một câu “cao quý thanh lịch” (hana : chuyện , toàn nhà thiết kế nổi tiếng mà không có khí chất mới lạ đấy)
Trương Ngọc Mân bỗng cảm thấy choáng váng.
Mỹ nữ cười cười xinh đẹp , lại hỏi một lần, “Ngươi ở đây làm cái gì a?”
“Ta, ta……ta…… Ăn cơm……” Trương Ngọc Mân quá căng thẳng khiến nàng bị nói lắp .
“ Ăn cơm?” Mỹ nữ tựa hồ không thể lập tức hiểu được điều nàng muốn nói , chỉ vào chiếc khăn tay trên tay nàng nói : “Ngươi siêu cấp lợi hại nha , ăn cơm mà cũng có thể ăn bàng mắt nha , làm sao ăn được a .”
Trương Ngọc Mân nhịn không được cười ra tiếng .
Mỹ nữ tựa hồ có điểm trầm lặng ,mặc cảm.
Mỹ nữ nhích nhích nhích đi xuống cầu thang , cũng không quan tâm đang mặc trên người chiếc áo trắng tinh khôi không nhuốm bẩn , ngồi xuống
bậc thang bên cạnh nàng .
“Ta khi tâm trạng không tốt chỉ cần được ăn bánh ngọt là ta sẽ vui ngay a…….” Mỹ nữ đúng là mỹ nữ mà , đến cả giọng nói nghe cũng ngọt ngào như thế , giống như một đứa nhỏ đang chờ mong mẹ đi chợ về nàng khẽ nói : “Đợi A Kí đến , mang bánh ngọt cho ta ăn ta sẽ cho ngươi một phần nhé.”
“Ách!!” Không biết phải trả lời thế nào Trương Ngọc Mân cẩn thận trả lời : “Cảm ơn ! Nhưng học tỷ của ta có nói chúng ta không thể nhận bất cứ thứ gì từ bệnh nhân nha…”
Mỹ nữ tuy chỉ mặc đồ ngủ nhưng nhìn lại vô cùng cao quý, rất có gu
chọn áo ngủ cao cấp nha….. Hẳn là người bệnh đi? Chính là, người bệnh
sao lai không mặc áo dành cho người bệnh của bệnh viện a ????
Hơn nữa trên cổ tay của nàng cũng không có gắn thiết bị mà người bệnh thường mang .(hana : hana đoán đây là loại mã để lưu thông tin kiểu mã vạch ấy).
“Ngươi là người bệnh sao???” Hộ lý thực tập có điểm muốn làm sáng tỏ tình huống lúc này .
“Ta không phải .” Mỹ nữ không quá cao hứng mở miệng anh đào nhỏ nhắn nói : “Ta không hề có bệnh nha !!”
Chân tay khỏe mạnh , đầu óc tỉnh táo , nàng sao có thể là người có
bệnh được . Cố tình chán ghét mấy người bác sỹ với hộ lý nhàn hạ kia cả
ngày không cho nàng làm cái này không cho nàng làm cái kia , lai còn cấm không cho nàng ăn bánh ngọt nữa chứ ….. đáng ghét quá mà …
Nói xong nói xong bỗng bụng mỹ nữ vang lên tiếng “cô lỗ cô lỗ”.
“Ách..!!” Trương Ngọc Mân cùng mỹ nữ liếc mắt một cái, nhịn không được môi mỉm cười : “Thì ra mỹ nũ cũng đang đói bụng nha .”
Cầm lấy hộp cơm còn nguyên chưa từng động đũa đưa đến cho mỹ nữ Trương Ngọc Mân khách khí nói : “Nếu không chê chúng ta cùng ăn có được không ???”
“Ân!!” Mỹ nữ ánh mắt sáng ngời, vội gật đầu.
Dùng nắp của hộp cơm như một cái bát khác nàng đem phần cơm hôp chia
thành hai nửa sau đó đua cho nàng đôi đũa , còn bản thân thì cầm lấy
thìa ăn cơm . (hana : á á ta đói quá….. ta cũng muốn ăn…cư mà ăn bằng thìa cơ…haha)
“Cảm ơn !” Mỹ nữ hào phóng nhận ý tốt của nàng .
Mỹ nữ thật nhiệt tình khiến Trương Ngọc Mân trợn mắt há mồm ngạc nhiên .
Tài nấu nướng của mẹ nàng khi nào lại đã đạt đến cảnh giới tuyệt đỉnh thế sao ??? Nàng ăn một miếng thấy hương vị có gì khác mọi ngày đâu ??? Chỉ là cơm rang trứng bình thường thôi mà .
“Có thật sự ngon như vậy không ???” Nàng nhịn không được hỏi.
“Ân!!” Mỹ nữ không ngừng gật đầu : “Thật sự rất ngon a!!”
“A a!” Trương Ngọc Mân nhịn không được cười : “Người không biết còn tưởng ngươi mấy ngày nay bị bỏ đói không được ăn cơm đó , phải rồi , tên của ta là Trương Ngọc Mân , mọi người thường gọi ta là
tiểu Mân , còn ngươi ???”
Mỹ nữ hẳn là tên cũng rất đẹp đây ????
“Ba ngày …….” Mỹ nữ hàm hàm hồ hồ trả lời.
“Cái gì???”
“Ta…. Ba ngày không có ăn cơm .”
Trương Ngọc Mân khiếp sợ không thôi : “ Ba ngày không ăn cơm?”
Không thể nào?
Thật không phải đây chính là nàng công chúa nổi tiếng với truyền
thuyết ba ngày liền chỉ ăn bánh ngọt các loại do khách sạn năm sao làm
riêng cho , không chỉ thế còn có các loại hoa quả , mứt quả xếp hàng dài chờ nàng động đến mà không đến lượt sao ????
Tâm trạng nữ hộ lý thực tập trùng xuống , thiếu chút nữa là muốn khóc thương cho nàng .
Còn không kịp hỏi xem rốt cuộc nàng có giống như công chúa Bạch Tuyết bị dì ghẻ ngược đãi sau đó bị lưu lạc bên ngoài thì bên ngoài tiếng
bước chân truyền đến ngày một nhiều và gần hơn .
Một đoàn người sắc mặt khó coi giống như sắp bị tử hình theo hướng
của thoát hiểm đi đến , phía lầu dưới tiếng bước chân càng ngày càng gần , dọa Trương Ngọc Mân sợ đến mức làm rơi cả thìa .
Nàng nuốt nước miếng, chính là nói không nên lời .
Ô ô ô…… Đây là người của bộ phận an ninh sao ?
“Tầng trên!” Bộ phận an ninh luôn mặc trang phục không mấy nổi bật,chẳng trách một nữ hộ lý thực tâp như nàng không nhận ra .
Cửa thoát hiểm “bang” một tiếng liền mở ra , tiến vào là một nam nhân trên người mặc tây trang , ánh mắt lộ ra vẻ đau thương tang tóc . (hana : kô tang tóc hơi lạ , để Quan Ca mà biết tỷ bị đi lạc thì đảm bảo có án mạng đấy)
Chỉ thấy mỹ nữ hoàn toàn vô tâm không quan tâm “sự đời” vẫn tiếp tục an nhiên ngồi ăn cơm .
Vị kia ánh mắt đau thương tang tóc , ngữ khí cũng vô cùng đáng thương nói : “Tiểu thư , người như thế nào lại chạy tới tậm nơi đây , Quan tiên sinh đã
sớm trở lại , mời ngài nhanh chóng theo chú