m rãi nhớ lại, cô nhớ tới hết
thảy, nhớ tới chồng phản bội, với cả chuyện cô cùng anh ly hôn.
Hết thảy đều đã xong, không
nghĩ tới yêu say đắm đến bảy năm lại dùng phương thức này chấm dứt, ông trời có
phải hay không rất tàn nhẫn? Hay cho rằng chỉ có dùng loại phương thức cảnh
tỉnh này mới có thể làm cho cô chân chính giác ngộ?
Đôi mắt đỏ ngầu khó chịu,
khẳng định là vì khóc lâu lắm. Vì một người đàn ông không thương mình, phản bội
hôn nhân, thật sự một chút cũng không đáng giá, nhưng nếu thật có thể dùng có
đáng giá hay không để bình luận lượng nước mắt phải rơi, cô căn bản ngay cả một
giọt nước mắt cũng không nên vì anh hạ xuống.
Nước mắt lại theo trong hốc
mắt không ngừng mà chảy ra, chậm rãi chảy xuống hai má.
Rốt cuộc phải làm như thế nào
mới có thể không hề khóc, không hề vì một người đàn ông không thương mình rơi lệ?
“Linh...”
Điện thoại phòng khách đột
nhiên vang lên, liên tục vang vài tiếng cũng chưa có người tiếp.
Mẹ đi ra ngoài sao?
Lau đi nước mắt trên mặt, xốc
chăn ngồi dậy, đang chuẩn bị rời giường đi tiếp điện thoại, chợt nghe gặp thanh
âm mẹ tiếp điện thoại.
“Tôi bảo không cần lại gọi điện
tới, nghe không hiểu quốc ngữ sao?”
Cô nghe thấy mẹ nói như vậy,
tiếp theo đó là thanh âm dùng sức cắt đứt điện thoại.
Đã xảy ra chuyện gì, là ai
chọc mẹ tức giận? Cô chậm nửa nhịp đoán. Là chị gái sao? Hay là...
Khuôn mặt anh tuấn không muốn
nghĩ tới đột nhiên hiện lên ở trong đầu, ngăn chặn không được trong lòng khát
vọng, cô xúc động lập tức nhảy xuống giường, chạy ra phòng.
“Mẹ, là ai gọi điện thoại tới?”
Cô nhanh chóng hỏi, thanh âm ngay cả chính mình đều bị hoảng sợ.
“Con đã tỉnh? Đã đói bụng hay
chưa?” Nam mẫu quay đầu nhìn cô, mỉm cười.
Cái cô muốn nghe không phải cái
này. “Mẹ, vừa rồi là ai gọi điện thoại tới?” Cô lại hỏi.
“Một tên hỗn đản.” Mỉm cười
trên mặt chậm rãi biến mất, Nam mẫu bĩu môi, lạnh giọng nói.
“Là anh ấy sao?” Nam Thiến
ngừng thở, không chuyển mắt nhìn chằm chằm mẹ.
Nam mẫu cũng không đáp hỏi
lại: “Con hy vọng phải không?”
Cô ngây người.
Cô hy vọng là anh sao?
Cô không biết.
Gạt người, cô làm sao có thể
không biết? Hỏi như vậy liền tỏ vẻ cô hy vọng, nhưng vì sao lại hy vọng? Chẳng
lẽ cô căn bản là còn chưa có chết tâm, hy vọng anh nhìn thấy thư cô để cho anh
xong, bừng tỉnh đại ngộ người anh yêu kỳ thật là cô, sau đó lại mong cô trở lại
bên anh sao?
“Đúng là nó, nó gọi điện
thoại hỏi mẹ con có trở về không.” Nam mẫu lại mở miệng nói. “Mẹ hỏi nó làm sao
vậy? Nó ấp úng không trả lời được. Hỏi nó có phải cãi nhau hay không? Nó cũng
nói không có. Mẹ nói nếu không có, vì sao lại muốn ly hôn? Nó trầm mặc không
nói, ngay cả câu giải thích đều không có nói, cho nên mẹ bảo nó không cần lại gọi
tới, sau đó cắt đứt điện thoại. Nếu con cảm thấy mẹ làm như vậy là sai, con có
thể nói cho mẹ.”
Anh trầm mặc không nói, không
có câu giải thích.
Hóa ra anh thật sự không phải
gọi điện thoại đến giải thích, thỉnh cô tha thứ. Mẹ nói anh ngay cả câu giải
thích cũng chưa nói, như vậy anh gọi điện thoại đến nơi đây tìm đến cô là vì
cái gì? Cám ơn vì cô đã thành toàn sao?
“Nếu nó hiện tại chạy đến nơi
đây tới tìm con, con sẽ tha thứ cho nó sao?”
Cô nhìn mẹ, muốn hỏi: “Có khả
năng sao?” Lại phát không ra tiếng, muốn khẽ động cánh môi, cũng không có khí
lực. Hiện tại vấn đề căn bản không ở chỗ tha thứ hay không, mà là anh thật sự
sẽ tìm đến cô sao? Cô ở trong lòng chua xót nghĩ.
“Cho dù con muốn tha thứ cho
nó, mẹ cũng không muốn con dễ dàng như vậy liền tha thứ.” Nam mẫu lấy vẻ mặt
biểu tình nghiêm túc nhìn cô.
“Các con mới kết hôn bao lâu
liền phát sinh loại sự tình này, chứng tỏ nó căn bản không đem con để ở trong
lòng, nếu nó thật sự còn muốn cuộc hôn nhân này, còn muốn con là vợ, vậy đưa chứng
cứ xác minh rằng nó sẽ không tái phạm lần thứ hai, nếu không mẹ tuyệt đối sẽ
không cho con lại cùng nó ở cùng một chỗ. Hiện tại con tới ở nhà dì Tâm Lam
một thời gian đi, vừa vặn công ty chồng của dì gần đây thiếu người, con vào
công tác, mẹ vừa rồi đã cùng dì Tâm Lam đề cập qua, dì nói lúc nào cũng hoan
nghênh con.”
Nam Thiến mờ mịt nhìn mẹ,
không nghĩ tới mẹ không được sự đồng ý của cô, liền tự tiện an bài quyết định
việc này.
Nhưng cô có thể tức giận, có
thể cảm thấy không được tôn trọng sao?
Không được, bởi vì cô biết mẹ
làm như vậy tất cả đều là vì tốt cho cô.
Kỳ thật mẹ nói cũng không phải
không có lý, nếu Khấu Đạt thật sự muốn cô trở lại bên anh, xác thực phải đưa ra
quyết tâm cùng thành ý, nếu không ai biết anh tương lai ngày nào đó lại chứng
nào tật nấy?
Nên để mẹ cô thu xếp, nếu anh
thật sự chạy tới nơi này tìm cô. Về phần nếu anh không có tới...
Ngực đột nhiên truyền đến
trận co rút đau đớn, làm cho cô đau đến nhắm mắt lại. Nếu ngay cả tưởng tượng,
anh có lẽ căn bản không cần cô, sẽ không tìm đến cô, cô không thể thừa nhận
rồi, như vậy nếu hết thảy đều trở thành sự thật, thủy chung đợi không được anh
đến, cô thật sự có thể sẽ đau lòng đến chết. Cho nên, vẫn là rời đi đi.
“Được. Con đến nh
