Teya Salat
Giang Nam Thiện Nương Tử

Giang Nam Thiện Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322555

Bình chọn: 7.00/10/255 lượt.

giao tình với hắn. Xem ra, bạn tốt của nàng được hắn coi trọng.”

“A! Chẳng lẽ bọn họ……” Tô Thải Tần chỉ chỉ phương hướng hai người biến mất.

“Ân, chính là như vậy. Tốt lắm, lúc này chuyện Tạ tổng quản cũng giải quyết viên mãn, chúng ta có thể hồi Lư Châu phủ. Tạ tổng quản, chuyện cửa hàng liền giao cho ngươi.” Âu Dương Liệt ôm kiều thê, khẩn cấp muốn về nhà.

Tô Thải Tần thoáng dặn dò một chút xong liền cùng tướng công dẹp đường hồi Âu Dương sơn trang. Tạ đại tổng quản tiếp tục sứ mệnh trông coi cửa hàng Tô gia.

Hơn hai tháng sau, vết sẹo trên mặt Diêu Ức Thu được Tạ Cảnh Sướng cẩn thận chăm sóc đã muốn khỏi hẳn, quả nhiên theo như lời Triệu Vô Ngôn nói, chỉ còn lại dấu vết mờ nhạt, dặm thêm ít phấn liền nhìn không ra nó.

Bất quá mặc kệ có vết sẹo hay không, Diêu Ức Thu vẫn là chế phiến, thêu thùa, đọc sách ,sớm chiều chăm sóc tướng công chu đáo.

Tiết trời hiện tại giá rét, Diêu Ức Thu đang tắm trong bồn ngâm thảo dược — đây là dược thảo trân quý Triệu Vô Ngôn cấp cho nàng, thứ này giúp thân thể tốt hơn.

Tạ Cảnh Sướng hôm nay đem công việc làm xong toàn bộ , so với ngày thường sớm trở lại Dung Thu Viên hơn. Mấy ngày nay, hắn bởi vì chiếu cố Diêu Ức Thu, hơn nữa chuyện cửa hàng lại quay lại trong tay hắn, bận tối mày tối mặt, ban đêm trở về lập tức ngủ, cũng đã quên chuyện để ý trong lòng nhất — cùng thê tử mây mưa hoan ái.

Hắn hôm nay sớm đi trở về là muốn hỏi Diêu Ức Thu có thể hay không tiếp đơn đặt hàng ba mươi chiết phiến của Thiệu Hưng Xương gia, lại không ngờ phòng ngủ trống trơn.

Hắn ra sân nhà xem — cũng không có.

Di,phòng tắm truyền đến thanh âm ngân nga……

Tạ Cảnh Sướng lặng lẽ đẩy cửa, đập vào mắt là hình ảnh Diêu Ức Thu đang vốc nước đổ lên ngực, dòng nước ôn hòa theo rãnh ngực chảy xuống cái bụng bằng phẳng, nàng lại nâng hai chân đặt lên thành bồn tắm, vừa vỗ nước, vừa nghêu ngao hát khẽ trông rất vui vẻ, hoàn toàn không biết có một đôi mắt nóng rực nhìn chằm chằm nàng.

Tạ Cảnh Sướng liên tục hút không khí, nhìn thê tử khỏa thân nô đùa trong nước, nửa thân dưới liền nhanh chóng bừng bừng phản ứng.

Triệu Vô Ngôn nói thân thể Ức Thu không còn vấn đề, có thể “phu thê” bình thường. Nhưng hắn vẫn là sợ, vạn nhất sơ suất làm nàng thống khổ không chịu nổi, nàng sẽ lại tự trách chính mình–

“A! Cảnh Sướng, chàng muốn ôm ta đi đâu?” Chờ khi Tạ Cảnh Sướng nghe được Diêu Ức Thu thấp kêu, hắn đã muốn đem nàng lõa thân trực tiếp ôm đến bên giường.

“Ta muốn yêu nàng.” Hắn nghe thấy chính mình ái muội nói.

