iáo lén lút vứt bỏ thịt mỡ, đến trượt
đường tam bát cùng đứa bạn ngồi cùng bàn, trung học cãi lại lời thầy giáo, đến
cấp ba lúc điền nguyện vọng liều chết chống lại gia đình, tất cả đều là cùng
chung chí hướng. Nói đến những đoạn vui Giai Kỳ thích khoa chân múa tay, thế là
cứ vẫy vẫy ống tay áo, giống như ông tay áo dài dài trong hát kịch. Anh thích
cướp lời của cô, Giai Kỳ uống nhiều rượu chỉ cảm thấy khát, sau đó vẫn phải
nói, cũng chấp nhận nghe anh nói, hai người cứ nói chuyện thao thao bất tuyệt,
bản thân cũng thấy buồn cười, không hiểu từ đâu lại có nhiều chuyện để nói đến
thế, cứ nói mãi không ngừng. Cuối cùng đã đến ký túc xa mà cô ở, anh nhìn thấy
của sổ của cửa hàng vẫn còn sáng đèn, liền nói với cô: “Em đợi một lát.”
Anh đi gõ cửa cửa hàng, mua hai hộp sữa chua, cô vui mừng giống như là trẻ con,
uống từng ngụm ừng ực, chỉ cảm thấy giống như là nhận được phần thưởng, anh im
lặng không nói gì, đưa nốt hộp kia cho cô
“Anh không uống sao?”
“Đều là mua cho em cả.”
Cô à một tiếng, hơi ngại ngùng, cầm cái ống hút lên gạch ngang gạch dọc trên
nắp đậy. Anh cầm trở lại giúp cô cắm xuống, vẫn không nói gì rồi đưa cho cô.
Cô cắn ống hút, lặng lẽ uống sữa chua
Sữa chua rất mát, cũng rất đặc, sữa chua mùa này đặc đến nỗi có thể chất thành
đống. Cho nên cô uống rất chậm, không hiểu vì sao sữa chua không chua, mà ngược
lại rất ngọt
Anh nói: “Anh tên là Mạnh Hòa Bình, em tên gì?”
Cô thấy hơi buồn cười, đến bây giờ vẫn chưa hỏi tên nhau: “Giai Kỳ, Vưu Giai
Kỳ.”
Anh hỏi: “Có phải là Giai Kỳ trong “Giai Kỳ như mộng” không?”
“Đúng.”
Cô bỗng nhiên cảm thấy hơi ngại ngùng, Giai Kỳ như mộng, bốn chữ đó vừa đúng có
tên của cô và họ của anh**, nhưng anh đâu có cố ý.
Đã qua thời gian đèn sáng, cửa của ký túc xá đã bị đóng, anh dò xét chiếc cửa
sắt, hỏi : “Em định vào kiểu gì?”
Dường như trong chốc lát cô trở nên nghịch ngợm: “Đương nhiên là trèo qua rồi.”
Vứt chiếc hộp sữa chua rỗng vào thùng rác, phủi phủi tay: “Anh nhìn nhé.”
Thân thủ cô nhanh nhẹn hoạt bát khiến người khác bất ngờ, thành thạo leo lên
cánh cửa sắt, đứng trên cánh của cao hơn hai mắt vẫn còn quay lại vẫy tay với
anh: “Chúc ngủ ngon!” bịch một cái vài bước sau đã ở phía bên trong của rồi,
hình bóng màu xám bạc nhảy nhót, dần dần biến mất vào trong lùm cây tối tăm.
Mạnh Hòa Bình vẫn nhớ mãi, nhớ hình ảnh cô mặc áo khoác của anh, chiếc áo khoác
màu xám bạc dài dài to to, đứng trên cánh cửa sắt cao như thế, một tay nắm vào
thanh sắt, dương dương tự đắc vẫy tay với anh. Bối cảnh là một màn đêm dày đặc
tối đen như mực, không có ánh trăng, trên trời có hàng vạn những ngôi sao sáng
như bạc, gió rất mạnh rất lạnh, thổi mái tóc dài của cô rối lung tung, càng làm
nổi bật lên đôi mắt sáng long lanh như đá quý, đôi mắt đó còn sáng hơn cả những
ngôi sao lạnh trên trời, giống như là đang phát ra những tia sáng. Cô cười
trông rất nghịch ngợm, bên trái lộ ra một chiếc răng khểnh, giống như trẻ con,
càng giống như một tinh linh, trốn xuống làm rối loạn hồng trần, liếc nhìn phàm
thế, anh bất giác nhìn một lúc lâu.
Chú thích:
* Dữ quân sơ tương thức, do như cố nhân quy: lần đầu gặp mặt mà giống như là
bạn cũ
** Chữ Mộng và chữ Mạnh trong tiếng Trung phát âm giống nhau
Giai Kỳ về đến phòng mới nhớ ra là quên không trả áo
khoác cho Mạnh Hòa Bình, áo khoác rất sạch, nhưng cô vẫn giúp anh giặt, phơi ở
bên ngoài ban công, ánh nắng chiếu xuống đến mức tỏa ra mùi hương của mặt trời,
Quyên Tử nhìn thấy chiếc áo này thở dài một cái, cười ác ý: “Sao không gửi trả
người ta?”
Giai Kỳ thoải mái nói: “Đợi đến chiều ngày mai không phải lên lớp, tớ sẽ gửi
trả anh ấy, nhưng không biết anh ấy ở đâu.”
Quyên Tử mỉm cười: “Cậu không biết anh ta ở đâu nhưng mình biết.” Một năm một
mười đưa nói cho cô biết địa chỉ, chỉ thiếu nước cầm giấy lên vẽ đường nữa
thôi. Quyên Tử chép miệng nói: “Người ta vì nhường áo cho cậu mặc mà bị cảm
lạnh phát sốt đấy.” Giai Kỳ không tin, Quyên Tử sốt ruột: “Tớ lừa cậu làm gì,
không tin cậu tự mình đi xem xem, đúng là không có lương tâm.”
Buổi chiều vốn dĩ có tiết đọc hiểu, Giai Kỳ đã đi được nửa đường lại quay về ký
túc xá, vứt quyển sách xuống cầm chiếc áo lêm, cuối cùng cũng quyết định đi
thăm Mạnh Hòa Bình.
Thực ra hai ngôi trường cách nhau không xa, trường của cô ở cửa đông, trường
của anh ở cửa tây chỉ cách nhau có một con đường. Nhưng anh sống ở khu phía
đông, trường quá rộng ký túc xá lại rất khó tìm, cô đi một vòng trong trường,
đi đến toát cả mồ hôi, cuối cùng mới tìm thấy, gõ cửa nhưng không có người trả
lời, phòng bên cạnh lại có một người đi ra, dò xét cô hoài nghi: “Xin hỏi bạn
tìm ai?”
Cô hơi lúng túng: “Xin hỏi Mạnh Hòa Bình ở phòng 409 phải không?”
“Cậu ta bị ốm, đến bệnh viện để truyền rồi, vừa mới đi khỏi
Không ngờ là ốm thật, Giai Kỳ cảm thấy có lỗi, nghĩ, dù gì bệnh viện trường
cũng cách đây không xa, không bằng đi qua đó xem sao. Thế là cô lại đi đến bệnh
viện tìm, phòng truyền rất đông người, tiếng nói chuyện ồn ào, thêm vào đó là
tiếng tivi, tiếng trẻ con khóc...