huôn mặt cô, khóe miệng nhẹ gợn lên một đường cong không rõ ràng, trong đôi mắt xuất hiện nét cười thản nhiên.
Xách theo hai túi thực phẩm về nhà, Tô Mộc Vũ lật đật lao đầu vào bếp.
Rửa đồ, thái rau, xào rau, Tô Mộc Vũ bận bịu một lúc lâu mới đột nhiên phát hiện người đàn ông kia không thấy đâu.
Cô nhớ lại bộ dạng Phong Kính cau mày khi lựa chọn cà chua, nhịn không được lại mỉm cười một chút.
Buổi tối lúc ngủ, hắn lại đem Tô Mộc Vũ làm cái gối ôm mà ôm chặt vào trong ngực. Tiếng hít thở đều đều của hắn từ trên đỉnh đầu truyền
xuống, từng hơi từng hơi chầm chậm vang lên bên tai cô, cũng đồng thời
đánh vào trong trái tim cô.
Trong bóng đêm, cô nhẹ nhàng nắm lấy chiếc vòng cổ trước ngực, do
nhiệt độ cơ thể mà nó có chút âm ấm. Ngón tay nhẹ nhàng lắc lắc mặt dây
chuyền, mười hai viên kim cương xinh đẹp chiếu ánh sáng li ti trong bóng tối, cho dù có là bóng tối cũng không thể che khuất đi ánh sáng của nó.
Một thứ gì đó… theo ánh sáng kia chiếu rọi vào trái tim cô.
Tô Mộc Vũ hết giờ lên lớp, đang lúc nghĩ xem hôm nay sẽ nấu món gì.
Phong Kính là một người cực kì kén chọn, một khi không hợp khẩu vị
thì một chút cũng không chịu động đũa, giống như một đứa trẻ khó tính.
Sợ rằng không ai dám nghĩ đến một người đàn ông cao lớn, đẹp trai, khí
thế bức người như EthanFong lại còn một mặt như vậy.
Nhớ tới bộ dạng nhíu mày của hắn, Tô Mộc Vũ hơi nhếch khoé môi.
Lúc chuẩn bị đi về, Kiều Na đến trước mặt cô, lạnh lùng hừ một tiếng, trào phúng nói: “Này, bông hoa của trung tâm đào tạo nghệ nhân chúng ta mới mua vòng cổ nha, lại là của mấy gã tình nhân tặng cho à?”
Tô Mộc Vũ ngẩng đầu, liếc mắt nhìn cô bé đó, không thèm để ý chỉ cười một chút.
Một đứa nhỏ mới mười tám mười chín tuổi, chưa nếm trải mùi đời, chưa
bao giờ biết trên đời này hiểm ác cùng gian nan là bao nhiêu, cho nên cô cũng không trách Kiều Na.
Nhếch miệng cười nhẹ lại khiến Kiều Na hoàn toàn tức giận: “Tô Mộc
Vũ, đừng tưởng rằng cô luôn giả câm giả điếc sẽ không có chuyện gì, tôi
nhất định sẽ đem con người thật của cô cho mọi người thấy. Người như cô, không xứng có mặt ở nơi này”
Có lẽ là vì sự bàng quang của Tô Mộc Vũ, có lẽ là do lần trước Tiền
Phong sỉ nhục cô ta , và cũng có lẽ là vì sự ganh tị của cô ta nên Kiều
Na vốn thanh cao lại hoàn toàn biến thành cay độc như vậy trước mặt cô.
Mọi người đều vây xem cuộc chiến tranh giữa hai người phụ nữ.
“Kiều Na, cậu đừng có hung hăng với người khác nữa” Chu Hiểu Đồng
luôn trầm mặc trong lớp nhịn không được đứng ra bênh vực kẻ yếu.
Tô Mộc Vũ kéo cô ấy lại, nở một nụ cười cảm kích, vì… trong lớp này,
Chu Hiểu Đồng là người gần gũi với Tô Mộc Vũ nhất. Đối với hành động
bênh vực của cô ấy, Tô Mộc Vũ rất cảm kích nhưng chính cô cũng không
muốn làm lớn chuyện. Dù sao, cơ hội học tập này đối với cô mà nói, rất
khó có được.
Kiều Na liếc mắt một cái, chuyển mũi súng về phía khác: “Chu Hiểu
Đồng, hình như tôi có nghe nói cô là nhân viên làm trong quán bar, có
khi nào cũng được nâng đỡ đến đây học không? Dựa vào gốc đại thụ hóng
gió sẽ rất mát mẻ, nhưng cậu cũng nên kiềm chế một chút, cẩn thận cây
không trụ vững mà đem mình bị đè bẹp đấy!”
Nếu không phải Tô Mộc Vũ ngăn cản thì Chu Hiểu Đồng đã nhảy vào giáng cho Kiều Na một bạt tai rồi.
Cổng trường.
Một chiếc Mercedes-Benz màu đen xa hoa dừng ở bên kia, điều tuyệt vời không phải là chiếc xe mà chính là người đàn ông dựa vào cửa xe.
Một thân áo sơmi màu đen nhung tơ, trên cánh tay phủ một chiếc áo
khoác màu xám bạc, hai chân tao nhã đan chéo vào nhau, vài sợi tóc màu
đen nằm yên vị trên trán, ánh mắt mê người một chút không kiên nhẫn,
dáng vẻ hào sảng, cằm nhẹ nhàng nâng lên, vẻ hoàn mỹ dưới ánh mặt trời
dường như xoá đi vài phần sắc bén, tăng thêm vài tia dịu dàng.
Xe đắt tiền cùng người đàn ông đẹp trai, quả thực khiến cho người người chói mắt.
Một đoàn nữ sinh kích động đứng bên kia.
“A… Anh chàng kia thật đẹp trai nha, có phải là ngôi sao không? Trời
ạ! Tôi muốn té xỉu, so với anh chàng hoa đào hôm trước còn đẹp trai
hơn”
“Trời! Lần này lại là chờ ai đây? Đàn ông đẹp trai như vậy, vì sao
lại không tới lượt tôi chứ? Tôi không phục, tôi muốn đầu thai lại, muốn
trở thành một đại mỹ nữ!”
Tô Mộc Vũ cùng Chu Hiểu Đồng chia tay, nhìn qua chính là quang cảnh như vậy.
Phong Kính?!
Thông thường đều là Tiểu Hàn tới đón cô, hôm nay hắn làm sao lại…
Không biết sao, trong lòng bỗng dưng sinh ra một chút lo lắng, Tô Mộc Vũ đang định bước qua thì…
Đột nhiên, một nam sinh ôm một bó hoa hồng trong tay nhảy ra, sắc mặt đỏ bừng nói: “Chào bạn! Mình là sinh viên năm ba hệ IT Phục… Phục… Phục Triển Bằng. Mình… mình… mình ngưỡng mộ bạn đã lâu rồi, xin bạn cho… cho mình một cơ hội theo đuổi, được không?” Một chữ lặp lại đến ba lần,
dường như trời sinh đã bị cà lăm.
Tô Mộc Vũ kinh ngạc giương to đôi mắt.
Bên kia, ánh mắt Phong Kính đảo qua, con ngươi đen bóng hơi nheo lại.
Nam sinh nghĩ Tô Mộc Vũ không trả lời là muốn cự tuyệt, lập tức nhích lại gần hơn nói: “Mình… mình… mình thật sự rất vui, rất… rất thích…
bạn… xin bạn nhận lời…