nói, không nóng cũng chẳng lạnh.
- Lôi Dật Thành có nhiệm vụ, không biết mấy giờ mới xong việc đâu! – Phong Ấn xoa xoa mái tóc ngắn của cô: “Nhà chúng ta không cùng đường với nhau đâu phải là chuyện mới xảy ra hôm nay, không muốn làm phiền anh á? Trước đây tại sao anh không thấy em hiểu chuyện thế nhỉ?”
- Anh nói xem tại sao chứ? – Lôi Vận Trình hỏi vặn lại.
Phong Ấn khẽ nhếch môi: “Có bực dọc gì cứ đợi khi nào chỉ còn hai chúng ta với nhau, anh sẽ cho em thoải mái trút ra, giờ thì lên xe đi, đừng để anh phải nhắc lại lần nữa đấy!”
©STE.NT
Sân bay cách trung tâm thành phố một chặng đường tương đối dài. Lôi Vận Trình lười nhác nằm dài ra ghế sau, nhắm mắt giả bộ ngủ. Hạ Viêm Lương ngoảnh đầu lại nhìn cô, khẽ đặt tay lên bàn tay đang đặt trên vô lăng của Phong Ấn, cố ý đè chặt giọng nói xuống: “Tay anh lạnh quá!”
Phong Ấn khẽ ừ một tiếng rồi đạp ga tăng tốc.
Thời điểm này, trên nhiều tuyến đường bị tắc đường nghiêm trọng, Phong Ấn cố ý đi đường vòng cho vắng vẻ, nhưng vẫn bị tắc đường. Xe phải đi với tốc độ của một con rùa, trong xe bật điều hòa, ấm áp khiến con người ta chỉ chực chìm vào giấc ngủ. Chẳng mấy chốc Hạ Viêm Lương đã ngồi dựa vào ghế, chìm vào giấc ngủ.
Hạ Viêm Lương xuống xe lúc nào, Lôi Vận Trình cũng không biết nữa, ngay cả bản thân mình ngủ thiếp đi từ lúc nào cô cũng không hay. Phong Ấn gọi cô dậy, hai người đã ở trước cổng nhà họ Lôi rồi.
Gió ban đêm rất mạnh, tựa như những con dao cào vào da thịt. Phong Ấn chạy ra ghế đằng sau xe, thắt chặt áo khoác cho cô: “Ban nãy Lôi Dật Thành vừa gọi điện cho anh nói là cậu ta sắp xong nhiệm vụ rồi, đã đặt bàn ăn ở bên ngoài, bố mẹ em chắc cũng qua đó cả rồi, anh cất hành lí cho em rồi đưa em qua đó luôn!”
Anh truyền đạt y nguyên lời của Lôi Dật Thành cho cô nghe. Lôi Vận Trình gật đầu, không nói không rằng xuống xe cùng với anh.
Đây không phải là lần đầu tiên Phong Ấn đến nhà họ Lôi, nhưng mấy năm nay, đây là lần đầu tiên anh bước chân vào phòng của Lôi Vận Trình. Gần như chẳng có gì thay đổi so với trước đây, gọn gàng và sạch sẽ, chỗ nào cũng toát lên vẻ nữ tính của con gái. Trên bậc cửa sổ và bàn học có một chậu cây xanh, trên giá toàn là sách. Anh liếc quanh phòng một lượt, ngạc nhiên phát hiện ra đến quá nửa là sách có liên quan đến phi hành, trong đó không thiếu những tạp chí quân sự, được sắp xếp theo thứ tự thời gian. Anh rút ra vài tập mới nhất, nhẩm tính thời gian, khoảng thởi gian đó đúng là năm đầu tiên anh vào trường không quân.
Một bàn tay nhỏ nhắn đột nhiên rút mấy tờ tạp chí trên tay anh rồi nhét lại vào giá sách: “Chúng ta có thể đi được rồi!”
Lôi Vận Trình đã thay quần áo với tốc độ nhanh nhất có thể rồi từ bên trong đi ra, đôi bốt đến đầu gối, áo khoác lửng gọn gàng. Phong Ấn nheo nheo mắt, mới chớp mắt đã hơn ba năm rồi, cô gái nhỏ bé ngày nào đã không còn giống như xưa.
Lúc họ đến nhà hàng, đúng lúc Lôi Dật Thành cũng đến. Phong Ấn đẩy Lôi Vận Trình đến trước mặt Lôi Dật Thành: “Thế là tôi hoàn thành nhiệm vụ rồi nhé!”
Lôi Dật Thành vừa mới hoàn thành nhiệm vụ, trông còn “bụi bặm” hơn cả Lôi Vận Trình: “Vào trong cùng ăn cơm đi!”. Phong Ấn còn chưa kịp mở miệng Lôi Vận Trình đã nói thay: “Anh ấy không rảnh, để hôm khác đi!”
- Đúng là phải để hôm khác rồi! Anh đi trước nhé Răng Thép, hôm nay có hẹn rồi! – Phong Ấn bẹo má Lôi Vận Trình tạm biệt rồi lái xe phóng đi mất.
Xe của Phong Ấn lái đi xa rồi, Lôi Dật Thành mới dí trán em gái: “Hai người sao thế? Anh tưởng bảo cậu ta đi đón em sẽ khiến em vui mới phải chứ? Sao cái mặt như ai thiếu nợ em cái gì không bằng?”
Lôi Vận Trình lườm anh: “Anh ấy đi đón em hay chỉ là tiện đường đón em luôn hả?”
- Thế thì có gì khác biệt đâu?
- Vốn dĩ chẳng có gì khác biệt, nhưng người anh ấy đón lại là cái cô Hạ Viêm Lương kia, đừng có bảo với em là anh không biết Hạ Viêm Lương là ai nhé!
Lôi Dật Thành sao có thể không biết, anh mỉm cười, quàng vai Lôi Vận Trình đi vào trong nhà hàng: “Anh đâu có biết là Phong Ấn đi đón cô ta, đừng vì một người như Hạ Viêm Lương mà mất vui, bố mẹ đang ngồi chờ ở bên trong, em mấy năm rồi không về, đúng là con gái bất hiếu!”
Cô nghẹn ngào, cố đè chặt tất cả sự phẫn nộ, ấm ức và hoài nghi vào trong bụng.
- Anh đoán tí nữa gặp em thể nào mẹ cũng khóc cho xem! – Lôi Dật Thành nói đùa.
- Vâng, sau đó thể nào bố cũng trừng mắt lên với em! – Lôi Dật Thành gật đầu tán đồng, hai người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ.
Lôi Vận Trình về đến nhà là trời bắt đầu có tuyết rơi. Những bông tuyết trắng li ti lất phất rơi xuống mặt, cảm giác lạnh băng. Sáng sớm, xuống lầu đã nhìn thấy Lôi Vận Trình, Lôi Vận Thành vô cùng ngạc nhiên: “Không ngủ thêm chút nữa à?”
- Ở trường em quen dậy sớm rồi, giờ này thông thường bọn em đang phải tập thể dục buổi sáng! – Lôi Vận Trình đeo tạp dề: “Trứng sẽ xong ngay thôi, anh ăn chút gì rồi hãy đi!”
Lôi Dật Thành ngồi vào bàn ăn, liếc mắt một lượt ba suất ăn sáng cô đã chuẩn bị, chớp mắt Lôi Vận Trình đã mang ba phần trứng ốp lết ra.
Lôi Khải lúc này cũng đã tập thể dục xong và về đến nhà. Ông gạt những bông tuyết còn bám trên áo