Old school Swatch Watches
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328931

Bình chọn: 8.00/10/893 lượt.

ng tươi hơn, dưới ánh trăng cô lại càng xinh đẹp!

***

Trong đại sảnh của tổng bộ nghiêm trang, sàn đá cẩm thạch trơn bóng khiến

người khác lạnh gáy. Ánh nắng mặt trời chiếu xuống giống như những mũi

dao đâm thẳng vào trái tim mỗi người.

Hàng trăm đặc công đứng thẳng hàng trong đại sảnh, không hề phân biệt đẳng cấp hay vị trí, vẻ

mặt của bọn họ đều hết sức lạnh lẽo.

Niếp Ngân ngồi ngay ngắn trên cao, bộ quần áo đen khiến anh ta toát ra khí phách làm người ta sợ hãi, ngoài vẻ tao nhã thì là quyền uy khiến mọi người nể phục.

Chẳng bao lâu sau, năm người khiêng một chiếc băng-ca vào trong đại sảnh, trong đó một người tiến lên nói với Niếp Ngân:

- Chủ thượng, Thượng Quan Tuyền đã chọn cách cắt đứt toàn bộ gân cốt của

mình, sau đó thì chết. Đây là thi thể của cô ta, chủ thượng xem đi!

Sắc mặt của nhóm đặc công trong đại sảnh đầy lo lắng. Bọn họ biết Thượng

Quan Tuyền có ý định muốn rời khỏi tổ chức nên đã bị chủ thượng trừng

phạt. Nếu như có thể chịu đựng được thì chủ thượng sẽ đồng ý thả tự do,

nhưng khi nhìn đến thi thể ngay trước mắt thì bọn họ đều biết cô không

thể qua khỏi…

Trong lòng thầm cảm thán… làm một đặc công xuất sắc, dù có tự do thì sẽ thế nào chứ? Dù có sống cũng sẽ trở thành phế nhân!

Niếp Ngân nhìn rõ biểu cảm của từng người, anh ta vô cảm cất giọng: “Mọi

người đều thấy rõ kết cục của Thượng Quan Tuyền rồi, nếu sau này có ai

còn muốn làm như vậy thì đừng trách tôi vô tình!”

- Vâng! – Đám đặc công kinh hãi, đồng thanh cung kính đáp lời.

- Mau đưa ra ngoài chôn đi!

- Vâng!

Sau khi “thi thể” của Thượng Quan Tuyền rời khỏi đại sảnh, ánh mắt Niếp

Ngân lóe lên tia chúc phúc: “Tuyền, sau này em nhất định phải hạnh

phúc!”

Ba năm sau, biệt thự Lãnh gia

- Bà xã… bà xã ơi!

Ngoài vườn cây tử vi, giọng nói lo lắng của Lãnh Thiên Dục vang lên.

- Bố, cứu con…

Giọng nói non nớt lập tức cất lên nhưng ngay sau đó bị những ngón tay thon dài nhỏ nhắn bịt lại.

- Ưm…

Thượng Quan Tuyền giơ tay lên làm động tác suỵt, ánh mắt đầy nghiêm khắc.

Cô mặc một bộ quần áo ở nhà thoải mái, mái tóc vẫn dài như trước, khuôn

mặt nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người. Đứng bên cạnh cô là một cậu bé có khuôn mặt cực kì giống Lãnh Thiên Dục. Cậu bé khoảng hai tuổi, khuôn

mặt anh tuấn vừa nhìn là biết có huyết thống của Lãnh gia.

- Không được kêu, biết chưa? Nhất định không được gọi bố đâu đấy! – Thượng Quan Tuyền cảnh cáo cậu bé.

Đôi mắt to đen láy của cậu bé lóe lên tia tủi thân, cậu bé nghẹn ngào ngậm chặt miệng lại, gật đầu.

- Ngoan!

