Polaroid
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217730

Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.

thằng bé, khiến tôi vừa thương vừa

buồn cười. Thằng bé dù sao vẫn còn là trẻ con, việc không được Tên kia

đáp ứng đã khiến thằng bé sinh ra phản đối ngầm.

Để tránh không khí căng thẳng và mất vui, tôi liền lấy một sợi dây thun trong túi sách. Tôi mỉm cười với thằng bé.

_Em có biết chơi dây thun không ?

Thằng bé chú ý đến sợi dây thun trên tay tôi.

_Không. Chị biết chơi sao ?

Tôi nháy mắt với thằng bé.

_Tất nhiên rồi. Nếu chị không biết chơi, chị đâu có rủ em chơi cùng.

Dùng hai ngón tay của tay trái và tay phải, tôi căng sợi dây thun ra.

_Em nhìn cho kĩ nhé.

Tôi bắt đầu tạo hình cho thằng bé xem. Đầu tiên tôi tạo hình một chiếc

thang, sau đó là hình tam giác, cứ như thế tôi biến sợi dây thun trên

tay thành hình của những vật mà thằng bé có thể tưởng tượng ra.

Thằng bé hoàn toàn bị sợi dây thun trên tay tôi thu hút, nó chăm chú và

say mê ngắm nhìn, lúc này nó đã hoàn toàn quên mất chuyện lúc nãy.

Sau khi tôi biểu diễn xong, tôi cười tươi hỏi thằng bé.

_Em có muốn thử không ?

Thằng bé nhanh chóng gật đầu đáp ứng, mắt thằng bé không rời sợi dây thun trên tay tôi.

Tôi chậm rãi làm từng động tác cho thằng bé xem, tôi hỏi thằng bé đã trông rõ chưa, sau đó tôi đưa sợi dây thun cho thằng bé.

Thằng bé phấn khích vòng sợi dây thun vào bốn ngón tay, rồi căng sợi dây thun ra. Thằng bé bắt chước theo từng động tác của tôi. Lúc đầu cu cậu

không thành công, nên hơi nản lòng. Nhờ tôi động viên và khuyến khích,

thằng bé đã xếp được một hình tam giác cơ bản đầu tiên.

Khi xếp được rồi, thằng bé reo to lên, miệng nó cười sung sướng.

Niềm vui của thằng bé lan sang tôi và Tên kia, hai chúng tôi bất giác mỉm cười và nhìn vào mắt nhau.

Tôi giật nảy người, tôi sững sờ không dám tin là Tên kia lại dùng ánh mắt dịu dàng và chân thành để nhìn tôi.

Tôi…tôi đang mơ đúng không ? Tôi tưởng Tên kia ghét và căm hận tôi ? Hay là do tôi bị quáng gà nên đã nhìn nhầm ?

Tôi lắc đầu quầy quậy, tôi dụi mắt, sau đó tôi lại len lén nhìn Tên kia.

Không may cho tôi, hành động vụng về và trẻ con của tôi đã lọt vào mắt

Tên kia. Tên kia bật cười, lần này Tên kia không phải là cười nhẹ nữa,

mà đã cười thành tiếng.

Tiếng cười của Tên kia thanh thúy và ấm áp, tiếng cười của Tên kia giống như một người có thể xua tan đi nỗi đau của mọi người trên thế gian.

Tôi ngây người, mắt tôi nhìn Tên kia không chớp. Ác quỷ đã lột xác rồi

sao ? Tôi..tôi có nên tin vào tai và mắt của mình lúc này không ?

Chúa ơi ! Tôi lại muốn khóc thét. Tại sao anh em nhà họ Trương đều khiến tôi không thể nào đoán được con người thật của họ thế này ?

Ban đầu tôi tưởng hắn là một người xấu, nên luôn tìm cách đề phòng và

chạy trốn. Nhưng sau khi sống chung, và được hắn cứu hết lần này đến lần khác, tôi mới biết được rằng, hắn không phải là một người xấu hoàn

toàn. Hắn chỉ là một người lạnh lùng và vô cảm mà thôi. Khi lớp vỏ ngụy

trang mà hắn cố tạo ra bị gỡ bỏ, hắn là một chàng trai chân thành và tốt bụng.

Còn Tên kia, tôi vẫn không hiểu Tên kia lắm. Ấn tượng tôi dành cho Tên

kia rất mờ nhạt do tôi không tiếp xúc và nói chuyện nhiều. Tôi tin khi

đã làm quen và ở bên nhau lâu, tôi tin mình có thể tìm được tính cách

thật của Tên kia.

Tôi giờ đã cho Tên kia hai điểm tốt. Từ trước đến nay, tôi vẫn có lòng

tin đối với những người yêu trẻ con. Nếu Tên kia không phải là người

xấu, vậy thì tôi cũng không nên quá kì thị, và nhìn Tên kia bắt ánh mắt

gay gắt và khó coi nữa.

Đi xe mất hơn hai tiếng đồng hồ, chúng tôi mới đến nơi.

Trên đường đi, kể từ lúc tôi dạy thằng bé xếp hình bằng sợi dây thun,

thằng bé học rất nhanh. Tôi sợ chỉ cần thằng bé chăm chỉ luyện tập, nó

thế nào cũng tiến xa hơn một sư phụ nửa mùa như tôi.

Thằng bé là một đứa trẻ thông minh, và có quyết tâm cao. Tôi không thể

so sánh được với thằng bé. Tôi tuy không phải là một người đần độn,

nhưng lại quá ham vui. Một người như tôi không thể nào phát huy tài năng của mình đến cực điểm, tôi chỉ là một người bình thường.

Tôi là một người lạ nên không hề biết Tên kia đang đưa mình đến đâu. Khi Tên kia lái xe vào một bãi đỗ xe lộ thiên, tôi mới ngơ ngác nhìn xung

quanh.

Mở cửa, tôi bước xuống xe.

Tôi đứng ngây dại nhìn cảnh vật hùng vĩ với non xanh và nước biếc ở xung quanh.

Trời ơi ! Đẹp quá ! Tuyệt quá ! Tôi muốn hét to lên, muốn chạy đi khắp

nơi, muốn hòa mình vào thiên nhiên, muốn được trèo lên núi cao, muốn

ngắm cảnh hồ nước trong xanh và thơ mộng ở bên dưới, muốn được trèo lên

cây để thỏa ước nguyện leo trèo của mình.

Miệng tôi cười tươi như hoa nở, mắt tôi rực sáng, mặt tôi ửng đỏ vì kích động và vui sướng.

Đứng ở bên cạnh, thằng bé cũng chẳng khác gì tôi. Bây giờ cu cậu quên

luôn cả mấy cái hình xếp ở trên tay. Thằng nhóc vui mừng đến nỗi hét ầm

lên, và chạy biến vào trong một cái quán nhỏ.

Tôi và Tên kia nhanh chóng đi theo thằng bé. Chúng tôi không muốn thằng

bé bị lạc. Nếu để thằng bé xảy ra chuyện gì, tôi và Tên kia sẽ không thể sống yên với hắn. Tôi yêu quý và thương thằng bé thật lòng, nên không

muốn thằng bé gặp phải bất cứ thương tổn gì.

Tay Tên kia s