XtGem Forum catalog
Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Hắc Đạo Vương Hậu Nữ Nhân Ngươi Đừng Quá Kiêu Ngạo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328475

Bình chọn: 8.5.00/10/847 lượt.

thứ bảy này bỗng dung biến đổi, tháp đột nhiên biến thành hình một cái miệng

to như con thú, nuốt chửng Phong Vân cùng Mộc Hoàng.

Phong Vân cùng Mộc Hoàng trong khoảnh khắc chỉ cảm thấy một khối

không gian lạ lẫm , năng lương dung mãnh đang dần tiến đến, túm lấy họ

lôi vào trong miệng tháp.

Nháy mắt, biến mất vô tung vô ảnh.

Càn Khôn rung chuyển, thiên địa lặp lại.

Phong Vân chỉ cảm thấy thân mình như hãm phải bùn lầy,giãy không ra , rất nặng không chịu đựng nổi, nói đúng hơn là không nhúc nhích được dù

chỉ là một chút, lại càng không nói được đến việc sử dụng linh lực,người suy yếu Thế này thì xong rồi, Phong Vân cả kinh.

Nàng thầm than ra miệng, thì bỗng nhiên nghe tiếng nước chảy phù phù

bên tai.Ngay sau đó cả người chợt lạnh, miệng mũi trong nháy mắt lại

văng ra những bọt nước lạnh như bang.

Mà cùng với lúc bọt nước kia xuất hiện, những áp lực nặng nề vừa qua bỗng dung biến mất như vô hình ảo ảnh.

Phong Vân nhất thời vui vẻ, nháy mắt trợn mắt.hung quanh một màu xanh mượt thủy sắc, đây là Đàm Thủy .

Lập tức cùng một lúc tay chân hoạt động, tiến vào trong nước , bơi đi.

Nhưng mà, không thể tưởng tượng được lại nhanh như thế, chỉ trong

chốc lát mà cả thân hình của nàng đã trầm hẳn xuống rồi.Trong nước này

dường như không thể nổi được , kinh phiêu phiêu , xung quanh một mảnh

tĩnh mịch.Chỉ có thể hít thở được vài hơi, Phong Vân đã lại chìm xuống

phía dưới.

Mà với linh lực của nàng lại không thể làm được gì, đây là loại nước gì vậy?

Chẳng lẽ là nịch thủy? Hoàng tuyền vong xuyên nịch thủy, không tái

vạn vật, theo như lời đồn đại thì linh hồn vào đây sẽ chìm sâu

xuống vong xuyên nịch thủy này.

Nghĩ như thế, vừa cố ngoi lên thì Phong Vân lại tiếp tục chìm xuống.

Phía bên kia ánh sáng xanh phảng phất, càng ngày càng yếu dần.Không

xong rồi, mí mắt Phong Vân liền nhíu lại một chút ,càng chìm xuống

thì lại càng nhíu sâu hơn.

Này……

Mà ngay tại Phong Vân nhíu mày trong nháy mắt, trên cổ tay tiểu thực

quấn quít kia, đột nhiên nhanh chóng sinh trưởng, bùng phát, như tia

chớp bình thường phá tan thủy sắc, hướng về phía dòng nước vọt đi ngay

tức thì.

Đi.

Tiểu thực, một ý nghĩ mới ở trong đầu bỗng nảy ra, Phong Vân liền

cảm giác được thân thể mạnh mẽ bị tiểu thực túm lấy, hướng tới dòng nước nhanh chóng mà đi.

“Oanh.” Phá nước mà ra, bọt nước văng khắp nơi.

Phong Vân mượn lực , xoay người một cái, rất xa nhảy đến trạm định ở một chi ngạn của nịch thủy.

-“Tiểu thực, ngươi thật sự là bảo bối của ta,nơi này cũng không làm khó được ngươi.” Từng bước tiến đến trạm định, Phong Vân mặt mày đảo qua đảo lại , liền

thấy tiểu thực quấn quanh trên một đại trụ cao cao phía trên bờ, mượn

lực để đưa nàng lên .

Lập tức, mặt mày không khỏi hớn hở , ôm lấy tiểu thực thông minh tài giỏi của mình.

Rơi vào nước có thể ngăn cản linh lực, tiểu thực cự nhiên có thể

không có việc gì. Nàng chính là vận khí thật tốt, có thể gặp được bảo

bối tiểu thực này a . Tiểu thực biến hóa về chỉ bằng nắm tay, hai phiến

lá cắm xuống, đóa hoa tam sắc cao cao giơ lên, vô cùng tự hào. Đó ,

không nhìn xem nó là ai đi .

Phong Vân thấy vậy cười, búng búng tiểu thực đóa hoa: “ Ngươi được một phen đắc ý, trở về nhất định sẽ cho ngươi ăn đại tiệc.”

Tiểu thực vừa nghe có đại tiệc lập tức a dua nịnh nọt, dùng đóa hoa cọ cọ vào mặt Phong Vân, vẻ mặt vô cùng khoe mẽ.

Phong Vân sủng nịch cười cười, vừa đùa với tiểu thực, vừa quan sát

bốn phía. Nơi nàng đứng là một bình đài, có tảng đá phô, có hai bạch

ngọc đại trụ đứng sừng sững giống như canh gác đại môn.

Bình đài phía sau, có đường hướng sâu về phía trong , không biết điểm cuối. mà chỗ Phong Vân tưởng là một cái đầm, giờ mới phát hiện cư nhiên không thấy điểm dừng, chính là vô biên vô hạn. Trên đầu tối đen như

mực, tuy cái gì cũng không thể nhìn thấy nhưng Phong Vân có thể cảm thấy được cái gì cũng không có. Bọn họ đã không có đường để lùi. Bọn họ thật giống bị túm đến một cái khác không gian, không tìm thấy đường về.

Phong Vân nhíu mày nhìn mặt nước vẫn yên tĩnh, Mộc Hoàng còn ở trong đó.

Vuốt nhẹ cành lá của tiểu thực , ánh mắt Phong Vân nhanh chóng chuyển động. Mộc Hoàng là một người vô cùng nguy hiểm, nếu hắn khôi phục linh

lực, hắn có thể tuân thủ lời hứa hay không , nàng thật sự không nắm

chắc. Nếu Mộc Hoàng chết ở chỗ này thật đúng là giúp nàng giảm bớt một

đại phiền toái rồi. Về phần chịu trách nhiệm, nàng chỉ cần đổ lên đầu

học viện Lai Nhân , thật là trăm lợi mà không có một hại. Mà nếu nàng

cứu hắn, hiện tại hắn lại không có một chút lực lượng, mà ở cái nơi thần bí quái gở như thế này , chắc chắn sẽ mệt nàng, gia tăng thêm gánh

nặng cho nàng .

Ý niệm trong đầu Phong Vân nhanh chóng chuyển động, phân tích lợi hại rành mạch.

-“Đi thôi đi thôi, cứu hắn làm gì? Ta cũng không thích hắn, hắn khi dễ ta.” Tiểu thực cùng Phong Vân linh hồn tương thông, Phong Vân nghĩ gì, tiểu thực vô cùng rõ ràng.

Phong Vân thấy vậy đành thở dài: “ Quên đi, ta là người tốt, tiểu thực, đem hắn túm lên đây, ta sẽ cho ngươi hẳn hai cái đại tiệc.” Không đợi tiểu thực từ chố