chú ý của Lãnh Thiên Dục!
Rốt cuộc Thượng Quan Tuyền cũng hiểu ra dù làm thế nào thì cô cũng đều đi vào ngõ cụt!
Lãnh Thiên Dục vừa
định xoay người đi nhưng rõ ràng đã bị hành động vừa rồi của người phục
vụ khơi lên hứng thú. Hắn dừng bước đánh giá người phục vụ bằng ánh mắt
giá lạnh từ trên xuống dưới!
Lần đầu tiên nhìn hắn đã cảm thấy có điều gì đó bất thường, nhưng hắn cho rằng chỉ là ảo giác của mình mà
thôi! Nhưng hành động vừa rồi của cậu ta rõ ràng đã nói lên rằng cậu ta
không phải là một người bình thường.
Thượng Quan Tuyền cảm thấy bức bách, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.
- Cậu thật nhanh nhẹn! – Lãnh Thiên Dục từ tốn mở miệng, vừa nói vừa quan sát vẻ mặt của cậu ta không hề chớp mắt.
Thượng Quan Tuyền thầm than một tiếng, sau đó cô ngước mắt lên rồi nở nụ cười, cung kính nhìn Lãnh Thiên Dục rồi xoay người định đi.
Nhưng ngay sau đó, cánh tay Thượng Quan Tuyền liền bị Lãnh Thiên Dục giữ chặt.
Thượng Quan Tuyền giật mình rồi dần cảm thấy lo lắng. Cô buộc mình phải tỉnh táo lại, không được hốt hoảng như vậy.
Cô quay đầu, ra dáng một người phục vụ đang chờ đợi yêu cầu của khách.
Nhưng Lãnh Thiên Dục lại chẳng có hành động gì khác, hắn chỉ nhìn người phục
vụ trước mặt đầy hứng thú. Khi ánh mắt hắn vô tình nhìn vào chiếc cổ
trắng nõn của cậu ta thì liền nhếch môi lên cười khẩy.
Thượng Quan Tuyền còn chưa hiểu ý đồ của hắn thì đã thấy Lãnh Thiên Dục chậm rãi cúi đầu xuống...
Thượng Quan Tuyền mở to hai mắt, hít sâu một hơi nhưng còn chưa kịp thở ra, cô đã cảm nhận được hơi thở đàn ông nồng đậm của Lãnh Thiên Dục phả vào
tai mình.
Trái tim cô kêu “Thịch” một tiếng, suýt nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhanh chóng muốn thoát khỏi Lãnh Thiên Dục, tránh xa phạm vi hơi thở nguy hiểm của hắn.
Ánh mắt Lãnh Thiên Dục dần trầm xuống, vẻ mặt cũng lạnh đi, toàn thân hắn tỏa ra khí thế vương giả không ai có thể xâm phạm.
Hắn nhếch mép lên nói: “Đàn ông thì phải có dáng vẻ của đàn ông, đừng có
yểu điệu như con gái, như vậy... càng hấp dẫn đàn ông hơn”.
Nói xong, hắn híp đôi mắt chim ưng nhìn gương mặt ngày càng trở nên khó coi của người phục vụ, đôi mắt đen vụt qua tia sáng lạ!
Thượng Quan Tuyền cảm thấy cực kì khó thở, cô có cảm giác không ổn. Người đàn
ông này đã phát hiện ra cô không bình thường, có lẽ tồi tệ hơn là hắn đã nhận ra cô!
Cô đưa tay sờ vào Cỏ bốn lá ở dưới khay, bí quá hóa
liều, không phải là cô chưa từng áp dụng phương pháp này, mà mỗi lần áp
dụng cô đều có thể chạy thoát thuận lợi!
Lúc Thượng Quan Tuyền chuẩn bị làm vậy...
- Ôi, không phải ngài lão đại mà chúng ta nể trọng nhất đây sao? Ngại
quá, tôi tới muộn! – Một giọng nói phách lối như ở chốn không người đột
nhiên vang lên. Thượng Quan Tuyền cảm thấy tình hình có chút biến chuyển, vì vậy cô nhân cơ hội này âm thầm
đặt tay lên ám khí ở dưới khay rồi yên lặng theo dõi diễn biến.
Lãnh Thiên Dục là người rất khó đối phó, chính vì như vậy lại càng kích thích cảm giác trong cô!
Không khí vui vẻ trong biệt thự dường như lắng xuống vì giọng nói đột nhiên vang lên, cũng vì hơi thở lạnh lẽo dần lan tỏa.
Trong căn phòng lớn, một người đàn ông xấp xỉ tuổi Lãnh Thiên Dục liền bước
vào. Ánh mắt anh ta sáng quắc, mặc bộ vest màu trắng, dáng người mạnh
mẽ, phía sau là mấy người vệ sĩ.
Anh ta chính là Sax Ân, con trai của giáo phụ Mafia Italy, là một người cực kì nông nổi, tuổi trẻ khí thế ngông cuồng.
Sax Ân lại gần Lãnh Thiên Dục, nhướn mày nói: “Nếu sớm biết hôm nay lão đại đến đây thì tôi đã đến từ trước để chờ ngài rồi. Hôm nay tôi tới muộn,
làm ảnh hưởng đến danh tiếng của lão đại quá!”
Gương mặt cương
nghị của Lãnh Thiên Dục khôi phục lại sự lạnh lẽo vốn có, hắn thờ ơ lên
tiếng: “Giáo phụ Nhân Cách có khỏe không?”
Giáo phụ Nhân Cách là
giáo phụ có tuổi đời già dặn nhất trong tổ chức Mafia. Ông ta là một
người có tầm nhìn khiến người khác bội phục, cũng vì thế nên Lãnh Thiên
Dục mới kính trọng ông ta.
Hắn biết Sax Ân luôn đấu ngầm với
mình, có lúc còn khiêu khích rõ ràng nhưng không phải Lãnh Thiên Dục
không dám động tới anh ta mà là hắn nể mặt giáo phụ Nhân Cách nên nhẫn
nhịn con trai ông ta mà thôi.
Sax Ân nghe Lãnh Thiên Dục hỏi vậy thì lười biếng đáp lời: “Bố tôi rất khỏe, có lẽ... còn sống thọ hơn cả lão đại nữa ấy chứ!”
Nói xong, ánh mắt anh ta lóe lên ý cười châm biếm!
Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Đây cũng là hy vọng của tôi, nếu không gia tộc La Gia rơi vào tay cậu, khác nào lao xuống dốc không phanh”.
Sax Ân nghe xong thì sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nhưng anh ta không thể
trở mặt với Lãnh Thiên Dục được dù anh ta rất muốn làm vậy.
Đúng lúc này, giáo phụ William lên tiếng.
- Hai vị, hôm nay là sinh nhật con gái tôi nên mọi công việc khác có thể tạm không bàn tới được không?
Giáo phụ William cười cười, ông ta biết Sax Ân đang muốn âm thầm so đo với lão đại!
- Được, giáo phụ William thân ái! – Sax Ân cười lớn rồi ôm bả vai giáo phụ William.
Giáo phụ William gật đầu cười rồi nói với Lãnh Thiên Dục: “Lão đại, sắp đốt
nến trên tháp champagne, xin ngài cùng mọi người cạn mộ