Thượng Quan Tuyền thả lỏng cơ thể, sau đó đặt thanh đao vào tay cậu bé: “Tiểu Dận nghe lời, luyện phi đao một lần nữa đi!”

- Mẹ…

Cậu bé được gọi là Tiểu Dận ngây thơ gọi Thượng Quan Tuyền một tiếng, cậu

bé không thể hiểu nổi tại sao mẹ lại bắt cậu học những thứ này.

Cậu bé này chính là con trai của Lãnh Thiên Dục và Thượng Quan Tuyền – Lãnh Dận!

Mấy năm trước, Thượng Quan Tuyền đã được lĩnh giáo uy lực của phi đao, từ

đó cô bắt đầu kiên trì việc dạy con trai học cách phi đao, hơn nữa còn

bắt Hoàng Phủ Ngạn Tước làm thầy của con mình.

Lãnh Thiên Dục lại không nỡ, cậu con trai này là phiên bản nhỏ của hắn. Tuổi thơ của

hắn gắn liền với đặc huấn, hắn không muốn con trai mình cũng phải giống

như mình!

Lãnh Thiên Dục mang

theo bộ mặt kinh sợ chạy đến vườn hoa tử vi thì thấy cậu con trai nhỏ ủy khất cầm thanh đao chuẩn bị phi lên cây!

Trời ạ!

Hắn chẳng nói nhiều lời, không để tâm đến mồ hôi vã đầy trán, bước nhanh về phía trước rồi ôm lấy Tiểu Dận…

- Bố, rốt cuộc bố cũng cứu Tiểu Dận rồi…

Cậu bé thấy Lãnh Thiên Dục, hưng phấn đến mức khoa chân múa tay, vùi khuôn

mặt nhỏ nhắn vào cổ Lãnh Thiên Dục nhưng vẫn hé mắt đắc ý nhìn Thượng

Quan Tuyền, dường như muốn khoe rằng cậu đã tìm được chỗ dựa vững chắc.

- Ông xã à, anh đang làm gì vậy? – Thượng Quan Tuyền thấy nỗ lực của bản thân bị uổng phí, cô bất mãn nhìn hắn.

- Bà xã, Tiểu Dận là con trai của hai chúng ta, sao em lại giống như mẹ

kế ngược đãi thằng bé vậy? – Hắn đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Lãnh Dận.

- Em có đâu! Đúng thật là, anh nói thế cứ làm như em đáng ghét lắm ý! – Thượng Quan Tuyền lên tiếng.

- Bố, bố, vừa rồi mẹ hung dữ lắm, còn uy hiếp Tiểu Dận cơ!

- Này, này, này, tiểu quỷ, con đừng có bịa đặt nhé! – Thượng Quan Tuyền

thấy con trai nói vậy, lập tức tiến lên muốn giành lại cậu bé.

Nhưng động tác của Lãnh Thiên Dục còn nhanh hơn so với cô…

- Con trai, con nói cho bố nghe, mẹ uy hiếp con thế nào? – Hắn cười, né

tránh Thượng Quan Tuyền, ra vẻ đang cực kì nghiêm túc bảo vệ Lãnh Dận.

Lãnh Dận được Lãnh Thiên Dục đặt ngồi lên trên cổ, cậu bé ôm đầu Lãnh Thiên

Dục rồi nói: “Vừa rồi lúc bố chưa về, mẹ uy hiếp con, mẹ bảo nếu con

không tập phi đao thì mẹ sẽ không cho con chơi cùng Lăng Triệt với Lăng

Lạc nữa, còn nữa không cho con ăn cơm. Bố, bụng Tiểu Dận kêu réo nãy giờ rồi, bố nghe đi... bố có nghe thấy gì không?”

- Đúng rồi, bụng của bảo bối đang kêu này!

Lãnh Thiên Dục cười cười, ghé sát tai vào bụng của cậu bé, sau đó hắn yêu chiều lên tiếng:

- Con trai ngoan, con đ