ược cơ hội liền ra sức ân cần
niềm nở. Nhưng cô nghĩ, chẳng mấy chốc anh ta sẽ biết thôi.
Tiểu Trịnh biết được còn nhanh hơn cô hình dung, nửa
tiếng sau khi anh ta đến đưa đồ ăn, thái độ giữ kẽ đi nhiều, không còn chuyện
trò vui vẻ như trước, xưng hô cũng thay đổi: “Cô Bạch, cơm thịt kho của cô
đây.”
Bạch Lộ bề ngoài ung dung bình thản, nhưng trong lòng
thầm thở dài. Cô là người phụ nữ của Chương Minh Viễn, điều này là một bí mật
công khai mả cả Thiên Đô Quốc Tế trên dưới ai cũng biết. Tuy chưa từng có người
nào nói gì trước mặt cô, nhưng thái độ của mọi người đối với cô trở nên khách
sáo hơn nhiều, khách sáo đến độ căn bản không giống như đối với một cô thư ký.
Ngay cả tổng giám đốc Vương Hải Đằng khi nói chuyện với cô lúc nào cũng tươi
cười lễ độ.
Bất luận là sự khách sáo của các đồng nghiệp hay điệu
cười của cấp trên, cô đều hiểu rất rõ chẳng qua là do vuốt mặt phải nể mũi, đều
là nể mặt Chương Minh Viễn mà thôi. Bất giác, cô liên tưởng tới thành ngữ cáo
mượn oai hùm. Nhưng trên thực tế, cô tuyệt nhiên không phải là một con hồ ly
tinh muốn lột da hổ làm cờ.
Bạch Lộ tiếp tục ở lại Thiên Đô Quốc Tế đi làm là vì
Hoắc Mân năm lần bảy lượt đánh điện gọi cô. Sau khi bất đắc dĩ dọn đến căn hộ
của Chương Minh Viễn, cô vẫn luôn không nhịn được muốn chạy ra ngoài, không cam
lòng từ sáng đến tối bị nhốt ở cái nơi như lồng chim kia. Nghĩ trước nghĩ sau,
tự nhiên cô cũng bằng lòng tiếp tục ra ngoài công tác.
Mà trước đây cô có ý kiên trì muốn nghỉ việc ở Thiên
Đô Quốc Tế cũng hoàn toàn là do muốn tránh né Chương Minh Viễn, hiện tại cô căn
bản không thể thoát khỏi anh ta, nên cũng không nhất thiết phải nghỉ việc ở
Thiên Đô Quốc Tế hòng chạy lấy người. Huống hồ trước nay Hoắc Mân vẫn luôn rất
tốt với cô, con người tổng giám đốc Vương cũng ôn hòa. Do đó, cô lại trở về
cương vị công tác trước đây của mình.
Giờ tan tầm đã đến, nhưng Bạch Lộ vẫn chưa muốn về.
Trước đây đi làm luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm, không thể chịu nổi
đến giờ ra về; công việc cũng thật rườm rà, làm thế nào cũng không xong.
Thế nhưng hiện tại, Bạch Lộ lại cảm thấy thời gian làm
việc quá ngắn, mới chút xíu đã trôi qua. Công việc cũng quá ít, quay qua quay
lại đã làm xong rồi. Nhưng mà cô vẫn không muốn tan ca, không muốn quay về căn
hộ đó. Cô bèn lục tung tự mình kiếm việc mà làm hòng kéo dài thời gian tan tầm.
Nhưng dù có trì hoãn đến đâu cô vẫn phải ra về, không
thể ở lại công ty ngơ ngơ ngẩn ngẩn cả đời. Tuy Dương Quang đã bình an vô sự,
nhưng cô vẫn không thể chọc giận Chương Minh Viễn. Anh ta từng cố tình hay vô ý
nhắc nhở cô: “Đừng tưởng Dương Quang được thả không làm sao nữa thì cô có thể
đánh bài chuồn! Nếu cô chuồn mất, nhỡ đâu cậu ta lại có chuyện gì, đến khi đó
cô đừng có quay lại cầu xin tôi.”
Cô hiểu rõ ý tứ của anh ta, chính là đang cảnh cáo cô
đừng tưởng Dương Quang được thả rồi thì cô có thể trở mặt quịt nợ. Đến lúc ấy
anh ta nghĩ lại muốn giở chút trò hòng gán cho Dương Quang tai vạ nào đó do
“hành vi bất cẩn” cũng rất đơn giản. Nói cách khác, cô vẫn phải lo mà chăm sóc
anh ta lấy lệ, không thể qua cầu xong liền muốn rút ván.
Bạch Lộ chầm chậm lê bước về đến nhà, lúc mở cửa trong
nhà im ắng tĩnh mịch, hệt như một bức tranh tĩnh vật. Xem ra Chương Minh Viễn
lại không ở nhà, nếu anh ta ở nhà thì ti-vi nhất định sẽ mở, con người anh ta
không chịu được yên tĩnh, không tạo ra chút âm thanh liền cảm thấy bứt rứt buồn
chán.
Cô thở dài nhẹ nhõm một hơi, nếu anh ta có nhà, cả
người cô liền cảm giác không được tự nhiên. Cũng may bạn bè xấu tính xấu nết
của anh ta lại nhiều nên thường xuyên không về nhà, có khi mấy ngày liền chẳng
thấy bóng dáng đâu, trong căn nhà lớn như vậy chỉ có một mình cô. Suốt ngày yên
ắng không tiếng người, cô tịch như rừng sâu núi thẳm.
Trong nhà rất sạch sẽ, khắp nơi không dính một hạt
bụi, có vẻ dì dọn dẹp đã tới chiều nay. Trời cực kỳ nóng, toàn thân đẫm mồ hôi,
cô trước tiên vào phòng tắm tắm qua một lượt, sau đó tiện tay giặt luôn quần áo
thay ra, đem lên ban công phơi. Lúc đang phơi quần áo đột nhiên nghe tiếng mở
cửa, theo tiếng động nhìn ra, là Chương Minh Viễn về.
Anh ta thay giày đi vào nhà, chùm chìa khóa móc trên
ngón trỏ chuyển động tự do, trông thấy cô ôm quần áo, anh ta cong khóe môi lên
thành điệu cười như có như không: “Em tắm rồi à? Tiếc quá, tôi còn định về nhà
cùng em tắm uyên ương cơ đấy.”
Cô lạnh mặt không thèm quan tâm đến anh ta, coi anh ta
như thể trong suốt, hoàn toàn không nghe không nhìn thấy, cứ việc đi phơi quần
áo vật dụng trong tay.
Thực ra sau khi dọn đến đây Chương Minh Viễn chưa từng
chạm vào Bạch Lộ. Bình thường anh ta ngủ ở phòng ngủ chính, cô ngủ ở phòng dành
cho khách, nước sông không phạm nước giếng. Việc này có phần ngoài dự đoán
nhưng cũng có phần nằm trong dự liệu của cô. Bởi ban đầu khi đặt ra điều kiện
anh ta đã nói rõ, sở dĩ muốn cô dọn đến ở chung là vì muốn phá hoại “tính toán
như ý” của cô, không cho cô được lợi cả đôi đường, dựa vào anh để cứu bạn trai
xong lại tiếp tục thế giới ngọt
