Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328361

Bình chọn: 9.5.00/10/836 lượt.

ên cạnh nhất thời mừng như điên đứng lên mà hô to.

“Tốt,tốt rồi , Vân Nhi đã tỉnh, thật tốt quá, Vân Nhi đã tỉnh rồi.” Lão thái quân thấy vậy cũng quá đỗi vui mừng.

Ngay lập tức có người đi bẩm báo vương công,tin vui nhanh chóng được

truyền đi trong phủ Hách gia .Hách Liên Phong Vân đã tỉnh.Phong Vân đã

tỉnh, có người vui mừng, có người lại lo lắng.

Bên ngoài ánh trăng như được treo trên ngọn cây,thản nhiên phát sáng, lập lòe nhấp nháy.

Lúc này tại gian phòng của Phong Vân im ắng không có một bóng người ,chỉ còn lại Phong Vân và Mộc Hoành vẫn đang hôn mê.

Bóng đêm dày đặc, một thân ảnh xuyên qua ánh trăng,đẩy nhẹ cửa mà vào.

-“Nương, những người khác ta đã đưa đi, cha đã có ý tứ là xuống

tay không cần quá nặng , dù sao hắn cũng là con của đại bá, chỉ cần làm

cho hắn không kế thừa vương vị là được, cũng không nên……”

-“Không cần nói , nương đã biết, ngươi đem mọi người rời đi, nhớ kỹ không được tiết lộ thân phận.”

Gần như không tạo ra một tiếng động thanh âm nào,gió lạnh của đêm

theo người kia phiêu phiêu tiến vào phòng, nếu không cẩn thận lắng nghe, căn bản không thể nghe được những thanh âm này.

Là thanh âm từ phòng nhị thẩm của Phong Vân.

Đêm mông lung.

Cửa lớn nhẹ nhàng vang lên một tiếng, một người lắc mình vào phòng của Phong Vân và Mộc Hoàng .

Dưới ánh nến,trên giường Phong Vân cùng Mộc Hoàng vẫn hôn mê.

Nhị thẩm của Phong Vân một thân hắc y, trong mắt hiện lên một tia sắc lạnh.

Một tia cười lạnh ,bước đến bên giường nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của Phong Vân, đè thấp thanh âm nói:“Không thể kế thừa vương vị, vậy chỉ còn một biện pháp là diệt trừ tận gốc

thôi .Hách Liên Phong Vân, không nên trách nhị thẩm, là ngươi cản đường

của con ta.”

Hiện nay, Phong Vân đã được sủng ái đến mức này.Mà hắn cũng vừa được

sắc phong,bây giờ cùng vương tử Phụng An ngang hàng như nhau, hiện nay

tuy rằng vương lệnh trách phạt còn chưa có xuống , nhưng chỉ cần Phong

Vân tỉnh, vậy tuyệt đối không còn những ngày tháng yên lành.Mấu chốt bây giờ,nếu Phong Vân không chết vậy con của ta không có khả năng được ưu

ái,vậy thì kết cục là……

Cho nên, Hách Liên Phong Vân phải chết,không thể sống được. Cơ hội

như vậy chỉ có một lần.Bởi vậy cho dù phủ vương công toàn bộ đều là giới nghiêm, người nào cũng không thể tự tiện đi lại, vì vậy không ai mà

nàng có thể sử dụng,cho nên nàng muốn tự mình đi giải quyết Phong Vân.

Trong lời nói tràn ngập hận,nhị thẩm của Phong Vân tay phải vung

lên,móng tay lập tức dài ra, nhất chích ngũ trảo Phong Lang liền xuất

hiện trên tay của nàng.Thân thủ nhanh nhẹn, Nhị thẩm thẳng hướng tới bên giường của Phong Vân,dùng ngũ trảo hung hăng mà đâm tới.

Lợi trảo đâm tới,có thể nghe ra tiếng vang lớn.Mắt thấy ngũ trảo

Phong Lang sắc như móng vuốt của sói hung hăng đâm trúng vào thân thể

Phong Vân.Trên giường Phong Vân đột nhiên mở mắt, hướng tới gần mặt của

nhị thẩm, nhe răng cười.

Nhị thẩm của Phong Vân nhất thời cả kinh,theo phản xạ cánh tay đang giơ cao nhất thời chậm lại.

Chậm lại một chút,thân hình của Phong Vân dịch chuyển sang một bên.

-“Phanh.” Chỉ nghe phịch một tiếng,nhị thẩm của Phong Vân

hung hăng đâm một nhát xuyên qua người Phong Vân đâm tới xuống giường đá làm bằng hắc ngọc.

Lăn lộn qua lại, Phong Vân phóng người lên, dừng ở phía sau người nhị thẩm.Sau đó chậm rãi xoay người, chậm rãi nói;“Móng vuốt của nhị thẩm thật là cứng rắn,giường của ta làm bằng hắc ngọc mà

qua hôm nay cũng không tránh khỏi bị hỏng mất rồi a .”

-“Ngươi giả vờ ?.”

Nhưng nhị thẩm của Phong Vân không bị phân tâm, trong nháy mắt liền

phản ứng lại, xoay người một chút, móng vuốt như của sói hướng tới

Phong Vân, không nhìn thấy thần sắc trên khuôn mặt, thanh âm lại trầm

thấp.

-“Giả vờ thì sao ?mà thật thì như thế nào? Không phải ngươi cũng đã đến đây rồi sao.” Phong Vân hất vạt áo,lời nói lạnh nhạt.

-“Hảo, cự nhiên là đã có tâm kế ,lại dám lừa gạt ta, bất quá hôm

nay, cho dù ngươi có là lão hồ li đi chăng nữa,ta cũng phải ra tay triệt để.”Nhị thẩm của Phong Vân cũng không phải là nhân vật tầm thường, lập tức cũng có thể đập nồi dìm thuyền .Nàng ta nghĩ Phong Vân chính là sự dung hợp của một tổ phế vật, cho dù tâm kế kia có được thực hiện đi

chăng nữa , nàng ta phải sợ Phong Vân sao..

Dứt lời, cũng không chờ Phong Vân trả lời,tại hai phần eo, móng vuốt của sói nổi lên một đạo hàn quang,nhằm hướng tới Phong Vân.

Phong Vân đứng nguyên tại chỗ,trong mắt hiện lên một tia cười lạnh,

đầu ngón tay búng nhẹ .Lập tức,một vật mạnh mẽ thoát ra,mà móng vuốt sói của nhị thẩm lại có tốc độ không bằng Phong Vân, đón đầu liền đụng phải mà hướng lên phía trên.

-“Dát ” một tiếng động thanh thúy vang lên .

Mà vật vừa hiện ra ngăn chặn vuốt sói nhìn thực giống một đóa tam

sắc.Có một cái khẽ mở,cạch một tiếng,móng vuốt như sói của nhị thẩm

nhanh chóng bị thực nhân hoa ăn một cách sạch sẽ,nhanh gọn.

-“Dát, dát ……” một tiếng động thanh thúy vang lên, cổ thực

nhân hoa co dãn một hồi ,nhị thẩm của Phong Vân liền trợn mắt há hốc mồm nhìn Phong Lang móng vuốt của nàng đang bị tiểu thực nhân


XtGem Forum catalog