từ có lực
ảnh hưởng. Hơn nữa, vải Giang Nam Giang Bắc rất có ảnh hưởng ở thành
Hoán Sa, nếu là phương Bắc khai thông con đường này, được lợi ích gì
cũng có thể thấy rõ. Đừng quên, tỷ ấy còn có một mục đích khác, kết
thân."
"Đệ nói là, điệu hổ ly sơn*?" Lâm Văn Thăng cười như không cười, "Bây giờ thì sao?" (* là một trong 36 kế của binh pháp Tôn Tử)
"Cùng Thành Chủ thành Hoán Sa hợp tác. . . . . ." Tiền Quân Bảo đốt đèn lần nữa, dưới ánh đèn nói, "Đã ổn thỏa."
"Nàng đang ở đâu?"
Tiền Quân Bảo hơi mím môi, "Không biết khi đại ca tái giá, tỷ ấy sẽ trở lại uống ly rượu mừng hay không?"
Lâm Văn Thăng cũng cười một tiếng, "Đại ca nên phái người nhìn đệ mới đúng."
"Dọn dẹp hành trang."
Lâm Văn Thăng chợt nhíu mày, nhìn Chân Bất Phàm.
"Bắc thượng."
". . . . . ."
Chân Bất Phàm từ từ liếc nhìn Tiền Quân Bảo, "Không có lần sau."
Khí thế bức người.
**
Vì vậy một ngày sau đó.
Xuân Đào nhìn phương xa, lẩm bẩm, "Sao Phó sư gia còn chưa tới?"
Cổ Vô Song ngồi bên cạnh cái bàn ở trong đại sảnh, tự rót cho mình ly trà, đột nhiên bả vai bị vỗ nhẹ, vừa ngẩng đầu, đúng là Phó Hiểu Sinh. Lấy
lại bình tĩnh, cố làm ra vẻ không biết gì.
Mắt thấy Phó Hiểu Sinh đi vòng qua sau lưng Xuân Đào, đột nhiên lại gần bên tai của nàng ta nói to: "Xuân Đào tỷ!"
Làm Xuân Đào sợ tới mức run rẩy, quay đầu lại đuổi theo hắn đòi đánh.
Náo loạn một hồi, Phó Hiểu Sinh quan sát Cổ Vô Song một phen, ngồi xuống ở
bên cạnh, cười nói, "Đúng rồi, lúc ngươi không ở đây, có người nói muốn
kết thân."
Xuân Đào dừng lại, cả kinh trợn to hai mắt, "Người nào?"
"Liễu Nhất Hoan, Thành Tích Nghiệp." Lúc xe ngựa đi vào thành Nhữ An, Cổ Vô Song không có cảm giác gì đặc biệt.
Có lẽ là vì đi đường xa nên mệt mỏi, cho đến khi Xuân Đào hết vẻ mệt mỏi
hưng phấn nhảy xuống xe, sau đó nắm tay một đám nha đầu nhảy nhót loạn
lên, Cổ Vô Song mới tìm được cảm giác về nhà.
Ừm. . . . . .
Quả thật mệt mỏi.
Mỗi người Cổ phủ đều rất cố gắng làm việc, dùng lời Cổ Vô Song đã nói,
không tốn tiền nuôi người rảnh rỗi. Cho nên vừa về tới bên trong phủ,
liền được hầu hạ thoải mái dễ chịu.
Cổ Vô Song ngày trước cũng
chịu qua cuộc sống khổ cực, cho nên thường thông cảm cho đám hạ nhân, vì nàng tích lũy nhân tâm. Lần này trở về, gần như trên mặt mọi người đều
hưng phấn, thật quá nể mặt nàng mà.
Cũng không khỏi không nói một chút bản lãnh của Phó Hiểu Sinh, lúc nàng không có ở đây, đã lo liệu
rất thỏa đáng, vì vậy lại để cho nàng hưởng thụ cảm giác làm người rỗi
rãnh . . . . . .
Quả nhiên, vẫn còn có chút trống rỗng.
Chỉ là trải qua chuyện của Chân Bất Phàm, hăng hái lập gia đình của nàng đã giảm thấp. Vậy mà vẫn có người tới cửa cầu hôn, vả lại đối phương còn
là một người có điều kiện không kém, ít nhất danh tiếng tốt hơn Chân Bất Phàm rất nhiều. . . . . . Nhưng lại thấy không sao cả.
Lần
thứ nhất trải qua đủ để chứng minh, người kia, là người đứng vững ở trên chính địa bàn của mình. Cho nên cũng không quản có phải đối tượng là cô nương lỡ thì hay không, Cổ Vô Song để cho Phó Hiểu Sinh truyền lời, nói trước tiên đưa người tới xem một chút.
Chọc cho cả đám nha đầu gã sai vặt nghe mà toát mồ hôi hột.
Nói tóm lại, Cổ Vô Song lại trở về những ngày không lo lắng giống trước đây.
Hôm nay cùng phu nhân nhà này đánh một ván bài, ngày mai cùng tiểu thư nhà
kia uống chút trà, ngày mốt cùng thương nhân Thành Tây nghe một chút
tiểu khúc*, cũng không có việc gì lại đi dạo quanh thành Nhữ An, chuyện
lập gia đình cũng lười nhắc lại, nhân tiện quên luôn những chuyện trôi
qua hai tháng ở thành Vanh Đường.
(*Tiểu khúc: những ca khúc đơn giản vui vẻ)
Lại nói buôn bán hai mùa, tất nhiên cũng có lỗ lãi.
Dù sao Cổ Vô Song cũng là người làm ăn, mặc dù tất cả đều đã đi vào quỹ
đạo, nhưng chi nhánh ở thành Nam còn xảy ra một chút vấn đề.
Trước đó vài ngày, thời điểm cửa hàng vừa mở thì có một người tới, mua tất cả vải vóc bên trong cửa hàng, cũng hạ đơn đặt hàng, dự định mua 300 vải
vóc, nói là năm ngày sau sẽ đến lấy hàng.
Chưởng quầy ở chi nhánh thấy có đại khách, cân nhắc xong vui vẻ đáp ứng.
Sự tình ngay sau đó lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Không biết được vì sao, sau ngày đầu tiên tán khách* chợt nhiều lên, một khi
tới cửa phần lớn đều thắng lợi trở về, một ngày sau, hàng tích trữ đã ít đi hơn phân nửa.
(*Tán khách: những kháchh hàng mua với số lượng ít)
Chưởng quầy ở chi nhánh suy nghĩ, liền cho bố phường* làm suốt đêm không nghỉ, vậy mà ngày thứ hai khách lại tăng không giảm, hàng nằm ở trên kệ, cũng không thể chặn khách ở ngoài cửa được. . . . . . Buổi tối vào kho hàng
xem một chút, chưởng quầy cảm giác có chuyện kỳ quặc, thời điểm ở ngày
thứ ba khống chế số lượng bán vải vóc, nói cho chi nhánh khác tạm trữ
hàng. Nhưng ngay tại đêm đó, đầu tiên là chuyện các chi nhánh có nhiều
khách vào mua với số lượng lớn, tất cả hàng tích trữ trong các chi nhánh đều không còn lại mấy, trở lại bố phường, báo là nguyên liệu chưa đủ.
(*Bố phường: nơi sản xuất vải thời cổ đại)
Ngày kế, không ngờ lại có một thương nhân truyền ra tin đồn bất thiện. Rất