đồng tình với anh ta.”Em chỉ có thể nói thật đáng
tiếc.”
Giang Linh, Lưu Sĩ Hiền lòng có đồng cảm.
Lúc này,
Nhạc Quân Lỗi mở cửa đi vào. Giang Linh cùng Lưu Sĩ Hiền nhìn đến hắn,
vội vàng tôn kính chào hỏi, nói thác có chuyện đi trước.
“Anh xem đi, bọn họ đều bị anh hù dọa chạy mất!” Lạc Nghiên Vũ hướng hắn kháng nghị.
Hắn nhướng mày.”Chuyện liên quan gì tới anh?”
“Bởi vì anh rất có uy nghiêm nha!” Cô cong môi hồng lên nũng nịu.
“Làm ông chủ không có uy nghiêm, thế nào dẫn dắt nhân viên đây?” Vẻ mặt hắn mỉm cười.
“Thật sao! Coi như anh có lý!” Dù sao cô cũng không phải là thật cùng hắn so đo.
Hắn cười nhìn cô: “Không phải nói đói bụng sao? Anh giúp em mua mì Dương Xuân về rồi này.” Hắn lấy cho cô ăn.
“Oa! Rốt cuộc được ăn!” Cô hài lòng ăn. Mới vừa nãy cô đột nhiên rất muốn ăn mì Dương Xuân, cho nên mới bảo Quân Lỗi đi mua giúp cô.
“Cẩn thận nóng!” Hắn cưng chiều nhìn cô cười lộ lúm đồng tiền thỏa mãn.
“Quân Lỗi, em bao giờ có thể xuất viện?” Cô vừa ăn vừa hỏi nói.
“Đợi ở chỗ này buồn bực?”
Cô gật đầu một cái.”Nằm chừng mấy ngày, cảm thấy thật nhàm chán! Hơn nữa
em cũng không muốn anh phải mỗi ngày chạy tới chạy lui như vậy.”
“Anh sẽ gặp bác sĩ hỏi một chút lại nói.”
“Hỏi ông ấy ngày mai có thể xuất viện được không.” Cô không muốn ở lại bệnh viện.
“Nóng lòng như thế!”
Hắn liếc cô một cái, mà cô còn lại là cười khan.
“Sau khi xuất viện, em đừng đi làm. Còn nữa, chúng ta về ở chung với cha đi” Như vậy cô có người chăm sóc, hắn mới yên tâm.
“Trở về đấy ở em không có ý kiến, nhưng tại sao không thể đi làm?”
“Em quên em đã đồng ý với anh nếu có chỗ không đúng, thì không thể đi làm, hả?”
“Có sao?” Cô cố ý giả bộ ngu.
“Chớ dùng tới chiêu này với anh!” Hắn ngồi xuống, nhu tình nhìn cô.”Không
cho em đi làm, là vì suy nghĩ cho thân thể của em! Bác sĩ nói với anh,
trải qua lần này về sau phải đặc biệt coi chừng thân thể của em.”
“Nghiêm trọng như thế sao?” Những thứ này cô cũng không ngờ tới.
“Cho nên em ngoan ngoãn nghe lời được không?”
“Ừ.” Không nghe lời cũng không được rồi.
*************************
Sau khi Lạc Nghiên Vũ xuất viện không có mấy ngày, vợ chồng Nhạc gia dẫn theo con dâu tương lai đến Lạc gia cầu hôn.
Mẹ Lạc hết sức kinh ngạc cùng cao hứng vì con gái có thể tìm được một
người chồng ưu tú như thế, nhìn bộ dáng con gái được thương yêu hạnh
phúc, còn nghĩ đến trong bụng của cô có cháu trai bảo bối, cửa hôn sự
này bà là cười ha hả đồng ý!
Hôn sự vừa đặt định, trưởng bối hai
nhà bắt đầu thương lượng chi tiết về hôn lễ, mà Nhạc Quân Lỗi là không
yên lòng ngồi ở một bên nghe bọn họ lo nghĩ hôn lễ cho hắn, bởi vì vợ
tương lai của hắn bị hai vị cậu em vợ lôi đi.
“Chị, coi bộ chị
tốt số thật đấy! Vậy mà gả cho tổng giám đốc của một tập đoàn lớn!” Bên
trong gian phòng, em trai lớn Lạc Thụy Triết hưng phấn nói.
“Chị, anh ấy chính là học sinh dạy kèm tại nhà thường treo ở bên miệng trước
kia của chị hả?” Lạc Thụy còn nhớ chị gái lúc học đại học thường xuyên
nhắc tới hắn.
Lạc Nghiên Vũ nhìn qua nhìn lại hai người em trai
đã lâu không gặp, cười nói: “Chị mới trở lại, hai người các ngươi liền
lôi kéo chị hạch hỏi!”
“Ai bảo chị rất nhiều chuyện cũng không nói với chúng ta!” Lạc Thụy Triết kháng nghị.
Lạc Thụy phụ họa gật đầu.
“Nào có rất nhiều chuyện!” Cô mới không thừa nhận.
“Không có sao? Em nói cho chị nghe nhé.” Lạc Thụy Triết giương lên nụ cười xấu bụng: “Một là có bạn trai không nói; hai là gạt chúng ta cùng người đó ở chung; ba là mang thai. . . . . .”
“Được rồi! Chớ nói!” Cô lúng
túng mặt đỏ lên, “Chuyện của chị còn cần xin phép các em à? !” Cô chống
nạnh hung dữ một tiếng, bày ra uy nghiêm làm chị gái.
Hai anh em đã sớm không chịu thua bộ dáng này của chị gái rồi, Lạc Thụy còn cười
nói: “Chị, chị chớ để bộ dáng hung dữ này bị anh rể quý thấy được, cẩn
thận anh ấy không muốn chị!” Nói xong, trên mặt bọn họ mang quỷ dị nhìn
về phía sau cô.
“Anh ấy mới sẽ không!” Lạc Nghiên Vũ không phát hiện bọn họ khác thường, tự đắc ý kiêu ngạo nói.
“Hả?”
Ah? Thanh âm này không phải ── cô nhanh chóng quay đầu lại nhìn, đón nhận cặp mắt hàm chứa ý cười kia.
Trời ạ! Hắn nhìn thấy rồi ! Cô cảm thấy thật xấu hổ nha!
Ánh mắt tức giận bắn về phía em trai, chỉ thấy bọn họ nhún nhún vai, buồn cười rút khỏi căn phòng.
“Anh, làm sao anh tiến vào?” Mặt cô đỏ hơn.
“Nhàm chán liền đi vào tìm em, vừa tiến vào liền nghe đến ──” Bờ môi Nhạc Quân Lỗi giương lên nụ cười.
“Ghét! Anh nghe lén người ta nói chuyện!”
“Các người không có đóng cửa, tự nhiên liền nghe được.” Hắn tiến lên vòng ở
eo cô.”Như vậy chắc chắn anh sẽ không không muốn em?”
“Vậy anh sẽ không cần em ư?” Cô cười không ngớt hỏi ngược lại.
“Sẽ không! Vĩnh viễn đều sẽ không!” Hắn cho cô một nụ hôn nóng bỏng hừng hực.
Bên trong phòng hai người có tình hôn đến khó khăn chia lìa, bên ngoài hai anh em rình coi thấy thế hăng hái dồi dào. Chợt, một tiếng hỏi thăm
khiến người bên trong phòng cùng bên ngoài phòng giật nảy mình.
“Hai con đang làm gì?” Mẹ Lạc hai con trai.
Hai anh em hô to không ổn trong lòng, nhìn v