à, cô là con gái?”
Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không hé răng.
“Tôi đoán đúng rồi?” Thiên Thiên hưng phấn nói.
Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan rốt cuộc mở miệng nói: “Không để ý nói lỡ lời, cô thật thông minh.”
Ấn tượng của Thiên Thiên với người này trong phút chốc thay đổi.
Đầu năm nay, chỉ có nam nhân vì muốn kiếm chác trang bị và lợi dụng sự tiếc thương với liễu yếu đào tơ mới chơi nhân vật nữ, rất ít nữ nhân cải nam trang nha.
Nam nhân giả nữ làm người người thống hận và xem thường là Nhân yêu, mà nữ nhân giả nam tự dấn thân với bản lĩnh nam nhi trong thế giới trò chơi thật sự có thể kiêu ngạo và tự hào.
“Thật không ngờ a, Đệ Nhất Cao Thủ là nữ nhân. Ha ha, đủ để đấng mày râu phải xấu hổ.” Thiên Thiên nhất thời vui vẻ, cùng Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan xưng huynh gọi đệ, “Tiểu muội muội, em có thể đấu tranh vì quyền lợi nữ giới của chúng ta a.”
“Đừng có chiếm tiện nghi, ai là muội muội của cô chứ.”
“Anh là Nhân yêu a.” Thiên Thiên cố ý nói.
“Hình cũng để lên rồi, còn muốn gạt ai?” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan nói.
Thiên Thiên cười nói như thường: “Xì, ai để lên em cũng tin hả?”
“…”
“Nói thiệt chứ, hai tấm hình đó đều không phải chị.”
“…”
“Tiểu muội muội, cấp bậc tuy cao nhưng kinh nghiệm đối nhân xử thế còn thấp a.”
“…”
“Cố gắng theo tỷ tỷ học hỏi đi.” Cảm giác cậy già lên mặt thật tốt nha.
“Ta muốn quyết đấu với ngươi.” Một câu trớt quớt buông ra.
“…”
Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan càn rỡ nói: “Tâm Hữu Thiên Thiên Kết, nếu cô không muốn gả cho Trường Kiếm Tận Thiên thì tôi giúp cô giải quyết hắn.”
“Giải quyết sao?” Thiên Thiên có chút tò mò, cũng muốn nghe xem cô nàng có cách nào cao tay.
“Gặp hắn một lần thì giết một lần, giết hắn đến khi hắn không làm phiền cô thì thôi.”
Thiên Thiên ngẩn ngơ, người này trình độ ra chủ ý tệ hại có thể so với Lâm Hi nha, còn hơn chứ không kém.
Cô cười: “Em đánh thắng được anh ấy sao? Hôm trước là vì anh ấy bỏ hết trang bị em mới miễng cưỡng giết được.”
“Cô thấy sai khi hắn rớt 3 cấp còn có thể là đối thủ của tôi sao?” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không cho là đúng nói.
“…”
“Hắc hắc,” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan cười đến quỷ dị, “Huống chi hắn bây giờ vội vàng theo đuổi cô, làm sao rảnh luyện cấp, mà tôi thì không một ngày lơi lỏng.”
Có vẻ như Trường Kiếm Tận Thiên từ sau khi quen biết cô đều không có luyện cấp, người khác đều tiến bộ, chỉ có anh là trì trệ không tiến, còn liều mạng rớt cấp.
Thì ra cô mới là đàu sỏ gây nên! Thiên Thiên buồn bực nghĩ.
Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan: “Quyết định vậy đi.”
Thiên Thiên đổ mồ hôi lạnh: “Quyết định cái gì a?”
“Tôi đi tìm hắn quyết đấu.”
“Đừng…” Thiên Thiên nóng nảy.
“Đau lòng?”
Thiên Thiên chết cũng không thừa nhận: “Đương nhiên không phải.”
“Vậy vì sao muốn ngăn cản tôi?”
“Em mạo muội tìm anh ấy quyết đấu, vô cớ xuất binh a.” Thiên Thiên cuối cùng mới nghĩ ra một cái lý do.
“Chuyện này cô không cần lo lắng, cứ chờ xem.” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan là phái hành động, một lát sau cô đã đắc ý hả hê nói, “Trường Kiếm Tận Thiên đánh tới Tuyết Sơn, tôi xuất thủ vậy là có đầy đủ lý do rồi chứ?”
“Em nói gì với anh ấy?”
“Tôi nói với hắn, nếu muốn lấy cô, trước hết qua cửa của sư huynh đệ chúng ta.”
Thiên Thiên nhướng mày, lẩm bẩm: “Em thật là độc ác.”
“Cám ơn.” Giận Đỏ Mặt Vì Hồng Nhan không chút khách sáo, khen là nhận hết.
“…”
“Tới đó tham quan một chút xem làm sao Trường Kiếm Tận Thiên nhận lấy cái chết.”
Thiên Thiên do dự nhưng vẫn cầm chuột click, đi đến Tuyết Sơn.
Trường Kiếm Tận Thiên ngạo nghễ đứng trên đỉnh núi, quần áo trắng dường như hòa cùng Tuyết Sơn thành một chỉnh thể. Đệ tử phái Tuyết Sơn bao vây bốn phía.
“Đại thần nhà bồ quả thật là soái ngây người a!” Lâm Hi hưng phấn gọi điện cho Thiên Thiên.
“Hoa si.” Hai tiếng của Thiên Thiên thoát ra từ kẽ răng.
Lâm Hi sờ cằm, “Thật hồi hộp a.”
“Thế giới ảo mà thôi, bồ hồi hộp làm cái gì?” tuy nói là thế, nhưng tay cô đang cầm điện thoại cũng khẽ run, “Bồ nói Trường Kiếm Tận Thiên thắng hay thua?”
Thiên Thiên cười lạnh: “Lấy 4 địch 1 vậy mà còn thua thì phái Tuyết Sơn từ nay có thể rời khỏi giang hồ.”
“Trường Kiếm Tận Thiên thật đáng thương.”
Thiên Thiên cố gắng nhẹ nhàng: “Mình sẽ nhớ đi nhặt xác anh ta, để tránh anh ta phơi thây đầu đường.”
“Thiên Thiên, bồ thật quá biến thái!” dù là đứng về phe Thiên Thiên nhưng Lâm Hi cũng nhịn không được cảm thán.
“Chờ anh ấy rơi xuống cấp bậc bằng mình, mình sẽ không sợ anh ấy ức hiếp nữa.” Thiên Thiên ra vẻ bình tĩnh.
Lâm Hi không thể nhịn được nữa, “Mình không quen biết bồ!”
Thiên Thiên thè lưỡi.
Lúc này trên đỉnh Tuyết Sơn sắp xảy ra một hồi sinh tử ẩu đả.
Thiên Thiên đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính thì cửa phòng ngủ bị gõ mạnh, là má Diêu nửa đêm dậy đi toilet: “Diêu Thiên Thiên, con còn chưa ngủ, ngày mai khỏi đi làm à?”
Nếu tiếp tục kêu gào sợ là hàng xóm đều bị bà đánh thức hết.
Thiên Thiên thở dài: “Ngủ, ngủ đây.”
Cô vội vàng tắt đèn, vì tạo hiệu ứng hắc ám, cô lấy một quyển tạp chí che trên màn hình, nghe được tiếng bước chân rời khỏi của má Diêu cô mới lấy tạp chí ra. Chỉ mới liếc mắt một cái, cô