XtGem Forum catalog
Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328513

Bình chọn: 9.5.00/10/851 lượt.

ảo tháp.

-“Có ý tứ,cố ý che dấu thực lực của chính mình.” Phong Dương cũng xoa xoa cằm , trong mắt lóe thâm quang.

-“Không thể nào, Phong Vân có bao nhiêu linh lực, ta rất rõ ràng ……” Phong Vũ thực do dự.

-“Hắn rốt cuộc có bao nhiêu linh lực thực sự,sau khi ra khỏi tháp chúng ta sẽ biết rõ.” Lâm Quỳnh vỗ vỗ bả vai của Phong Vũ.

Che dấu vẫn là không thể che dấu, là chân thật hoặc là giả vờ ,sau

khi ra khỏi tháp hết thảy sự việc đều sẽ được phơi bày.Tất cả đều đang

hỗn loạn, ngoài tháp là một mảnh ồn ào.Các tin tức nhanh chóng được

truyền bá ra ngoài bằng mọi con đường.Một thiếu niên có thiên phú của

cấp bậc linh vương, đây là công quốc gì cùng vương quốc thậm chí là đế

quốc, đều phải tranh tướng mượn sức nhân tài.

Mà bị túm lấy đưa đến địa phương nào Phong Vân còn không biết,lần này Mộc Hoàng đã đem thành quả che dấu nhiều năm của nàng phá tan một cách

sạch sẽ.Hiện tại, bên ngoài chắc chắn có rất nhiều người đang chờ đợi

nàng.

Quanh co khúc khuỷu, đi qua không biết bao nhiêu động.Địa thế vẫn

tiến dần xuống phía dưới, không biết đi bao lâu, Phong Vân cơ hồ nghĩ

hình như sắp đi đến điểm trung tâm rồi, đột nhiên có một cửa ngăn ở

trước mặt bọn họ.

-“Cẩn thận một chút.” Phong Vân kéo Mộc Hoàng đứng ở phía sau nàng, chính mình dùng thân thủ hướng đến chiếc cửa kia mà đẩy ra.

Mộc Hoàng đem toàn bộ ánh mắt nhìn vào lưng Phong Vân, nhíu mày.Có

một ngày cự nhiên hắn lại phải trốn phía sau lưng của một nữ nhân? Đây

thật sự là một điều châm chọc.

Bất quá, chết tiệt,lại không có cảm giác xấu hổ.

Có một nữ nhân bảo hộ cho hắn, ngẫm lại trong lòng cự nhiên lại thấy rất thoải mái .

Mộc Hoàng lập tức tự giác đứng ở phía sau lưng Phong Vân, nhìn Phong Vân đẩy cái cửa đá rất nặng kia ra.

Có một thứ ánh sáng chiếu rọi vào mắt, ánh sáng ngọc làm loá mắt.Khi

cửa đá chậm rãi mở ra,là một không gian rộng lớn như một cái biển của vũ trụ tinh không, xuất hiện ở trước mặt hai người nhất thời làm cho họ bị lóa mắt.

Một màu đen vô tận,cùng với đó là vô số các điểm ánh sáng ngọc .Những luồng gió nhẹ nhàng thổi qua,mang theo những âm thanh vang động trong

hang động.

Lưu quang ở bên trong phát ra ngoài, đàn tinh ở bên trong chợt lóe ra.Một không gian mĩ miều không thể nào tả xiết.

-“Vũ trụ tinh không?”khóe miệng Phong Vân khẽ nhếch.

Bên ngoài cửa này là một tảng đá mang phong cách cổ xưa,bên trong cửa lại là một biển vũ trụ.Thật giống như là đạo môn đem nàng từ ảo ảnh đại lục, đưa đến một vũ trụ bên trong , này……

-“Hồ ngôn loạn ngữ, đây là không gian áp chế sức của gió lốc,có nói ngươi cũng không hiểu.” Đứng ở phía sau Phong Vân, Mộc Hoàng nghe thấy những lời nói cổ quái của Phong Vân, trực tiếp phản bác.

Phong Vân quay đầu, giương to mắt, vẻ mặt khiêm tốn nhìn Mộc

Hoàng.Tiểu thực lắc lư đóa hoa, cũng nhìn Mộc Hoàng.Bỏ qua cũng phải

biết nguyên cớ.

Mộc Hoàng nhìn Phong Vân liếc mắt một cái, Phong Vân trong mắt khiêm tốn, hắn thực sự hưởng thụ.

-“Không gian áp chế sức của gió lốc,đây chính là ba cấp linh Tông Tài.Có thể sử xuất công kích, lợi dụng sức mạnh của trời đất có ở trong nó, nếu thực lực kết hợp cùng linh tông,như vậy không gian này sã bị

dập nát do sức mạnh của áp gió lốc.”

Mộc Hoàng giải thích không nhiều lắm, linh tông, khoảng cách này với

Phong Vân hẳn là quá xa .Nhìn khuôn mặt kia của nàng, nàng không có khả

năng hiểu một cách rõ ràng, nhiều lời cũng không có tác dụng gì.Giải

thích thực không rõ ràng, bất quá Phong Vân xem như hiểu được một chút.

-“Nếu nói đây chính là linh tông,vậy thì không thể đi qua nơi này được rồi?” Phong Vân hai tay ôm ngực, nhíu mày.

Mộc Hoàng gật đầu.Phong Vân thấy vậy,đưa mắt liếc nhìn khắp nơi.

Phía trước không gian áp chế sức của gió lốc công kích, mặt sau ngay

cả linh hồn cũng đều đã chìm nghỉm trong nịch thủy.Này thật đúng là lên

trời không có đường, xuống đất không có cửa.

-“Nói,cấp bậc của ngươi là cái gì ?” não bộ của Phong Vân vận động không chậm một chút nào.

Mộc Hoàng nếu biết, kia……

-“Ngươi cảm thấy được như thế nào?” Mộc Hoàng không đáp hỏi lại.

Hắn hiện tại, còn cần phải hỏi cấp bậc sao?

-“Linh lực đã bị mất hết, hiện tại chỉ còn kinh nghiệm thôi,con

người đã trở lên vô dụng, nói không chừng cũng chỉ hữu dụng giống như

quần áo mà thôi.” Phong Vân nhìn vẻ bề ngoài của Mộc Hoàng một lượt từ trên xuống dưới, cười một cách tà khí.

-“Dù sao ta cũng không sao cả, không qua được thì cùng

lắm liền đứng ở này, ta là người không có chí lớn,là một con người có

thù tất báo.” Phong Vân cười một cách ôn nhu.

Nàng quả thật cách linh tông này quá xa, cũng chưa nghe đến độ công

kích này bao giờ.Nhưng là Mộc Hoàng – cái tên kia từ lúc ấy cho đến bây

giờ, cũng chưa nhăn mặt một chút nào, cũng không thấy có chút phiền não

nào cả,như vậy nhất định là đã có định liệu từ trước .Làm cho Phong Vân

cảm thấy mình chưa có kinh nghiệm quan sát đối phương.

Mộc Hoàng nhìn những biểu cảm trên mặt Phong Vân,mặt hắc như diệu thạch mắt thì nhíu lại:“Ta có cần phải nói với ngươi một câu không,con người không nên quá thông minh.”

-“Không có, kiếp này bọn