bơi, mà bản thân lại ở giữa biển sâu.
Trong nháy mắt áo phao tuột đi, cô chỉ có một ý nghĩ trong đầu: Mình chết chắc rồi. Bầy cá bên dưới sẽ ăn cả xương cốt của mình không chừa lại.
Ý chí cầu sinh của con người rất đáng sợ, tuy cô không biết bơi, nhưng cũng không lập tức chìm nghỉm. Vùng vẫy trồi lên chìm xuống vài lần, trong mắt, lỗ tai, lỗ mũi cô đều là nước biển… Mà trong khoảnh khắc cô cảm giác mình sắp bị sặc chết thì có một đôi tay to lớn vớt cô lên khỏi nước. Cô gần như muốn khóc lên nhào đến ôm lấy người kia. Hai tay hai chân đều quấn chặt người đối phương.
Từ trước đến nay Bùi Thi cũng không biết hóa ra mình lại quý tính mạng đến mức độ này. Trong tích tắc giữa sự sống và cái chết, cô chỉ có thể dốc hết sức lực ôm lấy người trước mặt theo bản năng. Cô run run tựa đầu vào gò má anh, mồi hôi lạnh đổ ròng ròng chảy vào trong biển rộng không hề để lại dấu vết. Anh như có thể cảm nhận được cảm giác thiếu hụt an toàn cực độ của cô, cũng gắt gao ôm chặt lấy cô.
Cho dù không thể ở bên nhau, ít nhất anh cũng muốn chăm sóc cô, làm bạn với cô — Nhưng dù chỉ như vậy anh cũng không làm được.
“A Thi.” Anh đỡ lấy vai cô, vỗ vỗ lưng cô, “…. Bùi Thi.”
Lúc này Bùi Thi mới trấn định lại một chút, trợn to hai mắt ngơ ngác nhìn anh. Anh thở dài một tiếng khẽ nói: “Đã không sao nữa rồi.”
“Vậy, vậy sao?”
Bùi Thi nhìn thấy cô gái mới vừa rồi chìm trong biển đã được người khác cứu. Cô thở phào nhẹ nhõm, sau đó vô cùng lúng túng phát hiện mình đang quấn lấy người Hạ Thừa Tư. Cô muốn buông tay ra nhưng biết vừa buông ra là mình sẽ chìm xuống. Dù thế nào cô cũng không muốn trải qua cảnh tượng thê thảm mới vừa rồi lần thứ hai nữa. Cô cảm thấy trên mặt nóng vô cùng, nhưng cô vẫn làm ra vẻ không sao cả: “Cái đó… có thể đưa cho em một cái hay không?” Cô chỉ chỉ áo phao đang trôi lềnh bềnh cách đó không xa.
Một tay anh ôm cô bơi qua đó.
Thật ra thì không phải khoảng cách quá dài, ánh nắng gay gắt chói mắt khiến cô không thể mở mắt ra được, cũng cho cô một lý do để không nhìn đến anh. Nhưng trong giây phút ngắn ngủi này, cô lại ý thức rõ ràng được một chuyện. Dù đã đè nén tình cảm thế nào, lựa chọn con đường mình ra sao, cô cũng không cách nào thay đổi được sự thật là mình thích Hạ Thừa Tư. Nhưng mà tại sao anh lại có thể đối với mình thờ ơ như vậy? Tại sao lại thong thả cứu vớt cô vào lúc cô sa sút nhất? Tại sao anh đã làm chuyện vô liêm sỉ như vậy rồi mà cô vẫn còn ôm ấp tình cảm đối với anh?
Thật là quá bất công mà.
Yêu là một loại tình cảm rất uất ức.
Sau khi anh vớt lấy chiếc áo phao rồi mặc lên cho cô, cẩn thận tỉ mỉ cài từng chiếc khóa, sau đó ngước mắt nhìn cô: “Đã mặc xong rồi.”
“Đúng.” Cô buông tay đang ôm anh ra, câu nói tiếp theo là sau khi quay người, “Cám ơn.”
Ngay cả can đảm quay lại liếc mắt nhìn anh một cái cô cũng không có, trực tiếp bởi thẳng về phía ca nô. Cô nghe được tiếng Hạ Thừa Tư bơi theo phía sau. Tốc độ cô cũng không nhanh, nhưng trước sau anh vẫn không vượt qua cô. Sâm Xuyên Quang thấy cô lên thuyền cũng chạy đến. Anh đặt tay lên trán cô, lo lắng: “Sao sắc mặt lại kém như vậy? Có phải bơi lâu quá hay không?”
Cô im lặng lắc đầu. Lúc này đoàn thủy thủ đứng ở đầu thuyền, giơ vòi hoa sen gắn trên thuyền lên, hỏi người khác có muốn tắm nước ngọt hay không. Cô đứng dậy đi đến, chờ người phía trước tắm xong. Người kia cũng giống với mọi người trên thuyền, thân hình đã rám đen không ít, chỉ có phần mặc áo phao là còn trắng. Anh ta quay đầu lại nhìn cô, đưa vòi hoa sen cho cô, trên mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ. Người này chính là anh chàng khi nãy đã khen dáng cô. Cũng đúng vào lúc này, Hạ Thừa Tư cũng từ biển leo lên ca nô. Bởi vì không mặc áo phao, cả người anh đều phơi thành màu đồng. Anh nhận lấy khăn tắm người bên cạnh đưa đến, lau nước trên tóc mình, liếc nhìn cô một cái qua khe hở khăn tắm.
Trong khoảnh khắc giao nhau với ánh mắt anh, Bùi Thi không mảy may do dự bỏ qua vòi hoa sen đang đưa đến, quay người sang chỗ khác giả vờ như không thấy. Nhưng cô lại phát hiện bước chân mình không thể nhúc nhích, chàng trai phía sau đã bắt lấy kính lặn của cô đang đeo: “Bùi Thi, cô không tắm nước ngọt à?”
“Không sao đâu, chút nữa tôi lại tắm.”
“Chút nữa sẽ đông người hơn, mau tắm đi.”
Chàng trai kia không chịu thôi kéo cô lại. Quay người lần nữa, cô đã nhìn thấy Hạ Thừa Tư đã không hề khách sáo đứng trước vòi sen. Hiện tại lại tắm thì rất lúng túng, nhưng đứng ở đây chờ đợi thì cũng chẳng khá hơn chút nào. Không phải là cô chưa từng nhìn thấy bộ dạng Hạ Thừa Tư không mặc quần áo, nhưng nhìn bộ dạng anh tắm vòi sen lại là một chuyện khác. Hơn nữa cô còn lại đứng ngay chính giữa nghe thấy mấy cô gái phía sau nói: “Cứu mạng với, cậu mau nhìn cậu hai họ Hạ kìa. Có phải anh ấy có bạn gái rồi hay không? Tôi mặc kệ, tôi mặc kệ, sao anh ấy lại có bạn gái rồi vậy chứ?”
Bùi Thi không biết Hạ Thừa Tư có nghe thấy những lời này hay không. Cô chỉ thấy anh thờ ơ đứng dưới vòi sen, nhưng hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào cơ thể anh. Cho đến khi đối phương nhanh chóng tắm xong, đưa vòi sen đến trước mặt cô, cô