hỏi anh, tại sao anh luôn chỉ nói là chiều chuộng, mà không phải cưng chiều? Em muốn tin tưởng anh, nhưng anh cam kết với em những lời đó, chẳng lẽ không có một chút thành phần ám hiệu sao?" Cô áp lòng bàn tay vào ngực anh, giọng nói thê lương đến mức làm cho lòng người khiếp đảm. "Em rất tham, em muốn chỗ này của anh chỉ có em, nhưng mà em hiểu muốn cái gì thì phải đổi bằng một thứ khác cùng giá, hiện tại chỗ này của em chỉ toàn là anh."
Cô chỉ tim mình, ngửa đầu nhìn anh. "Anh biết em nhát gan, một người phụ nữ bị anh yêu 24 năm, một người phụ nữ đã từng mang thai con của anh, một người phụ nữ cả nhẫn kết hôn cũng chuẩn bị xong, em không biết cô ấy ở ngang giữa chúng ta bao lâu, em không có lòng tin có một ngày sẽ vượt qua vị trí của cô ấy trong lòng anh. Cho nên anh xem, chúng ta còn tiếp tục thế nào nữa?"
Diệp Tiểu An nháy mắt một cái, nước mắt không tiếng động rớt xuống, nện ở trên tim của Giang Thiệu, thật là đau.
Nhất định là mùa đông lạnh lẽo mới khiến cô không nhịn được run rẩy, chứ không phải do Giang Thiệu không nói được từ kia. Diệp Tiểu An cúi đầu, khóc rất yên lặng, một chút âm thanh cũng không có. Giang Thiệu cứ nhìn như vậy, cả trái tim đều đau. Anh siết chặt máy ghi âm trong tay. phát ra âm thanh kít kít, không cần nghe cũng biết nội dung bên trong là gì. "Vật này là Tả Trí đưa cho em?"
Diệp Tiểu An lắc đầu, "Không phải."
Đầu óc Giang Thiệu chuyển một cái nghĩ tới một người, trong mắt nháy mắt rót vào ngọn lửa. "Là Nghê Hiểu? Cô ta nói gì với em?"
Diệp Tiểu An khẽ cười một tiếng, Giang Thiệu bị nụ cười này làm cho nói không nên lời. Anh nên biết người khác nói gì cô đều không quan tâm, cô quan tâm là anh nói gì.
Giang Thiệu kéo mạnh cô qua, một tay kềm lấy cằm cô nâng lên, nụ hôn nóng bỏng áp xuống. Diệp Tiểu An không có tránh né, mặc cho anh hôn. Nụ hôn từ điên cuồng từ từ bình thường lại, Giang Thiệu ôm chặt cô vào trong ngực, chỉ sợ không chú ý cô sẽ biến mất. "Đối với anh, em thật sự khác biệt, rất đặc biệt, không phải như những gì em đã nghe, cũng không giống như những gì em nghĩ, chắc chắn không phải! Anh luôn đối xử tốt với em, em không cảm thấy sao?"
". . . . Em cảm thấy, khi thấy tấm hình thân mật của anh với chị ấy trong phòng và ba quyển album hình chỉ toàn hình của chị ấy, thì em cảm nhận được rõ ràng tình yêu anh dành cho chị ấy hoàn mỹ cỡ nào, trong một phần ba cuộc đời của anh chỉ có duy nhất một người phụ nữ tên Cận Thanh, mà không phải Diệp Tiểu An, tất cả lần đầu tiên của anh đều là của chị ấy, nếu cho anh một phần ba cuộc đời để quên mất cô ấy, vậy anh còn có bao nhiêu thuộc về em? Em không thăng bằng, em không cam lòng, em ghen tỵ, Giang Thiệu. . . . Em khó chịu." Diệp Tiểu An bao trùm lên bàn tay anh đang vịn mặt mình, nhìn chằm chằm vào bầu trời đêm sáng chói. Hai trái tim rõ ràng dán cùng nhau, vì cái gì cảm thấy xa vậy, thật là xa. Cô tình nguyện cho Tả Trí chặn ngang giữa bọn họ mà không phải Cận Thanh.
"Anh có biết em thấy được cái gì trong phòng anh hay không? Em thấy được sự cố chấp của một chàng trai dành cho một cô gái từ lúc đầu, thấy từng giai đoạn yêu chị ấy, thích chị ấy của anh, từng nụ hôn vui vẻ, từng mỉm cười thỏa mãn, sự kiên định mỗi một khi muốn đến cùng trời cuối đất với chị ấy. Giang Thiệu, làm tình với em trên cái giường mà chị ấy từng nằm, trong lòng của anh không muốn khóc sao?"
Giang Thiệu nhắm mắt lại, hốc mắt khô khốc đau đớn, trong lòng như bị ngàn vạn cây độc châm đâm vào đau đến không cách nào hít thở, chỉ có thể càng ra sức ôm lấy cơ thể gầy nhỏ này khổ sở nỉ non. "Nếu như anh biết sau này sẽ gặp em, anh tuyệt đối giữ mình lại, giữ lại cho em. Căn phòng ở chung cư Tử Kinh anh đã bán mất, chiếc nhẫn cũng đã ném khi anh và Cận Thanh chia tay, cảm tình của anh dành cho cô ấy đã sớm dừng lại, em cho anh một chút thời gian quên mất những chuyện kia đi. . . ."
Diệp Tiểu An yên lặng chảy nước mắt, cơ thể bị anh giam cầm sắp gãy. "Bao lâu? Anh cần bao lâu?"
". . . . . ."
"Chính anh cũng không biết, vậy bảo em cho thế nào?"
". . . . . ."
"Trở về đi thôi, em hơi lạnh." Diệp Tiểu An lau mắt, cố ra vẻ nhẹ nhõm, giãy giụa ra từ trong ngực anh, không đợi anh xoay người đã tự tránh ra. Giang Thiệu giật mình tại nguyên chỗ, nhìn theo bóng lưng cô, lần đầu tiên bị một cảm giác rất sợ hãi bao vây, cảm giác kia giống như là có thứ gì anh không biết đang cách xa anh từng bước một, mà anh chỉ có thể bó tay hết cách trơ mắt nhìn cảnh biệt ly.
Cả đêm Giang Thiệu không chợp mắt, Diệp Tiểu An lại nằm xuống là ngủ ngay. Mấy ngày qua cô bị hành hạ khiến giấc ngủ đặc biệt không ngon, hiện tại nói trắng ra lại có thể yên tâm ngủ. Cô ngủ rất say, cả Giang Thiệu đi vào cũng không biết.
Giang Thiệu ngồi ở mép giường cô, nhìn cô gái khi ngủ luôn co mình lại. Không biết bây giờ cô có nằm mơ thấy anh không, thỉnh thoảng lại nức nở khiến anh đau lòng cau mày. Cúi người xuống ôm lấy cô, hít hà hương vị ngọt ngào nhàn nhạt trên người cô. Cô luôn giống một đứa bé, hồn nhiên xúc động lại hiểu chuyện thân thiết. Trong đầu Giang Thiệu xẹt qua từng khoảng th