ng tôi trở về đi !!”
“Ta không muốn về !” Mỹ nữ đáp thật rõ ràng.
Này…… Đây là cái tình huống gi đây ? Trương Ngọc Mân sợ tới mức hồn phi phách tán (hồn vía lên mây).
Vị này tướng mạo phi phàm thế không thể nào lại chỉ là hạ nhân (người dưới) của nàng nha ???
Hay là, vị mỹ nữ này là….. là con gái một đại ca xã hội đen, thuộc bang phái xã hội đen nào đó ư ??? Vốn muốn đoán nàng là “tình nhân” nhưng thật nhanh nữ hộ lý đã đổi lại danh từ , mỹ nữ này nhìn thế nào cũng không giống kiểu hồ ly tinh xinh đẹp nha .
Bộ đàm trong tay môt trong những người bên cạnh có tín hiệu , sau khi nghe xong cuộc điện đàm người đó quay qua nói : “Viện trưởng , Quan tiên sinh đã đến rồi !”
Vị này sắc mặt biến đổi, ngẩng đầu nhìn bầu trời, chỉ nghe thấy tiếng cánh quạt trực thăng quen thuộc đang chuyển động âm thanh từ xa đến
gần.
A? A a a! Nàng nhớ ra rồi! Trương Ngọc Mân trong lòng hô nhỏ: Vị này
nhìn quen mắt thế không phải chính là Viên trưởng của bệnh viện này hay
sao ???
Nếu không phải quá bất ngờ khiến nàng sợ tới mức sắc mặt trắng bạch
ra thì hẳn nàng sẽ cảm thấy vô cùng thú vị , nàng chỉ là một hộ lý thực
tập vô cùng nhỏ bé , không biết kiếp trước đã tích được bao nhiêu đúc mà kiếp này ông trời lại ưu ái đến nàng như thế , sao có thể “sắp xếp” cho nàng chạm mặt người siêu cấp viện trưởng kia a , còn cho nàng đối mặt
với ánh mắt vô cùng đáng sợ như của đại ma vương khủng bố kia nữa .
Vì chưa bao giờ được đặt chân vào tòa nhà cao cấp này khiến cho tâm tình nàng giờ đây vô cùng hỗn loạn .
Ô ô ô…… Người ta chính là một hộ lý thực tập vô cùng bé nhỏ thôi nha , không có bất cứ quan hệ gì với cái người kia nha .
Lo lắng của nàng thật sự quá dư thừa , không bao lâu sau , đại ma
vương khủng bố kia vừa đi vào , ánh mắt lợi hại kia nhìn chằm chằm vào
viện trưởng và các vị chủ nhiệm của các khoa , hoàn toàn không để hộ lý
thực tập nhỏ bé là nàng vào trong mắt .
” Rốt cuộc chuyện này là như thế nào hả ??” Tiếng
nói trầm thấp vô cùng khó nghe hùng hồn vang lên nhưng lại khiến cho
người nghe có cảm giác lạnh sống lưng , tinh thần hoảng loạn , đúng thật là không hề dễ nghe : “Vì cái gì mà ta chỉ mới đi họp mà đã xảy ra chuyện ???”
Thật sự…… quá tò mò nha ! Trương Ngọc Mân trong lòng run run. Nàng
cũng đã từng gặp trường hợp người bệnh lớn tiếng quát mắng , hoặc khi
nàng không cẩn thận gây chuyện bị những hộ lý lâu năm mắng không thương
tiếc , nhưng đây là lần đâu tiên nàng thấy những lời mắng kia có thể
khiến cho toàn thân nàng run rẩy , đến da đầu chắc cũng bị lột lên .
Ánh mắt nam nhân kia quả thực vừa lạnh vừa sắc giống như một thanh
kiếm được tạo nên từ băng tuyết , chỉ cần nhìn lướt qua cũng có thể giết người .
“Nhân vi ngôn khinh” (hana : cái này hình như có thể hiểu là người có địa vị nhỏ bé tiếng nói cũng không có trọng lượng , để thế cho ngắn a), Vấn đề to lớn lúc này không đến lượt một hộ lý thực tập là nàng lên
tiếng giải thích , vấn đề này đã có viện trưởng và những vị chủ nhiệm
kia giải quyết .
“Kí !!” Cánh cửa rất nặng được làm từ gỗ đào đột
nhiên mở ra , Tiếng nói của mỹ nữ như chim hoàng anh khẽ khẽ vang lên
phá tan không khí lạnh như băng trong phòng lúc này : “ Bánh ngọt ăn rất ngon nha , Ngươi có muốn ăn hay không a ???”
Vừa mới đấy mà vị mỹ nữ kia đã thay đổi một bộ trang phục mới còn có
khí chất hơn bộ lúc trước nhiều lần , bên ngoài khoác một chiếc áo khoác cùng màu , tóc cũng được chải gọn thả phía trước ngực .
Trương Ngọc Mân mắt trợn trừng , nhìn thấy khối băng nghìn năm ngự trên khuôn mặt đại ma vương khủng bố kia bỗng chốc tan chảy .
“Em hãy ăn trước đi.” Ngữ khí của đại ma vương ôn nhu như nước : “Ta hỏi thăm tình hình sức khỏe mấy ngày nay của em rồi sẽ ăn .”
“Ân !! Được rồi !!” Mỹ nữ không tình nguyện gật đầu , khi ánh mắt vô tình lướt qua Trương Ngọc Mân thì bừng sáng như mặt trời .
“ A! Tiểu mân, ngươi cũng ở đây a!” Mỹ nữ cao hứng phấn chấn nói: “ Đến đây ăn bánh ngọt đi , Kí mua cho ta rất nhiều bánh ngọt ngon vô cùng nha .”
Trương Ngọc Mân thấy mình dở khóc dở cười.
Mỹ nữ tựa như không hiểu đang xảy ra tình huống gì .
“Đi thôi !” Mỹ nữ không đợi nàng có phản ứng nhanh nhẹn kéo tay nàng đi .
“A…!Ách …..” Trương Ngọc Mân đúng là quá may mắn ,
nàng đã nhanh chóng thoát khỏi trận cuồng phong đang chờ đợi để bùng
phát kia một cách kỳ diệu , phía sau một đám người cúi đầu ủ rũ đợi nghe “ai đó” tiếp tục giáo huấn .
Ngồi ở phòng bệnh như phòng khách sạn 5 sao , hưởng thụ một buổi trà chiểu 5 sao, có chút gì đó thật tao nhã .
Mỹ nữ thật nhiệt tình mời nàng ăn , Trương Ngọc Mân ăn thử một miếng
mới biết được cảm giác thế nào là hạnh phúc khi đang chìm trong một nhà
bánh ngọt cao cấp .
Ngon…..ngon tuyệt nha…!
“Giống như một tiểu yêu tinh được dạo chơi chốn thần tiên nha .” Trương Ngọc Mân nhịn không được nói.
“Tiểu yêu tinh???” Mỹ nữ hơi cúi đầu , thoải mái cười : “Hi !! Vậy Tiểu Mân là tiểu yêu tinh , còn ta là Tiểu bạch thỏ !!”
Nàng nhất thời khờ dại mỉm cười vỗ tay. (hana : khờ dại ??? nghe như tỷ ấy bị ngơ thật rồi !!!!)
Cũng không phải không đúng ? Mặc t