ang đọc sách, thấy hắn trở về liền vội vàng lấy dép mang trong nhà đưa ra.
“Phong tiên sinh, cơm đã nguội lạnh rồi, để tôi hâm lại một chút” Tô Mộc Vũ cung kính nói, bật người chạy vào phòng bếp.
Nghe thấy ba chữ “Phong tiên sinh”, Phong Kính khẽ cau mày.
Tô Mộc Vũ như một người giúp việc hầu hạ Phong Kính dùng cơm, chuẩn
bị quần áo, pha nước tắm. Từ đầu đến cuối, cung kính không nói một câu
vô nghĩa, rất có chừng mực.
Con ngươi đen nhánh của Phong Kính trừng to, nâng tay bóp chặt cằm của cô.
Nhưng mà Tô Mộc Vũ như một con mèo nhỏ, thuận theo hắn thả lỏng toàn
thân, để mặc cho hắn muốn làm gì thì làm, cũng không nói một câu.
Hành động đó thật khiến Phong Kính giận dữ, hắn cắn chặt răng nghiến ra từng chữ: “Cô rốt cuộc bị làm sao vậy?”
“Phong tiên sinh, tôi không sao” Tô Mộc Vũ thản nhiên nói.
“Cô!” Trong mắt Phong Kính một trận quay cuồng, đẩy cô ra, đi thẳng vào phòng tắm.
Tô Mộc Vũ thấy cửa phòng tắm đóng lại, thản nhiên cười, không để ý xoa xoa bả vai đau nhói.
Trên bàn, điện thoại Phong Kính lại vang lên, nhưng âm thanh nước chảy ào ào đã che lại tiếng chuông.
Tô Mộc Vũ nhìn thấy chuông điện thoại reo liên hồi, dường như có
chuyện gì đó rất hệ trọng. Cô không suy nghĩ liền đi đến bắt điện thoại
“Phong, Nhu Y khoẻ rồi, bây giờ không có chuyện gì nguy hiểm. Cậu rảnh
thì cứ đến thăm”
“Cô đang làm gì đó?” Phong Kính đột nhiên đẩy cửa phòng tắm đi ra,
nhìn thấy Tô Mộc Vũ cầm điện thoại di động của mình liền giận dữ hét.
Ánh mắt kia như một con sư tử đang phát điên, dường như muốn ngay lập
tức giết chết cô.
Tô Mộc Vũ giật mình, kích động nói: “Tôi… thật xin lỗi, Phong tiên sinh”
“Câm miệng!” Cơn giận của Phong Kính vốn dĩ đã bị dằn xuống đáy lòng, một tiếng “tiên sinh” của cô khiến chúng bùng nổ dữ dội, ánh mắt như
một ngon j lửa màu đen muốn thiêu cháy cô “Tô Mộc Vũ, cô cứ đùa giỡn
trước mắt tôi hình như rất ngu xuẩn đó!”
Hắn hận nhất loại đàn bà có ý đồ với hắn, không nghĩ tới Tô Mộc Vũ cũng là loại đàn bà như vậy.
Tô Mộc Vũ hít thở không thông nhưng vẫn cố nặn ra nụ cười. Đùa giỡn? Cô có thể làm được sao? Hắn quá đề cao cô rồi.
“Phong tiên sinh, tôi không dám”
“Không dám? Tôi xem cô dám đó!” Phong Kính thấp giọng nói, âm điệu thật đáng sợ.
Tô Mộc Vũ cung kính như một nhân viên phục vụ trong khách sạn “Ngài
là ông chủ của tôi, tất cả tôi đều nghe lệnh ngài, làm sao dám mạo phạm
ngài” Trong giọng nói có một chút quật cường mà chính cô cũng không phát hiện ra.
Phong Kính đột nhiên cười lạnh, cả người tản mát ra hơi lạnh như một
bóng ma, khóe miệng gợi lên một độ cong trào phúng, đôi mắt đen híp lại, mỉm cười như Tu La đến từ địa ngục nói: “Nếu như tôi là ông chủ của cô, vậy thì cô cứ làm ra bộ dáng đối với một ông chủ đi”
“Nếu như tôi là ông chủ của cô, vậy thì cô cứ làm ra bộ dáng đối với một ông chủ đi”. Giờ phút này Phong Kính như trở về buổi sáng lần đầu tiên họ gặp nhau, lạnh lùng như vậy, trong đôi mắt đen như Thạch Anh tràn ngập giễu cợt cùng miệt thị.
Tô Mộc Vũ sửng sốt, bộ dáng đối với một ông chủ? Cần cô… làm như thế nào?
“Sao? Lúc nãy nhanh mồm nhanh miệng lắm mà, bây giờ giả bộ làm người câm sao?” Phong Kính cười lạnh, dùng sức bóp chặt cằm cô, giống như đang nhìn một con khỉ buồn cười đang làm xiếc.
Tô Mộc Vũ khẽ nhếch môi, vẽ ra một đường cong vô cảm, lui về phía sau từng bước, thoát khỏi sự ràng buộc của Phong Kính.
Dưới ánh đèn ấm áp, mặt của cô có chút mơ hồ, như đang bao phủ bởi một tầng mờ mịt, đem diễn cảm chân thật của cô che dấu khỏi ánh mắt hắn.
Tay cô, chậm rãi đưa lên, đạt trên cổ áo mình, ước chừng dừng lại khoảng ba giây, sau đó tiếp tục nhẹ nhàng cởi bỏ.
Nhìn thấu ý nghĩ của cô, biểu tình của Phong Kính hoàn toàn cứng đờ.
Một chiếc nút được cởi ra, lại một chiếc. Từ từ xuống đến phía dưới…
Đến khi áo đều rơi thẳng xuống dưới mắt cá chân cô, sau đó là váy, cho đến lớp nội y cuối cùng.
Mỗi động tác của cô theo sau là sự thâm trầm trong mắt Phong Kính.
Mười phút sau, một thân thể xinh đẹp như bạch ngọc giống như viên kẹo ngon ngọt bên trong lớp giấc bạc được bung mở ra, hoàn toàn phơi bày trước mặt hắn.
Dưới ánh đèn, từng nơi trên cơ thể cô không có gì che lấp càng thêm lung linh. Tô Mộc Vũ đem thân thể của chính mình trở thành một món đồ trưng bày trước mặt hắn.
Từ trên xuống dưới, có lồi có lõm, bả vai mượt mà, bờ ngực no đầy, vòng eo mãnh khảnh, đôi chân thon dài… Mỗi một nơi đều hoàn mỹ như vậy, tựa hồ phát ra ánh sáng mơ hồ dụ dỗ tầm mắt người. Đúng như hắn từng tán thưởng, người phụ nữ này có một cơ thể rất xinh đẹp, dễ dàng gợi lên dục vọng của đàn ông.
Nhưng mà lúc này…
Phong Kính một tay đẩy cô trên vách tường, vòng tay ôm chặt eo cô, hung hăng giữ chặt, giống như muốn bóp cho cô chết.
“Ách…” Tô Mộc Vũ khó chịu nhăn mày, lại không chút phản kháng, ngoan ngoãn như một con mèo. Nhưng càng ngoan ngoãn, càng không phản kháng thì lại càng khiến cho hắn thêm phẫn nộ.
Phong Kính cắn lấy chiếc gáy trắng nõn của cô, tạo ra một dấu răng rướm chút máu. Tô Mộc Vũ tuy sửng sốt nhưng động cũng không động, giống như một con búp bê, hoàn
