cảm thấy em thực buồn cười cũng thực nhàm chán đúng hay
không?
Dù sao đều phải ra đi, em nói
cho anh một chuyện khác buồn cười, kỳ thật trước khi cùng anh mặt đối mặt nói
chuyện, em đã thầm mến anh bảy năm, từ ngày nhập học đại học đó nhìn thấy anh,
mãi cho đến hiện tại.
Thực bất khả tư nghị?
Em chính mình cũng cảm thấy
như vậy.
Cho nên có thể làm vợ của anh
một đêm, cùng anh ở chung một tháng, em đã thực mãn nguyện.
Cám ơn anh làm cho em thoát
ra khỏi cảm giác thầm yêu ai mà không thể nói, cũng cám ơn anh giáo hội em về
tình yêu, không phải trả giá, đối phương liền nhất định sẽ có hồi báo.
Cám ơn anh cho em có được sự
lĩnh ngộ.
Cuối cùng, chúc anh cùng người
anh yêu sẽ thành thân thuộc, đầu bạc răng long.
Nam Thiến dừng bút.”
Xem thư xong, Khấu Đạt không
chỉ có cảm giác bị cây gậy đánh tới, còn có loại bị sét đánh khiếp sợ, cả người
ngốc đứng tại chỗ, đầu trừ bỏ đau đớn, hỗn độn ở ngoài, không thể khôn thừa
nhận cảm giác cơ hồ kích động.
Cô thương anh, Nam Thiến yêu
anh, nhưng lại dài đến bảy năm!
Cô vì sao nguyện ý cùng anh
kết hôn, vì sao đồng ý yêu cầu của anh, vì sao còn thật sự hết sức làm một bà
chủ gia đình, khiến anh không hề trở thành một kẻ không có trách nhiệm, hiện tại
còn rời khỏi anh khi một đêm trước tình nguyện dâng lên lần đầu tiên của cô,
hết thảy nghi vấn nhất thời có đáp án, đơn giản là cô thương anh.
Cô thương anh, cô thương anh,
Nam Thiến thương anh, mà anh lại một chút cũng không biết, thậm chí còn tổn
thương cô...
Trời ạ, anh rốt cuộc đã làm gì
với cô nha?
Rời đi? Dừng bút? Chẳng lẽ cô
đã muốn rời anh đi, đã không ở trong gian phòng này?
“Nam Thiến?” Anh giương giọng
kêu, không để ý tới cơn đau đầu đến thống khổ, cước bộ nhanh chóng hướng cửa
phòng cô đi tới, sau đó thân thủ đẩy cánh cửa đóng chặt.
Trong phòng một mảnh trống
rỗng, không có cô.
“Nam Thiến?”
Lòng anh càng lúc càng hoảng,
đi vào trong phòng mở cửa phòng tắm, bên trong không có người, sau đó phòng bếp
không có người, khách phòng không có người, thư phòng không có người, trong
phòng ngủ đương nhiên cũng không có. Cô đi rồi, thật sự đi rồi, cứ như vậy đi
rồi?
Đứng ở trong phòng, anh mờ
mịt nhìn phòng ốc chỉnh tề sạch sẽ, lại thiếu một thân ảnh ôn nhu bốn phía.
Đột nhiên trong lúc đó, chỉ
cảm thấy tâm chính mình sụp đổ thành một khối lớn.
***
Cửa mở ra, Nam Thiến mang
theo hành lý, cùng biểu tình co ro đứng ở ngoài cửa lớn, đối với bên trong cửa
kêu lên một tiếng.
“Mẹ.”
“Sao đã trở lại?” Nam mẫu kinh
ngạc hỏi, ánh mắt dời xuống đến hành lý trong tay cô, sau đó hoài nghi nhìn con
gái của mình. “Con mang theo hành lý làm gì? Khấu Đạt đâu?”
“Chúng con đã ly hôn.” Chần
chờ một chút, cô cúi đầu nói thật.
“Con nói cái gì?!” Nam mẫu kinh
ngạc hô to.
“Chúng con đã ly hôn.” Cô lại
thấp giọng nhắc lại lần nữa, sau đó bốn phía liền lâm vào một mảnh trầm mặc.
“Con vào đi.” Sau một lúc
lâu, Nam
mẫu trầm giọng mệnh lệnh.
Cúi đầu, Nam Thiến mang theo
hành lý đi vào trong phòng.
“Ngồi xuống.”
Trước mệnh lệnh của mẹ, Nam
Thiến trầm mặc nghe theo, nếu không phải hiện tại không việc làm cũng không có
chỗ ở, cô sẽ không về nhà tăng thêm phiền não cho mẹ. Bởi vì cha cô vốn không
có trách nhiệm, ngay cả sinh hai đứa nhỏ không rõ đều quăng mẹ chiếu cố, cũng
đã đủ làm cho mẹ phiền não, cô thật sự không nghĩ cũng thành phiền não của mẹ,
nhưng là...
Tầm mắt đột nhiên trở nên mơ
hồ, cô nhịn không được rớt xuống lệ, một giọt một giọt tích ở trên đùi, làm ướt
quần của cô.
“Lý do ly hôn?” Nam mẫu ra
tiếng hỏi.
Cô nhẹ nhàng mà hút hạ cái
mũi, không tiếng động lắc đầu.
“Lắc đầu là ý tứ gì?”
Anh ấy có người phụ nữ bên
ngoài, anh ấy không thương con. Nam Thiến ở trong lòng vô cùng đau đớn trả
lời.
“Ly hôn nhất định có lý do,
các con mới kết hôn bao lâu mà thôi? Nó ở bên ngoài có nữ nhân khác phải không?”
Thân là người từng trải, bà đối với loại sự tình này đặc biệt mẫn cảm.
Cả người cứng đờ, Nam Thiến
không có lên tiếng trả lời, nhưng trầm mặc đã là đáp án tốt nhất.
“Lúc trước mẹ lo lắng chính
là điểm này, con quá yêu nó, nhưng mẹ lại không cảm giác được dấu hiệu nó yêu
con.” Trầm tĩnh trong chốc lát, Nam
mẫu có chút tức giận có chút thở dài.
Nam Thiến không có lời nào để
nói, bởi vì thời điểm lần đầu tiên mẹ nhìn thấy Khấu Đạt, cũng đã cùng cô nói
qua, cô lại phản bác nói sẽ không, Khấu Đạt không phải loại người như vậy, kết
quả thì sao?
“Con đáp chuyến tàu đêm trở
về, một đêm không ngủ phải không? Đi ngủ một chút, tỉnh ngủ lại cùng mẹ đi siêu
thị mua đồ ăn, buổi tối chúng ta có một bữa cơm no đủ.” Mẹ cô than nhẹ một hơi,
sau đó ngồi bên người cô, thân thủ vỗ vỗ lưng của cô.
Ngẩng đầu lên nhìn trên mặt
mẹ ôn nhu bao dung tươi cười, cô rốt cuộc nhịn không được thân thủ ôm chặt lấy
bà, vùi vào trong lòng mẹ gào khóc rống lên.
Lòng của cô đau quá, thật sự,
thật sự đau quá, ô...
“Phanh!”
Một tiếng nổ làm cho Nam
Thiến đang mỏi mệt mê man liền bừng tỉnh, cô đột nhiên mở hai mắt, trong nháy
mắt không rõ mình đang ở đâu, sau đó trí nhớ chậ
