Sau khi nói đứt quãng mấy lời vừa rồi, cánh tay Yaelle rốt cuộc cũng thõng
xuống, dọc theo tầm mắt của Thượng Quan Tuyền, buông xuống phía dưới…
- Yaelle… Yaelle…
Thượng Quan Tuyền đột nhiên dừng bước, sắc mặt trở nên tái nhợt, nước mắt lã chã rơi…
Yaelle đã chết!
Cô ấy vẫn chết, cuối cùng cô ấy vẫn không kiên trì đợi đến lúc về xe đã ra đi! Tất cả mọi thứ cô ấy đã chuẩn bị đều là vì cô!
Thượng Quan Tuyền run lên…
Cô không bật khóc, những giọt nước mắt nơi khóe mắt như chảy vào trong tim cô…
Sau đó, cô cắn răng, lại bước tiếp, từng bước một nặng nề…
- Yaelle, cô đang ngủ phải không? Chúng ta lập tức tới…
Giọng nói của cô đầy nghẹn ngào, mỗi bước đi là từng ấy giọt nước mắt rơi
xuống. Cô ôm lấy Yaelle, nhiệt độ từ cơ thể cô ấy nói cho cô biết kết
cục đã được định sẵn!
- Yaelle, cô thật quá tàn nhẫn, cô muốn dùng cách này để khiến tôi mang nợ cô cả đời sao?
Vì sao?
Vì sao hôm nay cô lại cứu tôi… vì sao…
Thượng Quan Tuyền bật khóc, cả người cô đã dính đầy máu tươi của Yaelle!
- A…
Thượng Quan Tuyền điên cuồng hét to lên, vang vọng khắp khu rừng…
- Phong Nhẫn, Thượng Quan Tuyền tôi nhất định sẽ khiến anh nợ máu phải trả bằng máu…
Từng phiến lá cây nhẹ nhàng đung đưa rồi rơi xuống, ánh mắt Thượng Quan Tuyền đột nhiên trở nên rét lạnh… Bầu trời âm u, mây đen dày đặc bốn phía nhưng lại không hề có giọt mưa nào!
Hội trường tang lễ rộng lớn, không khí đầy tang thương!
Hai câu đối phúng điếu được viết chữ màu trắng, to treo hai bên, chính giữa là di ảnh của giáo phụ William, bốn phía là hàng nghìn đóa hoa lan màu
trắng. Mấy chục năm cuộc đời trong Mafia đều được cô đọng trong bức ảnh
của một ông già mặt mũi hiền lành, khuôn mặt nở nụ cười mỉm.
Trong linh đường có rất nhiều người mặc quần áo đen đến viếng, biểu cảm trầm
mặc và nghiêm trang khiến người ta liên tưởng đến sự hiển hách và uy
phong của người chết khi còn sống.
Linh đường được chia làm hai tầng. Tầng dưới là gần vạn người quần áo đen
đứng xếp hàng chỉnh tề, có thể gọi là một lễ tang có quy mô cực kì lớn.
Tất cả các giáo phụ trong Mafia dường như đều đến đây để được nhìn thấy
di ảnh lần cuối của giáo phụ William. Đối với bọn họ, cái chết của giáo
phụ William quá bất ngờ khiến bọn họ trở tay không kịp.
Ở
phía ngoài cửa là một cô gái trẻ hướng dẫn mọi người đến viếng. Một giáo phụ đến từ Italy bước lên trước, cố gắng đứng thẳng người giữa không
gian rộng lớn với hàng trăm người. Ông ta kính cẩn cúi đầu về phía linh
đường, rồi lại nghiêng về bên trái bốn mươi lăm độ, hành lễ với gia chủ.
Những người thân của giáo phụ William đều có mặt, người cầm di ảnh của ông chính là cô con gái duy nhất – Phỉ Tô!
Nước mắt của cô ta đã không còn chảy nổi nữa, khi thấy phần đông các giáo
phụ đều kính cẩn hành lễ, cô ta cũng cúi người đáp lễ nhưng vẻ mặt lại
đầy phẫn nộ.
- Cô Phỉ Tô, xin hãy nén bi thương!
Một giáo phụ bước lên, thở dài một hơi an ủi rồi chau mày hỏi:
- Bây giờ các giáo phụ của Mafia từ khắp nơi trên thế giới đều có mặt ở
đây, cô không ngại nói ra người đã giết giáo phụ William chứ? Ông ấy là
giáo phụ đức cao vọng trọng, chúng tôi sẽ thay ông ấy báo thù!
Phỉ Tô đang quỳ gối dưới đất liền chậm rãi đứng lên, từ trên cao nhìn xuống…
Giờ phút này, toàn bộ hội trường tang lễ đều lặng ngắt như tờ, dường như đang chờ Phỉ Tô nói ra chân tướng sự việc!
Vẻ mặt của Phỉ Tô đầy bi thương, cô ta vĩnh viễn không thể quên được cảnh
tượng trong đêm mưa gió bão bùng ấy, còn có tiếng súng lạnh lẽo vang
lên.
Cô ta đi đến chính giữa hội trường, chậm rãi cầm chiếc micro, ngón tay run run, giọng nói cũng đừng đau lòng, từ tốn cất lời:
- Mọi người sẽ sớm nhìn thấy hung thủ thôi, hôm nay hắn cũng sẽ đến đây!
Toàn bộ hội trường vang lên tiếng thảo luận.
Đúng lúc này…
- Lão đại Lãnh Thiên Dục – người đứng đầu Mafia đến viếng…
Tiếng thông báo vang lên, toàn bộ hội trường lập tức yên tĩnh trở lại. Phần
đông các giáo phụ đều lộ ra ánh mắt chờ mong, rất nhiều người không hề
chú ý đến sắc mặt Phỉ Tô lúc này đã trở nên ngày càng phẫn hận!
Hung thủ giết chết cha cô cuối cùng cũng đã tới rồi!
Hôm nay cô nhất định sẽ vạch trần sự hung ác của hắn!
Nghĩ đến đây, cô ta siết chặt tay lại, ánh mắt đầu hận thù, sắc bén như một lưỡi dao.
Bóng dáng của Lãnh Thiên Dục rốt cuộc cũng xuất hiện trên hội trường tưởng
niệm, phía sau hắn là Lôi, Vân và Vũ, không có vệ sĩ khác đi theo.
Hắn cũng mặc bộ vest màu đen, khuôn mặt anh tuấn vô cùng hờ hững. Hắn vừa
đi vừa quét ánh mắt sắc bén nhìn di ảnh ở ngay chính giữa hội trường.
- Lão đại!
Tất cả mọi người đều cung kính cúi người xuống hành lễ với Lãnh Thiên Dục,
thanh âm đầy nghiêm túc và chỉnh tề vang vọng khắp nơi.
Chỉ có một người không hành lễ, đó chính là Phỉ Tô. Lúc này hai mắt cô ta
ngập tràn trong hận thù nhìn Lãnh Thiên Dục, xem hắn đang làm bộ làm
tịch!
Rốt cuộc hắn vẫn đến đây! Hắn đến đây để chứng minh bản thân trong sạch và vẫn tiếp tục đóng kịch như trước?
Lãnh Thiên Dục hờ hững gật đầu…
Lúc này, mọi người đều tự giác lùi về phía sau một bước tạo thành một lối đi chín