ng hội trường đều hết sức bất an và sốt ruột, bọn họ không thể tin nổi lời Phỉ Tô vừa nói.
- Tất cả những gì tôi nói đều là thật, không vu oan giá họa cho lão đại của các vị!
Phỉ Tô lại nói tiếp: “Đêm đó chính Lãnh Thiên Dục đã đưa vệ sĩ xông vào
biệt thự của cha tôi. Lúc đó tôi vừa từ vườn hoa đi vào liền nghe thấy
tiếng động ồn ào ở trên tầng. Vừa chạy lên đến nơi, tôi đã chứng kiến
cảnh tượng đẫm máu!
Nước mắt cô ta chảy xuống, giọng nói như
không thể chịu nổi thêm được nữa, cả người run lên. Người quản gia đứng
sau cô ta cũng không đành lòng liền tiến lên, cầm micro rồi vừa khóc vừa nói:
- Tôi và cô chủ cũng như những người làm khác đều nhìn thấy lão gia bị treo lơ lửng trên cửa sổ tầng ba, vẻ mặt lão gia vô
cùng đau khổ. Khi chúng tôi lên đến phòng sách thì hắn ta…
Quản gia chỉ tay về phía Lãnh Thiên Dục rồi lớn tiếng nói:
- Chính hắn ta đã nổ súng bắn vào lão gia… Ngài ấy còn chưa kịp nói được
câu gì… đã chết rồi! – Giọng nói của người quản gia cũng run run, ngón
tay cũng run lẩy bẩy.
Lời nói của Phỉ Tô và người quản gia khiến cả hội trường lập tức im lặng… bọn họ đều kinh ngạc đến ngây người!
Chuyện này… hình như không giống tác phong của ngài lão đại!
Tất cả các giáo phụ đều biết Lãnh Thiên Dục là người có quyền lực tối cao,
dù có phán tội người khác thì cũng tiến hành trên đại điện mới đúng, sao có thể giết người ở bên ngoài như vậy? Đây có thể gọi là tội ác tày
trời, còn Lãnh Thiên Dục chưa từng làm vậy!
Nhưng bây giờ Phỉ Tô lại nói…
Tất cả mọi người đều vô cùng khiếp sợ…
Thật lâu sau, một giáo phụ dè dặt cất giọng:
- Phỉ Tô, cô khẳng định người đêm đó chính là… lão đại?
Phỉ Tô ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bi thương…
- Lãnh Thiên Dục, dù hắn có hóa thành tro thì tôi cũng nhận ra người đêm
đó chính là hắn, chính hắn là người đã giết cha tôi! Tôi không vu oan
cho hắn!
Giọng nói của cô ta như một thứ vũ khí bén nhọn phá vỡ bầu không khí im lặng!
Người làm đứng phía sau Phỉ Tô cũng gật đầu lia lịa, khẳng định tội danh của Lãnh Thiên Dục!
- Phỉ Tô, cô đang nói bậy bạ cái gì đó?
Chấp pháp Vân tuổi vẫn còn trẻ, không nhịn được nữa lập tức lạnh lùng quát lên.
- Đúng vậy, cô nói năng nực cười quá đấy. Nếu ngài lão đại muốn giết một
người thì cần phải ra tay vào lúc đêm hôm, lén lút hành động hay sao?
Chấp pháp Vũ cũng bước lên, vẻ mặt đầy tức giận, anh ta vung tay lên, chỉ vào đám giáo phụ rồi chất vấn:
- Chẳng lẽ các ông cũng tin mấy câu nực cười đó à?
Một câu hỏi khiến đám giáo phụ á khẩu không trả lời nổi. Thật ra bọn họ
cũng không tin đây là sự thật, dù sao Mafia mới yên ổn được vài năm, tất cả mọi người tưởng như sống rất yên ổn nhưng vẻ mặt của Phỉ Tô và hành
động của đám người làm cho thấy hình như họ cũng không nói bừa. Trong
lúc nhất thời, bọn họ không biết nên tin ai.
Lãnh Thiên Dục
chẳng nói lời nào, chỉ lạnh lùng quan sát biểu cảm của Phỉ Tô. Thật ra
khi nhìn nét mặt của cô ta, hắn cũng đoán được bảy tám phần. Hôm nay hắn đến đây rõ ràng là đã sa chân vào một chiếc bẫy đã được thiết kế tỉ mỉ.
Sự đau khổ của Phỉ Tô không phải là giả tạo. Hắn hoàn toàn có thể nhìn ra
được điều này. Rốt cuộc vào đêm giáo phụ William bị sát hại, Phỉ Tô đã
nhìn thấy những gì mà cô ta lại khẳng định hắn chính là kẻ giết người?
Trừ khi cô ta thấy hắn!
Lãnh Thiên Dục chau mày… có khả năng này không?
Chẳng lẽ kẻ giết giáo phụ William có khuôn mặt giống hệt hắn? Hoặc là…
Lúc này Lôi lại trở nên trầm ổn và bình tĩnh, anh ta thấp giọng nói bên tai Lãnh Thiên Dục: “Lão đại, xem ra chúng ta trúng kế rồi, kẻ đó có phải
là…”
Anh ta không nói gì thêm nữa. Đi theo Lãnh Thiên Dục
nhiều năm, chỉ cần nhìn biểu cảm của ngài ấy là anh ta có thể phán đoán
được chính xác, vì thế anh ta đột nhiên siết chặt tay lại.
- Nếu hắn đã lên kế hoạch tỉ mỉ như vậy thì chúng ta phải xem bước tiếp theo hắn định làm gì!
Lãnh Thiên Dục khoanh hai tay lại, khuôn mặt lạnh như băng có chút hờ hững.
Phỉ Tô thấy Lãnh Thiên Dục trầm mặc, coi như hắn đang khiêu chiến và miệt
thị. Nhất là sau khi hai vị chấp pháp và Vân và Vũ chất vấn, lửa giận
trong lòng cô ta lại càng dâng trào…
- Các vị, có lẽ mọi người không biết, trước đó vài ngày, bởi vì cha tôi
và chín vị giáo phụ khác nắm trong tay chứng cứ liên quan đến danh dự
của Lãnh Thiên Dục, bọn họ đã đến đại điện để hỏi hắn ta. Nhưng rốt cuộc bọn họ lại ra về với vẻ mặt không vui, rồi sau đó không lâu cha tôi lại bị sát hại, tôi nghĩ chín vị giáo phụ kia cũng sẽ gặp bất trắc sớm
thôi!
Ngay sau đó, Phỉ Tô đọc tên chín vị giáo phụ kia ra!
- A…
Giọng nói ngạc nhiên và khiếp sợ bật ra khắp hội trường. Đám giáo phụ nhìn
xung quanh bốn phía, quả thật không thấy bóng dáng chín vị giáo phụ kia
đâu cả, ngay cả người đại diện cho gia tộc của bọn họ cũng không có mặt!
- Chuyện này…
Tất cả mọi người đều đưa mắt nhìn Lãnh Thiên Dục, ánh mắt đầy thăm dò, chẳng lẽ lời Phỉ Tô nói đều là sự thật?
- Lão đại, chuyện này… rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Một vị giáo phụ có bộ râu dài khiếp sợ lên tiếng hỏi, bọn họ có thể thấy Phỉ Tô không nói dối.