Hắn đem Diêu Ức Thu mềm nhẹ đặt ở trên giường rồi nhanh chóng cởi quần áo.

“Cảnh Sướng……” Diêu Ức Thu vẫn là khẩn trương.

“Hư, đừng sợ hãi…… Ức Thu ,để cho ta yêu nàng, nàng biết ta sẽ không thương tổn nàng……” Hắn nhẹ giọng dụ dỗ.

Diêu Ức Thu ngượng ngùng đem hai tay vẫn dấu ở trước ngực buông xuống, vuốt ve hai má gầy yếu của hắn, trong lòng có vô hạn thương tiếc. Hắn kỳ thật có thể tìm nữ tử tốt hơn, nhưng hắn không có, còn cố ý thú nàng.Vậy….

Nàng còn sợ gì?! (S : Đúng ! ='>)

Nàng lấy tay men theo viền môi hắn, Tạ Cảnh Sướng bạc môi bèn hé ra đem ngón tay nàng khẽ ngậm vào trong miệng dùng đầu lưỡi liếm mấy ngón tay thon dài, một đôi con ngươi đen nhìn thẳng dung nhan xinh đẹp.

Diêu Ức Thu bất giác đỏ bừng mặt, xúc cảm từ đầu ngón tay truyền đến ẩm ướt khoái hoạt khiến thân thể nàng nóng lên.

Tạ Cảnh Sướng cúi đầu hôn môi nàng, mặt khác nỉ non bên tai, đại chưởng vuốt ve hai bầu ngực mềm mại, chân hắn cường tráng cọ xát chân thon dài của nàng thực vừa vặn, nàng chỉ cảm thấy giữa hai chân có cỗ cảm giác khác thường dâng lên.

Nàng muốn dũng cảm nghênh hướng hắn! Vì thế nàng cũng giơ lên đùi phải, chậm rãi ma sát bên trong bắp đùi của hắn, động tác không thuần thục lại khiến cho Tạ Cảnh Sướng gầm nhẹ.

Tay hắn khẩn cấp hướng hai chân nàng tìm kiếm, chạm được huyệt khẩu, dọc theo khe hở từ trên xuống dưới vẽ lên hình tròn, cảm giác được nàng đã ẩm ướt mới lặng lẽ tham tiến tiểu huyệt của nàng.

“Ân…… Cảnh Sướng……” Diêu Ức Thu khẽ cắn cánh môi, miệng nỉ non.

Trong huyệt non nớt gắt gao bao vây hắn, Tạ Cảnh Sướng cố gắng chế trụ hô hấp lại càng dồn dập. Hắn đem ngón tay trỏ tiến vào đó, còn ngón tay cái chà xát lên tiểu trân châu phía trên huyệt khẩu, đó là chỗ mẫn cảm nhất của nàng.

“A……” Nàng ưm thành tiếng, mặt phiếm hồng , giữa hai chân lại càng ẩm ướt.

Thấy nàng không có thần sắc thống khổ, ngón tay hắn chậm rãi co rúm, trêu chọc cơ thể nàng càng nhiệt tình, kích ra tình triều giúp nàng có thể hoàn toàn tiếp nhận hắn.

Hắn lại thêm vào một ngón — nàng vẫn là thật chặt! Lại ẩm ướt nhanh chó!

“Ngô –” Diêu Ức Thu cảm giác như thân thể đang bị ngoại lực tách ra, hơi đau đớn.

Triệu Vô Ngôn nói thân thể của nàng đã hoan ái được, như thế nào còn đau……

Không, nàng không thể quá khẩn trương, nếu không Cảnh Sướng nhất định dừng lại, như vậy bọn họ vĩnh viễn lại không thể……

Nàng nào biết hiện tại Tạ Cảnh Sướng bắt dừng cũng không nổi nữa!

Khuôn mặt tuấn tú che kín mồ hôi ở bên tai nàng thở gấp, hô hấp ồ ồ nói: “Ta khát vọng nàng hảo lâu! Nàng hôm nay hoà