Đêm giao thừa, một đêm ý nghĩa nhất của năm. Cái cảm giác ấy không hề biến mất khi họ đặt chân đến khách sạn tổ chức buổi dạ tiệc, thậm chí còn có phần mãnh liệt hơn. Lục Tự cảm thấy cả đời này mình cũng không thể quên được đêm nay, và một Lôi Vận Trình như vậy.

Đây là lần đầu tiên Lôi Vận Trình ăn mặc như thế, toàn thân cứ thấy khó chịu. Cô cứ lấn cấn mãi không chịu xuống xe. Lục Tự chống tay ở cửa xe, kiên nhẫn khuyên nhủ: “Anh thề đây là diện mạo đẹp nhất của em mà anh từng thấy, thật đấy!”

“Đương nhiên rồi, kiểu quần áo này được thiết kế để mua vui cho đàn ông mà lại!” Lôi Vận Trình thấy hối hận vì đã không mang theo khăn quàng để che bớt những chỗ lộ liễu.

- Nếu em thật sự không chịu xuống xe, vậy thì chúng ta cứ ở đây cả đêm cũng được, anh rất vui lòng được ở riêng với em!

- Vậy anh hãy hứa chỉ nói chuyện thôi đấy!

“E là anh không dám đảm bảo!” Lục Tự cười xấu xa: “Anh sợ anh không chịu nổi mà làm bừa với em!”

Lôi Vận Trình trừng mắt nhìn Lục Tự, đành miễn cưỡng xuống xe: “Bố em mà nghe được câu này chắc chắn sẽ hối hận đã để anh đi cùng em tối nay!”

- Thế thì chưa chắc, bố em cũng là đàn ông, thừa hiểu tâm lí của đàn ông, nếu ông ấy đã sắp đặt như vậy, chắc chắn ông ấy đã lường trước được điều này!

Lục Tự chìa cánh tay ra, nhướn mày nhìn cô, Lôi Vận Trình hít một hơi thật sâu, quàng tay Lục Tự cùng bước vào hội trường.

Vũ hội đã bắt đầu, bọn họ chơi một lúc lâu mới tìm thấy anh chị dâu. Tử Du nhìn thấy Lôi Vận Trình liền ngạc nhiên đến trợn tròn mắt, cô níu cánh tay Lôi Dật Thành, nói: “Ông xã, em gái anh khiến em ghen tị quá! Em cũng phải cắt tóc ngắn mới được!”

Lôi Dật Thành khẽ cười, vỗ vai cô: “Em cũng không hề thua kém mà!”

- Không, tóc ngắn của Trình Trình rất đẹp, em cũng phải cắt tóc ngắn!

- Đừng nhõng nhẽo nữa, anh thích em tóc dài, em cứ để đi, coi như là để vì anh!

Lôi Dật Thành ghé tai cô thì thầm dỗ dành, tiếng nói lẫn với tiếng ồn ào xung quanh. Câu nói của Lôi Dật Thành vang vọng trong tai Lôi Vận Trình. Có lẽ bởi vì đã uống chút rượu nên trong đầu cô hiện ra rất nhiều hình ảnh, sau đó cố định ở khuôn mặt một người đàn ông.

… Trình Trình, em để tóc ngắn rất đẹp, nhưng anh muốn em để tóc dài, để tóc dài vì anh…

Trái tim chợt đau nhói, Lôi Vận Trình đưa tay lên sờ đằng sau gáy trống trải của mình.

Đột nhiên có một bàn tay to lớn kéo cô vào khuôn ngực ấm nồng.

Người đông quá, ánh đèn lại nhờ nhờ, nhân viên phục vụ suýt chút nữa thì đâm xe đẩy vào người cô, cũng may Lục Tự nhanh tay nhanh mắt kéo cô lại.

“Xin lỗi tiểu thư, không đâm phải cô chứ ạ?” Nhân viên phục vụ áy náy hỏi.

Cô không nói gì, cũng không nhúc nhích, cứ để mặc cho Lục Tự ôm mình. Lục Tự đành phải trả lời thay: “Không sao đâu!”

Nhân viên phục vụ rời đi, Lục Tự dẫn cô đến một chỗ vắng người, nâng cằm cô lên, hỏi: “Em sao thế?”

Lôi Vận Trình khẽ nhíu mày, ánh mắt ngơ ngác và trống rỗng. Lục Tự có thể nhận ra lớp sương mù giấu trong đôi mắt ấy: “Em nhìn anh thế này khiến anh rất rất muốn hôn em đấy!”, Lục Tự nửa đùa nửa thật, ngón tay vuốt ve cằm cô.

Lôi Vận Trình vẫn ngây ra, đôi môi hé mở, cứ như đang quyến rũ anh. Còn anh thì cam tâm tình nguyện bị quyến rũ. Lục Tự chầm chậm cúi đầu.

Nếu như cô cứ mơ màng như thế này mãi thì tốt biết mấy, đáng tiếc đó chỉ là nếu. Trước khi môi Lục Tự chạm vào, Lôi Vận Trình đã rời khỏi vòng tay của anh ta, quay người hướng ra ngoài lan can, miệng lẩm bẩm: “Không phải em uống nhiều, mà là anh uống nhiều!”

Đám đông trước mặt có chút hỗn loạn, có người đang lê những bước chân cực kỳ không bình thường, chậm rãi nhưng kiên định về phía hai người, không thèm để tâm đến ánh mắt kì lạ của những người xung quanh


Polly po-cket