ng từ chối nữa, sự thực là, làm sao cô có
thể không xem Thiệu Dung như chị ruột cơ chứ. Cô không phải không có người
thân, nhưng các chú các thím, những người thân trên danh nghĩa của cô đều đối
xử với cô không bằng Thiệu Dung, người không có quan hệ máu mủ gì hết. Năm đó
sau khi giấy báo trúng tuyển đại học được gửi đến, cả hai người chú đều không
nói tiếng nào, còn hai thím đều bày ra vẻ mặt ủ dột. Chi phí bốn năm đại học
không phải là một khoản nhỏ, ai cũng không đồng ý phụ trách số tiền này, cho dù
là chia nhau.
Cuối cùng chú nhỏ ngập ngừng nói với cô, đừng đi học
nữa, bây giờ học đại học mắc tiền như vậy, học xong bốn năm chưa chắc đã tìm
được công việc tốt, rất nhiều sinh viên đại học tốt nghiệp xong liền thất
nghiệp. Thay vì lãng phí tiền bạc thời gian bốn năm này, chi bằng hiện tại đi
tìm một việc làm. Con gái con lứa, học cho nhiều cũng chẳng có tác dụng gì,
tương lai đều không phải kết hôn sinh con quán xuyến việc nhà sao.
Cô đương nhiên không đồng ý, cho dù tấm bằng đại học
kia có giảm giá trị, chung quy vẫn là một nấc thang triển vọng. Nếu như không
có nấc thang này, tương lai của cô trong xã hội này chỉ càng thêm xa vời. Cô
khổ sở cầu xin các chú tài trợ cho cô bốn năm nữa, học phí coi như cô mượn họ,
mai mốt nhất định sẽ trả lại.
Thế nhưng hai thím đều kiên quyết không đồng ý, nhất
là thím lớn: “Bạch Lộ à, cháu đã qua mười tám tuổi rồi, là người lớn rồi. Cho
dù là cha mẹ thân sinh đem cháu nuôi lớn chừng này cũng coi như hết nghĩa vụ.
Nếu cháu vẫn muốn tiếp tục đi học thì cháu tự nghĩ cách đi.”
Một cô bé mười tám tuổi như cô, biết đi đâu tìm cách
xoay sở khoản học phí đó? Nhưng cũng không cam lòng ngồi chờ chết, cô cắn răng
cương quyết, thu xếp hành lý sơ sài của mình mang theo giấy báo trúng tuyển đến
Bắc Kinh. Ra khỏi nhà ga, trước hết tìm tới đại học cô thi vào, đi một vòng
quanh sân trường mang màu sắc hương vị cổ kính, càng tăng thêm quyết tâm đi
học. Ra khỏi trường cô gọi điện liên hệ với Thiệu Dung, Thiệu Dung là con gái
hàng xóm cạnh nhà chú lớn, lớn hơn cô ba tuổi, năm cô vào cấp ba thì Thiệu Dung
tốt nghiệp phổ thông đến Bắc Kinh tung hoành thiên hạ. Ở Bắc Kinh, chị ấy là
người duy nhất cô quen biết. Là Thiệu Dung cho cô ở lại, đồng ý giúp cô tìm
biện pháp. Qua một hồi nỗ lực, cô cuối cùng cũng tiến bước vào cổng trường đại
học.
Thời năm nhất năm hai, Bạch Lộ bận làm thêm để dành
tiền, hầu như không tham gia bất cứ hoạt động nào của nhà trường. Đến tận năm
ba, áp lực kinh tế giảm nhẹ, cô mới có thời gian rỗi, cũng đăng ký tham gia vài
câu lạc bộ cho vui hòng bù lại sự chậm trễ của mình.
Lúc ghi danh vào câu lạc bộ leo núi vận động ngoài
trời, cô quen biết Dương Quang, anh rất nhiệt tình tiếp đón giúp cô làm thủ
tục. Sau đó anh nói cô hay, khi ấy anh bị trúng tiếng sét tình yêu với cô, mới
gặp đã yêu. Cô không biết bản thân có chỗ nào hấp dẫn anh, mà anh cũng chẳng rõ
nên chỉ nhấn mạnh: “Dù sao, lần đầu tiên gặp em anh đã tự nhủ với bản thân, cô
gái này chính là người mình muốn.”
Bạch Lộ không phải loại nữ sinh xinh đẹp hào quang
chói lóa, nhưng ở cô có nét thanh tú ôn nhuận như ngọc, mắt duyên mày đẹp, môi
thơm chúm chím, vẻ đẹp rất Giang Nam. Mái tóc dài không uốn không nhuộm đen
nhánh thẳng tắp, mềm mại buông thả xuống hai vai như dòng suối, tôn lên khuôn
mặt trái xoan càng mang vẻ trong sáng tựa mảnh trăng non. Cô gái như thế này
giống như một tách nước trà trong vắt, hương vị nhẹ nhàng thanh đạm, nhưng lại
khiến người ta cảm thấy thật thư thái.
Dương Quang mê đắm cô bé trà xanh này ngay từ cái nhìn
đầu tiên, anh là điển hình của phái hành động, hễ thích là tức tốc theo đuổi.
Bạch Lộ lần đầu tiên tham gia hoạt động câu lạc bộ là leo núi Bách Hoa, anh từ
đâu chí cuối đều đi theo giúp đỡ cô cứ như vệ sĩ chuyên trách. Trên một khu vực
tương đối dốc đứng, anh leo lên trước rồi ngồi xuống vươn tay về phía cô, nụ
cười nhẹ sáng rực trên mặt tựa như mặt trời mới nhú sau trận tuyết. Nụ cười
sáng rực như ánh mặt trời ấy cùng bàn tay ấm áp khiến trái tim cô bỗng thoáng
xao động.
Nhưng xao động cũng chỉ là xao động, đối với tình cảm
không chút nào che giấu của Dương Quang, ban đầu Bạch Lộ cũng một mực trốn
tránh. Dương Quang đẹp trai anh tuấn là một nam sinh được hoan nghênh trong
trường, không ít sinh viên nữ thích anh. Cô cảm thấy bản thân giống như một
giọt sương nhỏ bé, với một chàng trai nhiệt tình sáng sủa như Dương Quang thì
chẳng khác nào một kẻ qua đường. Anh hẳn nên qua lại với các cô gái đẹp như
mây, sáng như sao kia.
Nhưng sự theo đuổi của Dương Quang thuộc loại bền bỉ
dai dẳng, bất cứ chỗ nào trong trường cô có khả năng xuất hiện thì đều có bóng
dáng anh. Tham gia hoạt động leo núi của câu lạc bộ thì càng bám theo cô như
hình với bóng. Cuối cùng cô cũng bị cảm động vào ngày sinh nhật thứ hai mươi,
anh âm thầm tổ chức một buổi party sinh nhật cho cô tại quán trà gần trường,
mời bạn bè cả lớp đến chúc mừng sinh nhật cô. Khi cô không hay biết gì mà bị
bạn cùng phòng cười hi hi ha ha kéo đến quán trà, một màn trư