Cánh tay cô ta đột nhiên giơ lên, quấn chặt lấy cổ anh rồi
ngóc đầu dậy, Tịch Mộ Thiên còn chưa kịp định thần thì đôi môi thoang thoảng
mùi rượu đã đè chặt lên môi anh. Anh nhíu mày, ánh mắt kinh ngạc tột độ, đôi
môi mím chặt nhưng tay không hề có ý muốn đẩy cô ta ra.
Cô gái dường như chưa hài lòng, kéo ghì cổ anh xuống, há
miệng dùng răng cắn vào môi anh. Nụ cười lành lạnh khẽ hiện lên trong ánh mắt
Tịch Mộ Thiên rồi nhanh chóng chìm hẳn vào bóng đêm, tay anh dang rộng ôm chặt
lấy eo cô, nhấc bổng cô lên, siết vào trong lòng. Đôi môi mỏng mở ra, đầu lưỡi
mang hơi lạnh xộc thẳng vào miệng cô khua khoắng, chỉ đến khi cô gái rên rỉ đẩy
anh ra, Tịch Mộ Thiên mới chịu buông tay. “Mùi vị” của người đàn bà này...
tuyệt vời đến bất ngờ.
Hạ Tử Khâm vốn đã bị men rượu làm cho không còn tỉnh táo nay
lại bị nụ hôn này làm cho mụ mẫm cả đầu óc. Hôm nay là một ngày xúi quẩy của Hạ
Tử Khâm, bạn trai lấy vợ rồi, cô dâu không phải là cô, một chuyện kinh tởm như
vậy lại xảy ra với chính cô.
Cô quen Chu Thuyền từ năm thứ hai đại học. Chu Thuyền dáng
cao, khuôn mặt không đến nỗi tồi, hoàn cảnh gia đình cũng khá, điều quan trọng
hơn cả là tính cách cởi mở, giỏi ăn nói, do đó rất có tiếng tăm ở trường đại
học. Một nhân vật nổi tiếng như vậy lại thành cặp với Hạ Tử Khâm, khiến cho lúc
bấy giờ, không ít người phải oán thán.
Nhưng hai người vẫn ở bên nhau cho đến khi tốt nghiệp đại
học, ra trường và đi làm. Sau khi tốt nghiệp, Chu Thuyền vào làm ở một nhà xuất
bản khá quy mô, còn Hạ Tử Khâm ở nhà viết lách trên mạng sống qua ngày.
Nói như cách của Chu Thuyền thì Hạ Tử Khâm không có chí
hướng, hai người vì chuyện này mà cãi nhau không ít lần. Hạ Tử Khâm chưa bao
giờ nghĩ viết lách trên mạng là một công việc không có tiền đồ, không đi ăn
cướp, chẳng đi ăn trộm, kiếm tiền dựa vào chính sức lao động của mình thì sao
có thể gọi là không có chí hướng? Sao có thể nói là không có chí tiến thủ? Tào
Tuyết Cần viết ra Hồng Lâu Mộng, cho đến giờ chẳng phải vẫn là một tác phẩm bất
hủ đấy ư?
Những lời này cô cũng từng nói với Chu Thuyền, nhưng người
đàn ông đó mặt mày dửng dưng đáp:
“Hạ Tử Khâm, em là Tào Tuyết Cần à? Cho dù em có là Tào Tuyết
Cần đi chăng nữa, em có biết Tào Tuyết Cần chết thế nào không? Anh nói cho em
biết, ông ấy chết vì đói đấy, chết vì nghèo đấy. Em thích sống những ngày tháng
không có tiền đồ như thế nhưng anh xin lỗi, anh không thể.”
Đó là lần hai người cãi nhau gay gắt nhất, cãi nhau xong Chu
Thuyền không hề lộ diện, thậm chí điện thoại không gọi, tin nhắn cũng chẳng có.
Vì thể diện của bản thân, Hạ Tử Khâm nhất quyết không chủ động đi tìm anh ta,
thế mà nửa tháng sau anh ta lại đến tìm cô, nhưng là để gửi cô thiệp mời cưới.
Tấm thiệp mời đỏ chói, trên đó có ghi rõ tên chú rể là Chu
Thuyền, nhưng cô dâu lại không phải cô mà là Triệu Gia Kỳ bạn học đại học của
hai người họ, cháu vế đằng ngoại của sếp Chu Thuyền. Lúc ấy Hạ Tử Khâm cảm thấy
mình có lẽ là người ngốc nghếch nhất trên đời này.
Kể từ lúc học đại học, cô đã biết mối quan hệ của Chu Thuyền
và Triệu Gia Kỳ không hề bình thường. Nhưng Chu Thuyền giải thích với cô rằng,
hai người chẳng qua chỉ là bạn học bình thường, nói chuyện hợp cạ mà thôi. Mức
độ “hợp cạ” của hai người đó ra sao, Hạ Tử Khâm không cần nghĩ cũng hiểu. Triệu
Gia Kỳ nói chuyện hợp cạ với Chu Thuyền bao nhiêu thì khắc khẩu với cô bấy
nhiêu. Ngay từ hồi học đại học năm thứ nhất cho đến tận năm thứ tư, Hạ Tử Khâm
có thể cảm nhận rõ ràng thứ cảm giác thù địch ấy ở Triệu Gia Kỳ. Còn Chu Thuyền
nữa, người đàn ông luôn miệng nói yêu cô, vậy mà lời giải thích cuối cùng của
anh ta dành cho cô là:
“Kỳ Kỳ có bầu rồi, vì vậy Tử Khâm à, xin lỗi em! Kỳ Kỳ nói em
nhất định phải đến dự hôn lễ, đám bạn học của chúng ta đều tham dự mà!”
Hạ Tử Khâm phẫn nộ tột độ, ngửa cổ gào lên: “Kỳ Kỳ? Mới có
bao lâu thôi mà từ nói chuyện hợp cạ bỗng trở thành hồng nhan tri kỉ, rồi từ
hồng nhan tri kỉ trở thành cô dâu Kỳ Kỳ của anh rồi?”
Hạ Tử Khâm biết rõ Triệu Gia Kỳ cố tình gây khó dễ cho cô, cô
ta muốn nói với tất cả các bạn học rằng kẻ chiến thắng cuối cùng không phải là
Hạ Tử Khâm, mà là Triệu Gia Kỳ này. Hạ Tử Khâm thật không thể nào hiểu nổi
trạng thái tâm lí nực cười này.
Thế mà gã đàn ông cặn bã Chu Thuyền kia còn giả bộ tử tế,
quan tâm nói: “Nếu như khó xử quá thì...”
Chu Thuyền không nói nốt vế sau, Hạ Tử Khâm đã bật dậy. Hạ Tử
Khâm cô có thể không có chí lớn, nhưng điều duy nhất mà Mẹ viện trưởng dạy cho
cô là: “Làm người có thể chẳng có gì cả, nhưng niềm kiêu hãnh cơ bản nhất không
thể đánh mất, đây là yêu cầu cơ bản để có một chỗ đứng đường hoàng trên đời
này.”
Vì vậy Hạ Tử Khâm đã lấy hết can đảm đến tham dự đám cưới của
Chu Thuyền, mặc cho phải đối diện với muôn vàn những ánh mắt chế nhạo và thương
hại, cô vẫn kiên quyết ở lại cho đến cùng. Nhưng sự dũng cảm tội nghiệp ấy vẫn
không ngăn nổi cảm giác buồn bã và thất bại. Ra khỏi lễ đường, cô cảm thấy bản
thân mình dường như chẳng còn chốn dung thân.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô uống say