o giới đến giờ, Đao Kiến Tiếu luôn được mọi người xưng tụng là đại nhân, hoặc sama, nhưng chẳng từng bị gọi là “trò” bao giờ. Tự dưng từ đâu trên màn hình lại xuất hiện một câu “Chào trò” ngô nghê không thể tả. Không nghĩ ngợi nhiều, cậu đồ rằng đó chỉ là trò đùa vui của cô bé kia thôi, nên mới thuận theo đáp lại một câu “Chào thầy ạ.” Nhưng anh chẳng ngờ rằng chỉ vài tiếng cười khẽ và một câu “Chào thầy ạ” đơn giản của mình lại khiến bao cô nàng lên cơn bấn cuồng ghê gớm đến thế. Sau khi cuộc tán gẫu bất ngờ này kết thúc, nó đã được lan truyền với một tốc độ chóng mặt, khiến đông đảo các bạn biên kịch thả trí tưởng tượng bay bổng với vô số mô tuýp truyện về tình thầy trò, và khiến lắm CV giọng uke “tự sướng” với biết bao nhiêu là cảnh ậm ờ gợi mời khi được đóng cặp với anh.
Đồng thời, càng có nhiều người biết đến đương sự Nhất Diệp Tri Thu, thì cái “sự tích” của cô lúc đầu chỉ là rêu rao trong nhóm fan của Đao Kiến Tiếu ấy, càng được chắp cánh bay xa và đến cuối cùng không ngờ nó lan truyền ra toàn giới CV. Đâm ra có vô số bậc lão làng khi giảng dạy quy tắc cho những “ma mới”, đều tận tình khuyên nhủ rằng: “Giới này tuy rắc rối phức tạp là thế, nhưng cũng chẳng phải bất kì kẻ nào cũng có thể đú đởn tinh tướng được. Tỉ dụ như cái đứa tiến sĩ y hai mươi tám tuổi bị bệnh nan y đầy tai tiếng kia đó, ai có tí xíu da mặt biết nhục là gì đều chẳng thèm làm thế đâu.”
Đương nhiên, đó là chuyện sau này.
Còn bây giờ Nhất Diệp Tri Thu đang trốn trong phòng toilet trong y tế trường. Anh mở vòi nước, tay vốc lia lịa nước vỗ vào mặt. Sống gần hai mươi tám tuổi đầu, anh chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có một ngày chỉ một câu nói của một chàng trai lại có thể khiến bản thân anh lâm vào cảnh ngượng ngùng dường này. Trong gương, khuôn mặt anh đỏ như gấc, đưa tay lên sờ thậm chí còn hơi bỏng nữa chứ. Anh ghé sát mặt vào kính, phảng phất nét căng thẳng, thoáng lo lắng không biết các mạch máu lỗ chân lông trên mặt có khi nào vì hồi hộp quá độ mà căng ra nổ tung luôn không.
Cô y tá nhỏ làm chung thấy mặt anh đỏ bừng, hấp tấp lao ra ngoài, bèn đến gõ cửa toilet với vẻ hơi lo lắng: “Bác sĩ Lục, anh không sao chứ?”
Như vừa giật mình sực tỉnh, lóp ngóp bò ra khỏi cái địa ngục màu hồng phơi phới mênh mang kia, anh hấp háy môi, muốn bảo cô y tá rằng anh không sao, nhưng âm thanh như bị nghẹn cứng lại giữa cổ họng không thoát ra được.
Đây đã không phải lần đầu, tuy từ ngày đầu tiên đi làm, qua lời giới thiệu của bậc đàn anh, anh biết cô y tá họ Lâm kia là một cô gái rất nhiệt tình và dễ thương, nhưng anh vẫn không cách nào mở miệng nói chuyện với cô được. Không biết tự khi nào, anh bắt đầu sợ nói chuyện hay tiếp xúc với người khác, ngay cả với các bạn học thời còn cắp sách đến trường, cũng phải tiếp xúc với nhau một thời gian rồi anh mới có thể trò chuyện tự nhiên với họ. Đối với những người mới gặp lần đầu, anh không sao từ bỏ sự cảnh giác của mình. Anh sợ một khi mình mở miệng, thì trên mặt cô ý tá nhỏ đang rất quan tâm anh kia sẽ lộ ra vẻ mặt lúng túng kinh hãi thậm chí là khiếp sợ.
Anh sợ bị người khác xem là quái vật, một con quái vật không thể vỡ giọng.
Tuy bây giờ anh không thể cất tiếng, nhưng anh luôn có thói quen mang theo giấy bút tùy thân. Anh lấy giấy bút từ trong túi áo blu trắng ra, vội vã xé một mẩu giấy viết ngoáy ba chữ “Tôi không sao”, sau đó truyền ra ngoài từ khe cửa toilet.
Cô y tá nhận lấy tờ giấy nhắn của anh, lòng đã phần nào yên tâm hơn chút: “Bác sĩ Lục, nếu anh không sao thì mau ra đây nhé, trong đó không có cửa sổ, nóng lắm.” Cô gái họ Lâm, là y tá bình thường tốt nghiệp ở trường trung cấp y gần đây. Do người nhà nhờ vả quan hệ, cô mới có thể vào làm y tá trong y tế trường đại học này. Tuy công việc này lương chẳng hậu hĩnh gì, nhưng được cái nhàn hạ và phúc lợi cũng khá tốt, cô cũng chẳng có mục tiêu gì quá cao xa, chỉ muốn tìm công việc bình thường ổn định, để cô có đủ thời gian tiếp tục theo đuổi sở thích của mình là được rồi.
Hồi ban đầu khi mới nghe chú bác sĩ già vốn làm ở đây sẽ về hưu, nên một anh chàng tiến sĩ y trẻ tuổi tốt nghiệp trường y danh tiếng sẽ được điều về chỗ này, cô còn phấp phỏng lo lắng anh bác sĩ đó chắc kiêu căng ngạo mạn lắm, khó mà làm việc với nhau được. Nào ngờ người đến là một chàng trai có vẻ ngoài thanh tú, tuy thái độ có phần lãnh đạm nhưng rất lịch sự. Cô hồi hộp chào anh, anh chỉ gập đầu, hấp háy môi, nhưng chẳng có âm thanh nào được thốt ra. Đương lúc kì quái, cô bèn trông thấy anh lấy ra một tờ giấy, vội vã viết lên vài chữ: “Rất vui được gặp cô. Tôi là Lục Tri Thu.”
Cô y tá sửng sốt đến độ ngẩn cả người, quả thật cô không ngờ anh bác sĩ có bề ngoài tuấn tú, học vấn cao ngất ngưởng này lại là một “người câm”. Mà ngẫm lại, nếu trên người không phải có bệnh, ắt hẳn cũng chẳng rớt giá đến mức đến phòng y tế trường đại học này để làm bác sĩ đâu. Anh cũng chẳng để tâm việc cô hiểu lầm, thà bị người ta tưởng nhầm là người câm và tỏ ra thông cảm, còn tốt hơn bị phân biệt đối xử nhiều.
Sau khi nhận được bức nhắn “Tôi không sao”, cô y tá nhỏ với tính cách cởi mở và nhiệt t