ch như thế. Mướn
một sảnh ở nhà hàng XX, náo nhiệt thì thôi rồi, kẻ hèn như tôi đây bi
thống đón nhận lần trang điểm đầu tiên trong đời, còn phải mặc váy ngắn như mấy cô tiếp viên hàng không đứng ở cửa tiếp khách, nếu trong nhà
hàng không có mở điều hòa sưởi ấm thì với bộ đồ này tôi đã sớm chết lạnh rồi, và ngày này năm sau chính là ngày giỗ của tôi…
Đứng ở cửa
một lúc thấy Tân Hân và Tiểu Bạch đi tới, Tân Hân mặc đồ rất có phong độ nhưng không đủ nhiệt độ, váy ngắn có thể so sánh với tôi, cô đi về phía tôi, lễ phép hỏi: “Cô phục vụ này, cho tôi hỏi một chút, sảnh Kim Tụy ở đâu?”
Tôi đưa hai bàn tay trực tiếp đập mặt cô ấy: “Mẹ, cậu mới là nhân viên phục vụ, bà đây mà cũng không nhận ra!”
Lúc này cô ấy mới định thần lại, kinh ngạc che miệng: “A~~ thật là gatoooo~, cậu là Kỳ Nguyệt?”
“Không phải tớ thì là ai?”
“Ha ha, nhìn cậu mặc đồ này y chang như nhân viên phục vụ, cũng hơi khó coi, tớ còn tưởng là mừng thọ đấy.”
Tân Hân vừa nói vừa sờ sờ quần rồi gỡ lọn tóc, nhướng mi mắt, bộ dáng như nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt rất đáng đánh đòn.
Tôi bất đắc dĩ bĩu môi: “Vào đi, dì Tân, đừng bắt chước chị Phù Dung đứng ở cửa dọa người khác.”
Tân Hân liếc tôi rồi nhanh chóng phục hồi bộ dáng ban đầu, kéo tay Tiểu Bạch đi vào trong.
Tôi tiếp tục đứng đón khách, ngoài cửa bày một đống hoa tươi, mùi hoa phảng phất, vô duyên vô cớ tôi nhớ đến Tô Tín, trái tim lại thẫn thờ.
Vốn là Tô Tín sẽ đến sinh nhật tôi, mà ông trời hình như không coi trọng
tôi và Tô Tín, trường học bắt Tô Tín chủ nhật tuần này phải đến thành
phố S tham gia cái hội nghị học thuật quốc tế gì gì đó, nói tóm lại là
anh không thể tới sinh nhật tôi.
Mặc cho những nhớ nhung tràn đầy trong lòng tôi, tương tư trải dài như một con sông không có hạ nguồn,
cho đến khi mẹ già đến đánh tôi một cái mới lấy lại tinh thần.
Hôm nay mẹ mặc đồ màu hồng giống như cô dâu mới gả chồng, bà hưng phấn hỏi
tôi: “Tiểu Tô ấy, theo lý mà nói thì nó phải là người đến sớm nhất chứ?”
Tôi nói tình hình của Tô Tín ra cho mẹ nghe.
Mẹ tôi đưa ra vẻ mặt tiếc hận: “Con rể tốt, mẹ còn nghĩ phải kéo Tô Tín đi vài vòng giới thiệu với họ hàng và đồng nghiệp tăng thể diện một chút.”
Tôi cười cười: “À…thì ra Tô Tín trong mắt mẹ là một con ngựa.”
Mẹ nói: “Cũng phải là thiên lý mã.”
Tôi vội vàng tăng giá mình lên theo: “Thì ra con là Bá Nhạc (*) hả?”
[(*) Theo truyền thuyết Trung Hoa, Bá Nhạc nguyên là tên của một vị Thần cai ngựa trên Thiên đình. Ông là bậc thầy am hiểu về ngựa, có thể xét đoán
dựa vào dáng vóc. Vì vậy, tên gọi Bá Nhạc được người đời dùng để tán
dương những người có tài xem tướng ngựa.
Trong thời Xuân Thu (770 – 476 trước Công nguyên), có một người tên là Tôn Dương, là một chuyên
gia giám định ngựa, nên mọi người gọi ông là Bá Nhạc.
Một ngày
kia, Chu Vương yêu cầu Bá Nhạc tìm cho mình một con thiên lý mã, có thể
ngày đi ngàn dặm. Bá Nhạc lặn lội khắp nơi, mong tìm được ngựa quý,
nhưng tìm không thấy giống ngưa như nhà vua mong muốn.
Cuối cùng, khi đi qua Kế Quốc, Bá Nhạc nhìn thấy một con ngựa đang thồ một xe chở
muối đi lên dốc. Con ngựa cố kéo chiếc xe, khiến mồ hôi tứa ra ướt đẫm,
còn đuôi nó thì cụp hẳn xuống.
Tuy nhiên, Bá Nhạc lại thấy con
ngựa này thật đặc biệt, bèn đến gần, rồi dùng áo của mình để lau mồ hôi
cho nó. Chú ngựa hí thật lớn, đôi mắt mở to, như thể muốn nói với ông
điều gì. Từ tiếng ngựa hí, Bá Nhạc nhận ra rằng đây là một con bảo mã.
Bá Nhạc mua lại con ngựa và lập tức đem về cho Chu Vương. Tuy nhiên, nhìn
thấy bộ dạng gầy gò của chú ngựa, nhà vua có ý hơi nghi ngờ. Bá Nhạc
khẳng định đây chính là giống thiên lý mã mà nhà vua cần tìm, và nó sẽ
hồi phục sức lực trong vòng nửa tháng nếu được chăm sóc đầy đủ.
Chu Vương giao nó cho người trông ngựa, dặn phải coi sóc nó cẩn thận. Quả
đúng như lời Bá Nhạc, con ngựa hồi sức rất nhanh và khi được nhà vua
cưỡi, nó có thể đi ngàn dặm mỗi ngày. Sau này chú bảo mã này đã lập được nhiều chiến công, khiến Chu Vương càng trọng vọng Bá Nhạc hơn nữa.'>
Mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ: “Ha ha, con là Bá Nhạc? Con gái ngoan,
mẹ đoán chắc là kiếp trước con theo hửi mông tiểu Tô 500 lần mới đổi lại thoáng gặp qua kiếp này mà thôi.”
Tôi: “………”
--- ------ ------ ------ -------
Lúc ăn cơm, ban đầu tôi chuẩn bị ăn ngấu nghiên, chợt nhận được tin nhắn
của Tô Tín, không được ăn nhiều, cũng không được ăn lung tung, nhất là
rượu uống ít cho anh.
Tôi đành lặng lẽ để dao nĩa xuống, đẩy cái ly trước mặt ra xa, cảm thấy có một luồng khí lạnh xông lên làm tôi nổi da gà.
Tân Hân thấy tôi như vậy cười to lên nói: “Anh ta đi xa ngàn dặm rồi mà cũng quản cậu được ha?”
Tôi đảo đảo chiếc đũa: “Ai kêu trời sinh tớ gặp phải người thầy thích quan tâm như vậy.”
Tân Hân cầm ly rượu quơ quơ: “Đó là cậu đáng đời”
--- ------ ------ ------ -------
Thật ra thì lần này mẹ muốn tôi lên nói vài câu, nhưng trời sinh tính tôi
khiêm tốn, sống chết cũng không chịu nên mẹ già đành phải lên nói thay
tôi.
Ăn cơm đến giữa chừng, mẹ vui vẻ nhận lấy micro của người
điều khiển chương trình, hắng giọng nó