XtGem Forum catalog
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329465

Bình chọn: 10.00/10/946 lượt.

g chậm rãi cất

lên: “Bởi vì… tôi nhớ rất rõ mùi hương trên cơ thể cô”.

Thượng Quan Tuyền thấy đầu mình như nổ tung. Cái gì? Đây là nguyên nhân kiểu gì vậy? Mùi hương cơ thể cái quái gì chứ?

Nhìn vào đôi mắt đang tràn đầy hứng thú kia, Thượng Quan Tuyền biết mình lại bị hắn đùa giỡn.

- Buông tôi ra, anh đúng là đồ chết tiệt! – Một tay cô nắm chặt súng, tay kia ra sức đánh vào lồng ngực hắn.

Nếu như có thể, cô chỉ muốn bắn một phát súng giết chết hắn luôn, nhưng cổ tay lại bị hắn nắm chặt, không thể động đậy.

- Đồ chết tiệt? – Gương mặt luôn vô cảm của Lãnh Thiên Dục toát lên vẻ

lạnh lẽo, đôi mắt dần biến chuyển, ánh lên tia khiến người khác sợ hãi,

cả người toát ra vẻ tàn độc.

- Thượng Quan Tuyền, cô đừng quên, tôi là người đã mua đêm đầu tiên của cô, mùi vị của cô tất nhiên là tôi nhớ rồi.

Thượng Quan Tuyền ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn hắn, đôi mắt đầy lửa giận dường như có thể giết người: “Lãnh Thiên Dục, anh đừng có mà quá đắc ý, giữa

tôi và anh chẳng qua là một cuộc giao dịch mà thôi”.

Lãnh Thiên

Dục vừa nghe những lời này, đôi mắt càng thêm âm trầm, thanh âm lạnh lẽo giống như đến từ địa ngục vang lên: “Nếu chỉ là giao dịch, như vậy phải có qua có lại mới đúng, hôm nay cô muốn bao nhiêu tiền?”

- Lãnh Thiên Dục, anh nói đủ chưa? – Thượng Quan Tuyền tức giận đến mức cả người run lên.

Lãnh Thiên Dục cười lạnh: “Xem ra cô vẫn còn nhớ, dù gì cô cũng thành phụ nữ rồi”.

Nói xong, không đợi Thượng Quan Tuyền hiểu hết hàm ý, Lãnh Thiên Dục cúi

người xuống, mang theo nụ hôn mạnh mẽ đầy chiếm đoạt, điên cuồng cắn môi cô, ép cô hé mở đôi môi đang mím chặt.

Thân thể cao lớn của hắn như một ngọn lửa cháy bừng bừng cưỡng ép cô.

Không! Thượng Quan Tuyền cảm thấy mình sắp điên rồi, cô bị buộc phải tiếp nhận hơi thở của hắn, cũng giống như đêm hôm đó.

Cảm giác nhục nhã dội đến, thấy cổ tay có thể cử động, chỉ một lát sau, khẩu súng trực tiếp dí vào người Lãnh Thiên Dục.

- Cô muốn giết tôi? – Lãnh Thiên Dục hài lòng nhìn đôi môi đỏ vừa bị hắn hôn, thanh âm lạnh như băng lại có phần khinh thường.

- Lãnh Thiên Dục, anh đừng quên, nhiệm vụ của tôi chính là giết anh, nếu

anh không chết, vậy người chết sẽ là tôi, anh cho rằng tôi sẽ bỏ qua cho anh sao? – Thượng Quan Tuyền vừa cố gắng điều hòa hơi thở vừa nói.

Nụ hôn khi nãy của người đàn ông này khiến tim cô đập nhanh, cô ép buộc bản thân phải bài trừ cảm giác này.

- Tốt lắm, muốn hoàn thành nhiệm vụ à, vậy nổ súng đi! – Lãnh Thiên Dục

đứng đó, thân hình cao lớn không hề động đậy, ngay cả tránh cũng không

có ý tránh.

Thượng Quan Tuyền cười lạnh một cái, sau đó chậm rãi

di chuyển ngón tay đến cò súng, nói: “Lãnh Thiên Dục, có ân oán gì kiếp

sau sẽ báo”.

Nói xong, cô bóp cò.

Vậy mà…

- Gì vậy… sao có thể? – Thượng Quan Tuyền sững sờ và hoảng sợ khi phát hiện trong súng không có đạn.

- Cô đang tìm cái này? – Bàn tay Lãnh Thiên Dục chậm rãi mở ra, lòng bàn

tay hơi nghiêng, năm viên đạn lần lượt rơi xuống đất tạo ra âm thanh

chói tai.

- Không thể nào! – Thượng Quan Tuyền lắc đầu, không thể tin vào điều mình vừa thấy. Làm thế nào mà ở ngay trước mặt cô hắn lại

có thể lấy đạn ra? Hơn nữa chính cô cũng không hề biết.

Lãnh

Thiên Dục lạnh lùng nói: “Thượng Quan Tuyền, trong khi tôi đang lăn lộn

ngoài xã hội thì cô mới chỉ là một cô bé con mà thôi, cô cho rằng tôi có thể ngồi lên vị trí này là vì cái gì?”

Nói xong, hắn bước nhanh tới, nhanh như chớp giơ tay đánh vào sau gáy Thượng Quan Tuyền.

- A... – Thượng Quan Tuyền không hề phòng bị, trước mắt đột nhiên tối sầm lại, cả người ngã xuống liền bị Lãnh Thiên Dục vững vàng ôm lấy. Ánh mặt trời sáng

chói xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào căn phòng. Căn phòng này là một

phòng ngủ cực kì xa hoa và sang trọng, toàn bộ đều được sơn màu trắng,

cả căn phòng lớn như vậy dường như không có một màu sắc nào khác nữa.

Thượng Quan Tuyền nhíu đôi lông mày thanh tú, cô dần tỉnh lại, mở hai mắt, từ từ nhìn ra bốn phía. Đây là nơi nào?

Nơi này hoàn toàn xa lạ đối với cô. Chỉ có toàn màu trắng, so với màu đen càng làm con người ta hoảng hốt.

Đôi mắt trong veo lạnh lùng lại có phần êm dịu, ngón tay thon dài khẽ run,

như là đang nghĩ tới điều gì đó, cô từ trên chiếc giường ấm áp ngồi bật

dậy, tim đập loạn, ngón tay vô thức túm chặt lấy cổ áo.

Đây là

nơi nào? Tại sao cô lại ở đây? Cô cẩn thận nhớ lại, cảm giác đau đớn

mãnh liệt từ sau gáy truyền đến kích thích thần kinh của cô.

Cô nhớ mình bị Lãnh Thiên Dục đánh vào gáy, cô ngất đi, như vậy hiện tại…

Đây là chỗ của hắn sao?

Trống ngực Thượng Quan Tuyền đập dồn dập, nhưng sau đó lại xuất hiện điều khiển cô còn kinh hãi hơn.

Quần áo trên người cô đang mặc không phải quần áo lúc trước của cô, mà là một bộ quần áo nữ.

- A… – Thượng Quan Tuyền hét lên một tiếng chói tai.

Đây là loại quần áo đáng sợ gì vậy, có trời mới biết cô ghét mặc mấy thứ

quần áo của phụ nữ đến thế nào. Điên rồi, đúng là điên thật rồi.

Nhưng ai thay quần áo này cho cô? Chẳng lẽ… là Lãnh Thiên Dục?

Không!

Cô như muốn chạy trốn, từ trên giường nhảy thẳng xuống, sau đó tìm cửa ra

ngoài