hiển nhiên đã mất kiên nhẫn, lớn tiếng nói.
Một lát sau, sự đau đớn trên người dần biến mất, hắn chậm rãi ưỡn thẳng
người lên, nhìn Thượng Quan Tuyền, rồi nói với thuộc hạ phía sau: “Thả
cô ta ra!”
- Lão đại! – Vẻ mặt Phong lo lắng như muốn nói điều gì đó.
- Tôi nói thả cô ta ra! – Giọng điệu lạnh như băng của Lãnh Thiên Dục lần nữa vang lên làm người ta không rét mà run.
Mọi người trên đại điện có phần sửng sốt. Từ khi bọn họ đi theo ngài ấy cho tới giờ, chưa từng thấy ngài ấy bị người khác uy hiếp, sự việc ngày hôm nay là thế nào đây?
Nhưng cũng không có cách nào khác, bọn họ chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh, cởi trói cho Yaelle rồi lui về phía sau.
- Thượng Quan Tuyền, cô... – Yaelle nắm chặt tay thành nắm đấm. Cô gái
ngốc này, chẳng lẽ cô ấy cho rằng để cô chạy thoát thì cô ấy có thể an
toàn rút lui sao?
Một tay cầm súng của Thượng Quan Tuyền vẫn dí
vào thái dương của Lãnh Thiên Dục, ánh mắt phức tạp nhìn Yaelle rồi cất
giọng: “Yaelle, tôi không cần cô báo đáp ân tình này. Cô hãy nhớ lấy, từ nay về sau không được về tổ chức nữa, đi được bao xa thì cứ đi đi”.
Yaelle thở gấp, ánh mắt đầy phức tạp nhìn người cùng lớn lên với mình. Hai
người luôn đấu với nhau nhưng cô không ngờ Thượng Quan Tuyền lại làm
trái ý chủ thượng, cho cô một con đường sống.
Thượng Quan Tuyền
nhắm mắt, không biết tại sao trong lòng cô lại nảy sinh cảm giác không
nỡ, vốn là hôm nay muốn đến giết Yaelle, ai ngờ...
Cô lắc đầu, cố gắng loại bỏ cảm xúc hỗn loạn. Đã giúp phải giúp cho trót, nghĩ tới
đây, Thượng Quan Tuyền nói với Lãnh Thiên Dục: “Tôi muốn anh đảm bảo
người của anh sẽ không làm khó Yaelle”.
Đáy mắt Lãnh Thiên Dục thoáng qua tia lạnh lùng, sau đó hắn cất giọng: “Tôi bảo đảm”.
Thượng Quan Tuyền đã yên tâm, cô nói với Yaelle: “Còn không đi?”
Cả người Yaelle run lên, không biết tại sao, cô cảm thấy đau đớn trong lòng: “Thượng Quan Tuyền...”.
- Đi, đi mau đi! – Thượng Quan Tuyền cáu kỉnh quát lên.
Trước tình cảnh như vậy, Yaelle không thể không đi, cô nói: “Cô... hãy bảo trọng”.
Đây là lần đầu tiên cô chủ động quan tâm đến Thượng Quan Tuyền.
Nói xong lời này, Yaelle liền chạy ra khỏi đại điện.
Phong thấy vậy, ngón tay khẽ động.
- Phong! – Ánh mắt sắc bén của Lãnh Thiên Dục quét qua gương mặt Phong,
hắn quát lên – Nếu tôi đã đảm bảo an toàn cho cô ta thì không ai được
phép động vào cô ta nữa!
- Vâng, lão đại! – Gương mặt Phong thoáng qua tia ẩn nhẫn, chậm rãi rút súng về.
Khi Yaelle hoàn toàn biến mất khỏi đại điện, Lãnh Thiên Dục hướng về phía
Thượng Quan Tuyền: “Đúng theo yêu cầu của cô, tôi đã thả cô ta ra, bước
tiếp theo cô định làm gì?” Thượng Quan Tuyền hờ
hững nhìn xung quanh, phát hiện ra mấy người vệ sĩ vẫn còn đứng đó. Cô
cất giọng lạnh lẽo về phía Lãnh Thiên Dục: “Bảo thuộc hạ của anh ra
ngoài hết đi, mau lên”.
Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền. Một lát sau, hắn lớn tiếng quát: “Tất cả mau lui ra”.
- Lão đại!
- Lui ra!
Mọi người đành nghe theo mệnh lệnh, đi ra ngoài.
- Giờ ở đây chỉ còn tôi và cô, cô muốn thế nào đây? – Đối với khẩu súng
đang dí thẳng vào thái dương mình, Lãnh Thiên Dục không hề sợ hãi, ngược lại còn nhàn nhã khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt chim ưng nhìn thẳng vào mắt Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền khẽ mỉm cười, sau
đó từ từ hạ súng xuống, khinh miệt nói: “Thật không ngờ Lãnh Thiên Dục
tiên sinh tiếng tăm lẫy lừng lại là hạng người ham sống sợ chết.
Lãnh Thiên Dục không giận mà còn cười, lên tiếng: “Nếu như không phải vậy, cô cho rằng một mình cô có cơ hội đấu lại tôi?”
- Lãnh Thiên Dục, anh... – Đôi mắt xinh đẹp của Thượng Quan Tuyền tràn đầy lửa giận.
Nhưng lời còn chưa kịp nói xong, cô thấy đôi mắt thâm trầm của Lãnh Thiên Dục ánh lên tia chiếm đoạt, hắn duỗi tay, ôm chặt cô vào lòng.
-
Anh… tên khốn kiếp này! – Thượng Quan Tuyền không nghĩ Lãnh Thiên Dục sẽ hành động như vậy, nhất thời cảm thấy xấu hổ, hai gò má ửng đỏ nhưng
đôi mắt lại đầy lửa giận.
- Thượng Quan Tuyền... – Bàn tay của Lãnh Thiên Dục như chiếc kìm sắt siết chặt eo cô khiến cô không cách nào thoát ra được.
Hắn cúi người xuống, đôi môi mỏng khêu gợi cúi xuống bên tai cô, âm thanh
nhẹ nhàng mà mờ ám vang lên: “Có biết tại sao lần nào cô cải trang cũng
đều bị tôi phát hiện không?”
Thượng Quan Tuyền chấn động, người đàn ông khốn kiếp này quả nhiên lần nào cũng nhận ra cô.
Loại cảm giác bị người khác đùa giỡn thế này càng làm lửa giận trong cô bùng lên.
Sau khi nói xong, Lãnh Thiên Dục ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt vì lửa giận
kia mà trở nên xinh đẹp đến dị thường, trong lòng thầm cảm thán. Hắn
chưa từng thấy người nào ngay cả khi tức giận cũng mê người đến vậy.
- Tại sao? – Thượng Quan Tuyền rõ ràng không biết Lãnh Thiên Dục đang
nghĩ gì. Vào giờ phút này cô chỉ thấy hận người đàn ông trước mặt, cô
muốn biết nguyên nhân. Cô luôn tự tin vào tài cải trang của mình, tất
nhiên không thể chịu nổi đả kích như vậy.
Đôi mắt của Lãnh Thiên
Dục ánh lên tia mờ ám khó hiểu, hắn đưa tay ra vỗ vỗ vào lưng cô, như là đang dỗ dành, hoặc là đang đe dọa. Giọng nói nhẹ nhàn