thế. Chỉ cần khoảng khắc nghe thấy giọng cậu, đã có thể khiến anh quên hết
mọi ưu phiền.
Lục
Tri Thu phóng tầm mắt về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy trên sân bóng như xảy
ra chuyện gì đó. Một cậu trai mặt mày đau khổ ngồi bệch dưới đất, xung quanh
không ít bạn bè vây quanh, Tiêu Giản Đào cũng có trong đó, như đang khuyên lớn
cậu trai ngồi trên đất chuyện gì. Hiếu kì, Lục Tri Thu bèn bước qua, lúc này mới
nghe rõ ra là cậu kia đánh bóng sơ ý làm chân bị thương. Anh lại đưa mắt nhìn
xuống mắt cá chân cậu ta, chỉ thấy cổ chân trẹo đi một cách không bình thường,
mắt cá chân đã phồng rộp như cái bánh bao.
Không
nghĩ nhiều, tấm lòng của người thầy thuốc dâng lên chiếm thế thượng phong. Lục
Tri Thu tự nhận rằng mình không phải bác sĩ chỉ để đó làm kiểng trưng cho đẹp.
Anh cắn răng, cố nén tâm trạng ngượng ngập xuống, khẽ khàng vỗ vào vai của Tiêu
Giản Đào.
Khi
Tiêu Giản Đào xoay qua nhìn Lục Tri Thu, không chỉ Tiêu Giản Đào ngây người, mà
trên thực tế Lục Tri Thu phập phồng hồi hộp. Dẫu sao đây cũng là lần thứ nhất
hai người chính thức gặp nhau. Khác nhau là, Lục Tri Thu biết rõ mọi thứ về
Tiêu Giản Đào, còn đối với Tiêu Giản Đào mà nói, Lục Tri Thu chỉ là một người
xa lạ.
Lục
Tri Thu muốn nói chuyện với Tiêu Giản Đào, nhưng khi mở miệng ra, anh hồi hộp đến
nỗi chỉ phát ra được hơi gió. Nhưng may mà anh viết chữ rất nhanh, anh hấp tấp
viết trên mẩu giấy nói với Tiêu Giản Đào ý định của mình. Cuối cùng Tiêu Giản
Đào cũng lánh người qua, để anh thuận lợi tiếp xúc với người bị thương đang ngồi
trên đất kia.
Mọi
người có phần tò mò đưa mắt nhìn anh bác sĩ trong truyền thuyết.
Một
số người trong đó đã sớm biết thân phận của Lục Tri Thu rồi (bọn họ từng
rảnh rỗi giả bệnh đến xem anh), còn một số người vẫn duy trì thái độ ngờ vực.
Nhưng
cách xem bệnh của Lục Tri Thu khiến mọi người không khỏi bội phục.
Lục
Tri Thu dịu dàng chạm vào cổ chân của Đông Tử, ngón tay lành lạnh khiến chỗ mắt
cá chân đang sưng húp nóng hổi cảm thấy mát mát, rồi lại nhẹ nhàng chạm vào ba
chỗ trên cổ chân Đông Tử, sau khi xác định cậu không bị gãy xương, chỉ suy nghĩ
vài giây, rồi đương lúc mọi người chưa kịp phản ứng anh đã nắm lấy cổ chân trẹo
của Đông Tử bẻ ngay trở lại.
“Anh…!”
Mọi người thất kinh, bởi vì Lục Tri Thu là “bác sĩ trường”, cho nên dù biết rõ
anh là “tiến sĩ khoa y”, vẫn không tin tưởng gì anh. Họ không ngờ rằng dưới bao
ánh mắt của mọi người mà anh lại dám trực tiếp nắn lại chân của Đông Tử! Chết
tiệt! Lỡ chân của Đông Tử bị hắn làm tàn phế luôn thì sao đền đây hả?
Ai
ngờ Đông Tử đang ngồi trên đất bỗng dưng chớp chớp mắt kinh ngạc: “Bác sĩ… đây…
chân em đỡ nhiều rồi…” Tuy mắt cá chân vẫn sưng to, nhưng cái cảm giác đau nhói
như bị chuột rút đã dịu bớt đi nhiều, cảm thấy đỡ hơn hẳn. Mọi người nghe Đông
Tử nói thế, mới biết ra Lục Tri Thu cũng có tay nghề thật sự. Nhất thời cả bọn
rơi vào im lặng, không biết nên nói gì.
Lục
Tri Thu tự moi giấy bút ra, dặn mọi người gọi 120, tuy anh đã tạm thời giúp
Đông Tử chỉnh xương chân ngay lại rồi, nhưng vẫn không thể cử động bừa hoặc để
nó rũ xuống, tốt nhất là đặt ngang. Đông Tử vốn vì sĩ diện không muốn gọi 120,
vừa định ý kiến ý cò, nhưng khi thấy đôi mắt ấm áp và sâu thăm thẳm kia của Lục
Tri Thu, chỉ còn biết lúng túng nuốt trở lại vào bụng.
Lục
Tri Thu thấy mọi người bận rộn, kẻ thì gọi 120, người thì gọi điện cho giáo
viên xin nghỉ, bèn chuẩn bị đứng dậy rời khỏi. Nhưng do ngồi xổm quá lâu, bỗng
dưng đứng bật dậy, máu huyết không kịp lưu thông, khiến anh bất chợt hoa mắt,
nhất thời không cẩn thận liền ngã sang một bên. Anh vốn tưởng rằng mình sẽ té
xuống đất, không ngờ lại rơi vào một vòng tay ấm áp.
Vòng
tay trần đó rịn đầy mồ hôi, mắt mũi Lục Tri Thu ngập giữa mùi nam tính mạnh mẽ.
Lục Tri Thu giật mình, đợi đến khi cơn chóng mặt và màn đen kịt trước mắt biến
mất, không ngờ phát hiện ra người đang ôm anh chính là Tiêu Giản Đào.
Lục
Tri Thu kinh ngạc cực độ, anh hoàn toàn không ngờ rằng cho đến hôm qua chủ nhân
của giọng nói mà anh chỉ có thể nghe được qua tai nghe giờ lại đang ôm mình
trong lòng. Anh mở to mắt, miệng há hốc, dáng vẻ ngây ngô ấy khiến anh trông
càng nhỏ tuổi hơn.
Trông
thấy Lục Tri Thu trong vòng tay đang đờ đẫn giương mắt nhìn mình, Tiêu Giản Đào
đột nhiên nhoẻn miệng cười, dùng chất giọng dịu dàng đến mức người khác như muốn
chết đuối trong ấy, trịnh trọng nói: “Thưa thầy, cảm ơn thầy.”
Nghe
thấy tiếng nói mà mình ngày nhớ đêm mong kia đang kề bên tai chậm rãi nói chuyện,
Lục Tri Thu chợt giật mình, vội lùi sau ba bước, nhảy phóc ra khỏi vòng tay của
Tiêu Giản Đào.
Anh
vội gật đầu qua loa, không đợi 120 đến, bèn hối hả rời khỏi. Bóng dáng bỏ đi
trông đến là hoảng loạn, thậm chí khi đang bước ra sân bóng, còn lảo đảo suýt nữa
ngã bổ chửng trên đất bằng, hoàn toàn khác với vẻ trầm tĩnh thường ngày.
Sau
khi 120 đến, Tiêu Giản Đào và một cậu nam sinh làm đại diện đi theo Đông Tử đến
bệnh viện. Đó chính là bệnh viện ở ngay đối diện trường y kế bên, và bác sĩ chữa
trị vết thương của
