Polaroid
Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào

Em Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329315

Bình chọn: 10.00/10/931 lượt.

à này rồi trang hoàng rất đẹp đẽ. Sau khi ở được

mấy ngày nhà ông ấy lại mua được một căn biệt thự trong thị trấn, vì thế cả nhà dọn đi, căn nhà này không dùng đến nữa. Chú ấy và ba tôi quan hệ rất tốt, ngoại trừ vợ ra thì cái gì cũng có thể xài chung, lúc đó chú

ấy thấy căn nhà bỏ không cũng phí, khăng khăng muốn ba tôi chuyển vào ở. Cứ như vậy, chúng tôi từ biệt căn nhà cũ nho nhỏ hai gian có thể gọi là đồ cổ.

Nói tới đây không thể không nói, ba tôi nửa đời người cực khổ, may mắn có quý nhân tương trợ.

Thời trẻ ba tôi làm thợ xây, lúc xây phòng cho người ta bị té từ giàn giáo xuống, cánh tay bị thương, từ đó về sau không làm được việc nặng

nữa. Lúc đó làm gì có bảo hiểm, cũng không có hợp đồng, chuyện này chỉ

có thể tự nhận là mình xui xẻo. Sau đó vợ của ba tôi – không phải mẹ tôi – cảm thấy ba không có tiền đồ, theo một cha cắt tóc lưu manh mới đến

trong thôn bỏ trốn, thuận tiện cuỗm theo hết những đồ đáng giá trong

nhà. Ba tôi đành sống một mình như vậy. Đến lúc này ba tôi đã tính, cùng lắm không có vợ, tự nuôi sống mình, một người ăn no cả nhà không đói,

một mình tiêu sái khoái hoạt. Mãi tới một ngày ông trời đem một đứa trẻ

không ai chăm sóc giao cho ông, gia tăng trói buộc.

Đứa trẻ không ai chăm sóc chính là tôi.

Kể chuyện này ra, tôi và ba thật đúng là có duyên phận, mười chín năm trước, một ngày nào đó, ba tôi đang cắt cỏ trong ruộng, bỗng nhiên lúc

đó gió lớn đùng đùng, trời rạch sấm chớp, mưa như trút nước, toàn bộ

không gian tối lại, giơ tay ra còn không thấy năm ngón. Ba tôi coi lắm

Tây Du Kí, nghĩ là có yêu quái kéo đến, liền xách cuốc chạy về nhà. Thế

là chuyện thần kỳ xảy ra. Lúc đó trời mưa lớn như vậy, lại còn sét đánh, trong đủ thứ tiếng ồn vậy mà ba tôi lại nghe thấy tiếng trẻ con khóc …

Không thể không công nhận điều này là kì tích.

Sau đó ba tôi tha đứa nhỏ không may bị bỏ ven đường kia về nhà, đứa nhỏ đó chính là tôi.

Ba tôi rất có tinh thần nhặt được của rơi tạm thời bỏ túi, tha con

nít về cũng không giao cho cảnh sát, tự mình giữ lại làm con gái thân

sinh mà nuôi dưỡng. Nghe nói hôm đó sau khi về nhà ba tôi rất vui vẻ,

làm mấy món ngon, mời mấy anh em thân thiết cùng uống rượu. Mấy chú mấy

bác hỏi ba định đặt tên cho đứa bé là gì, đúng lúc ấy thì ba tôi đang ăn một miếng mộc nhĩ, thế là vung tay lên hô Mộc Đồng, vừa hay ba cũng họ

Mộc.

Đây là lai lịch của tôi, không thể nói là truyền kì, chỉ có thể nói

là thần kì. Tôn Ngộ Không còn biết là mình tự trong tảng đá mà sinh ra,

còn tôi thì không biết là ai sinh ra cả.

Được rồi, hễ kích động là tôi lại lan man … Lúc này Chung Nguyên bị

ba tôi dẫn vào nhà, chỉ nghe hắn một bác, hai bác, ngọt ngào thấy ghê,

nịnh bợ là thế nào, là giống hắn đó ><

Phòng của Chung Nguyên ngay cạnh phòng tôi, ba tôi sau khi dàn xếp

xong liền lôi kéo hắn ngồi uống trà nói chuyện trong phòng khách, tôi

ngồi ở băng ghế nhỏ bên cạnh cắn dưa hấu xem tivi.

Chung Nguyên lấy từ trong hành lí ra một cái hộp, hai tay dâng cho ba tôi: “Bác ơi, lần đầu gặp mặt, cũng không biết tặng gì thì được, nghe

nói cái này có thể thông mạch, hy vọng bác thích“

Ba tôi cười hihi nhận cái hộp, còn lịch sự khen Chung Nguyên lễ phép, khen hắn nhìn thuận mắt …

Tôi mất bình tĩnh, kéo Chung Nguyên qua một bên: “Nè, ngươi tính làm gì mà tặng quà cho ba ta?“

Chung Nguyên mặt không thay đổi đáp: “Anh rất hợp ý với bác“

Tôi cảnh giác nói: “Ngươi … ngươi đừng tưởng tặng quà là không phải trả tiền ăn nha!“

Chung Nguyên nhíu mày: “Đầu gỗ, em thích tiền thế cơ à?“

Tôi đỏ mặt: “Này, đó là vấn đề nguyên tắc …“

Chung Nguyên: “Nếu có người cho em hai triệu, em cứ thể gả cho hắn à?“

Tôi trừng hắn: “Ta giống hạng người như vậy sao? Huống hồ ba ta nói, không gả ta cho kẻ có tiền.“

Chung Nguyên ánh mắt lòe lòe nhìn tôi: “Tại sao?“

Tôi vừa định nói thì thấy ba tôi đang dài cổ ra ngóng qua bên này,

chuyện hai chúng tôi để cho ông phải lạnh lẽo một mình thiệt không phúc

hậu gì hết, thế nên tôi để Chung Nguyên quay lại. Tôi ngồi xổm cạnh ba,

mở cái hộp đẹp kia ra, chỉ thấy ở bên trong có hai quả hạch đào, hồng

hồng to to, giống như hai khối đá mã não, rất là đẹp. Tôi lấy hai quả

đào ra ngửi ngửi, xác định thực sự là hạch đào mới nhẹ nhàng thở ra. Dù

sao hai trái hạch đào cũng không bao nhiêu, cũng không phải lo Chung

Nguyên quỵt tiền cơm.

Đương nhiêu mãi sau này khi ba tôi bị một ông lão bám riết lấy năn nỉ xin hai trái đào này, khi đó ba mới cảm thấy may mắn vì lúc đầu đã

không ham hố ăn hết cả hai trái đào đáng yêu kia một lúc.

Cảm ơn quà của Chung Nguyên mãi, rốt cục cả buổi chiều ba tôi vẫn

chưa qua nhà Trương Tam chơi được, thế nên ăn cơm chiều xong là đi ngay. Ba tôi vốn không phải là người thích khoe khoang này kia, nhưng lại rất thích kể chuyện nha đầu nhà tôi thế này, thế kia với người khác, nhất

là chuyện tôi được vào một trường đại học tốt. Đương nhiên người làm cha mẹ đều như vậy, về điểm này tôi có thể hiểu được. Hôm nay ba ôm cái hộp với hai trái hạch đào mà Chung Nguyên cho, hùng dũng oai vệ đi qua nhà

chú Trương Tam, tôi thiệt sợ ba sẽ kíc