XtGem Forum catalog
Giang Nam Thiện Nương Tử

Giang Nam Thiện Nương Tử

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322255

Bình chọn: 7.5.00/10/225 lượt.

iên đối xử với nàng như vậy!

Nghe được nàng bị Diêu gia tùy ý đem tặng cho người ta làm tiểu thiếp, nghe được nàng trở lại cố hương, nhưng không có nơi để trú ngụ, nghe được nàng bị nói thành nữ tử không tuân thủ nữ tắc, hắn tự dưng liền phẫn nộ!

Hắn không thể chịu được!

Tiểu cô nương đã giúp hắn, hắn không thể chịu được một tiểu cô nương tâm địa thiện lương bị người khác chà đạp như vậy!

Chết tiệt!

***

Ngoại ô đông thành Hấp huyện…

“Diêu tẩu tử, giấy này đủ không?” Võng đại thẩm mập mạp lau mồ hôi hỏi.

“Đủ. Võng đại thẩm, cám ơn người, để người thay con chạy một chuyến này, thực vất vả. Ách…… Đại thẩm, người có dặn bọn họ……” Diêu Ức Thu có chút bất an.

“Có có có. Diêu tẩu tử, con yên tâm, ta đã dặn riêng bọn họ, nói phải bảo quản tốt chiếc vòng ấy, chờ con có bạc, sẽ đi chuộc đồ. Yên tâm, ta trước khi trở về còn nhắc thêm lần nữa.” Hai hàng mồ hôi lăn trên mặt lau mãi không hết.

Diêu Ức Thu yên tâm hơn nhiều, thu hồi nhũ kim loại tiên trên bàn, kim hoa giấy, mỉm cười nói: “Võng đại thẩm, con rót chén trà mời người.”

“Làm phiền Diêu tẩu tử. Thời tiết thật sự là nóng nha!” Võng đại thẩm một bên lau mồ hôi, một bên ngẩng đầu nhìn phía bên ngoài vạn dặm không mây, thời tiết nóng bức.

Đêm khuya, Diêu Ức Thu đem nan quạt đặt trên bàn. Nàng trước nên thử làm theo kiểu cổ, diện tích nhỏ một chút, chỉ cần 9 nan, nếu bán tốt nàng lại làm chiết phiến mười bốn nan, như vậy có thể tiết kiệm một chút nguyên liệu.

Diêu Ức Thu từ khi bị Dương gia hưu cách đuổi ra khỏi cửa, bởi vì trên mặt có vết thương, thật vất vả bảo trụ tính mạng, nàng cầm một chiếc vòng tay song long hí châu – di vật của mẫu thân cầm ở Tùng Giang phủ mới có lộ phí để hồi hương, không nghĩ tới thiên tân vạn khổ trở về, Diêu gia không chào đón nàng,còn sai hạ nhân đuổi nàng ra ngoài.

Rơi vào đường cùng, nàng đành nghĩ biện pháp sống tạm, mà nàng không biết làm gì, chỉ có thể thêu khăn ,thu nhập ít ỏi. Nàng nhớ lại trước đây ở Diêu gia cùng đám thợ thuyền học được tay nghề chế phiến, mặc dù chưa biết có được hay không,nhưng âu cũng là sống tạm, liền tạm thời thử một lần đã.

Quạt có rất nhiều loại, có quạt nan, quạt lông, quạt lụa, chiết phiến. Riêng nàng có vẻ thiên vị chiết phiến. Chiết phiến trọng yếu nhất là phiến cốt(chắc là thanh nan) cùng mặt quạt, đại đa số phiến cốt là làm từ gậy trúc, này không làm khó được nàng. Nhưng mặt quạt giấy ….

Giang Nam giấy tiên trân quý nổi tiếng nhất cơ hồ đều là từ cửa hàng Tô gia Hấp huyện mà ra, nghe nói cửa hàng Tô gia giá cả vừa phải, không lừa lọc già trẻ, nhưng cũng không cho ai mua chịu, tổng quản ở đấy lại càng khó nói chuyện,nghe nói hắn là một nam tử trẻ tuổi, ước chừng hơn hai mươi, bộ dạng cao ngất tuấn tú, cũng là nổi danh lãnh khốc.

Muốn làm một cái quạt tốt, mặt quạt giấy tuyệt không thể coi thường. Không còn cách nào khác, nàng nhịn đau lấy ra chiếc vòng vàng còn sót lại, nhờ Võng đại thẩm phụ cận vào thành đến cửa hàng Tô gia đổi nhũ kim loại tiên, xem có thể hay không đổi chút kim hoa giấy — kim hoa giấy là trân bảo lấy từ Cao Xương quốc.

Ân, nàng coi như gặp may mắn, Tô gia đã đưa đồ cho đại thẩm. Chờ bán chiết phiến, có bạc xong, nàng sẽ đem tiền đi chuộc đồ…… Nở nụ cười, thật cẩn thận đem nhũ kim loại tiên hôm nay Võng đại thẩm đổi cắt thành mặt quạt lớn nhỏ, lại chậm rãi đem giấy tiên dán lên trên.

Trong lúc chờ đợi, nàng cầm lấy số vải bên cạnh may túi.

Diêu Ức Thu tay rất khéo, nhưng một đôi tay nhỏ bé không non mềm bóng loáng, mà là thô ráp, nhìn kỹ còn có một ít vết thương nhỏ, đó là dấu vết tám năm nàng ở Diêu gia lưu lại.

“Không lao động sẽ không có cơm ăn.” Đây là lời đầu tiên Diêu gia nói với nàng. Vượng đại thúc đêm đó còn la hét đều là do nàng hảo tâm, đem bạc vụn bữa tối cho khất nhi, khiến hai người không có cơm ăn. Kết quả nàng đến Diêu gia là ở bên cạnh bàn nhìn người khác dùng bữa, cứ như vậy đói bụng cả đêm.

Diêu Ức Thu lắc đầu, vứt những ngày khổ sở ra sau đầu. Nhìn chiết phiến trên bàn có lẽ đã xong, nàng thu hồi cái túi đang thêu dở, cẩn thận đem chiết phiến cất vào trong tủ sơ sài.

***

“Tạ tổng quản chúng ta nói, muốn chuộc cái vòng tay kia, chính chủ phải tới đây đàm phán. Đại thẩm, ngươi lần này vô ích rồi.” người gác cổng cửa hàng Tô gia nói với Võng đại thẩm.

“Nhưng đây là bạc Diêu tẩu tử bán chiết phiến, nàng muốn dùng số bạc đó chuộc lại, lần trước không phải nói đồng ý sao?” Võng đại thẩm mồ hôi ướt đẫm oán giận. Hôm nay thực nóng nha!

“Đại thẩm, Tạ tổng quản chúng ta không nói hai lời, mặc cho ai đến nói cũng giống nhau. Muốn lấy vòng tay, liền cần chính chủ ra mặt. Đúng rồi đại thẩm, hôm nay còn cần nhũ kim loại tiên sao? Tạ tổng quản nói chỉ cần vị nữ nhân kia muốn, chúng ta liền cung cấp — Tạ tổng quản chúng ta luôn luôn là người sòng phẳng, không cho người ta chịu nợ, vị nữ nhân kia lại làm cho chúng ta Tạ tổng quản phá lệ nha.” Người gác cổng cao hứng phấn chấn nói.

Võng đại thẩm rất khó xử. Cái vòng tay kia là di vật của mẹ nàng để lại, tất nhiên là quý trọng vạn phần. Vốn tưởng rằng lần này đến có thể đem vòng