Duck hunt
Hai "cầm" Cùng Vui

Hai "cầm" Cùng Vui

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328095

Bình chọn: 7.00/10/809 lượt.

Chị có biết, hiện tại, mỗi một người đàn ông bên cạnh đều có một hai cô gái đê tiện, cô ta mang tiếng là 'bạn bè' xuất hiện bên cạnh người đàn ông đó, không hôn, không ôm, không lên giường, cứ như vậy quấn lấy người, thường thường với người khác vui đùa một chút, lại gửi tin nhắn mờ ám, với ai cũng nói 'đây là anh của tôi' nhưng thực con mẹ nó hoặc là không ai muốn hoặc là không tuân theo chuẩn mực đạo đức, đồ đê tiện!"

Bạch Tân Tân bỗng nhiên quăng quả bom bất ngờ, Mạnh Lai một bên cau mày nhỏ giọng nói, "Đừng nói nữa!"

Quan Duyệt cười lạnh vừa muốn trả lời liền bị Kiều Nhạc Hi bên cạnh ngăn lại, cô nhẹ nhàng nhấp tách cà phê, cười nhạt một tiếng, nhìn Bạch Tân Tân, "Cô đang nói tôi sao?"

Bạch Tân Tân cười nham hiểm, "Kiều đại tiểu thư, cô cũng đừng nghĩ nhiều, tôi thật không có nói cô. Tôi làm sao dám nói cô".

Kiều Nhạc Hi sắc mặt biến đổi, "Vậy cô nói người nào?"

Bạch Tân Tân cười hung tợn trả lời, "Đang nói con đê tiện".

"Vậy cô nói xong chưa? Nếu nói xong rồi thì tới lượt tôi bắt đầu nói".

Kiều Nhạc Hi từ từ buông tách cà phê trên tay, chậm rãi mở miệng, "Bạch Tân Tân, tôi nói cho cô biết, dù cô có nói tôi đi nữa, cô cũng không đủ tư cách!"

Cô cười lạnh nhìn Mạnh Lai, "Mạnh Lai, có chuyện gì cô cứ nói thẳng với tôi, không cần phải phải dùng cách này. Có nói gì cũng phải xét tới lương tâm, tôi Kiều Nhạc Hi khi nào thì cản trở cô và Giang Thánh Trác đến với nhau hả? Cô muốn thích cậu ta thì cứ thích, chuyện gì của các người thì có liên quan gì tới tôi?"

Giọng Kiều Nhạc Hi hơi lớn, có một số người không ngừng nhìn họ. Cô mĩm cười, "Còn nữa, từ nay về sau tôi không còn bên cạnh Giang Thánh Trác, cậu ta cũng không tốt như vậy, đáng bị tôi coi thường!".

Nói xong xách túi bỏ đi.

Quan Duyệt từ đầu đến cuối không nói một câu, sau khi Kiều Nhạc Hi bỏ đi cô mới nhìn hai người đang suy nghĩ vỗ tay, "Đúng là không sai, hai người các cô không làm diễn viên thật phí của trời nha. Đúng rồi, Bạch Tân Tân, cô cùng với Tề Trạch Thành có tốt không? Có đôi khi tôi thật thương hại cô, bị người ra lợi dụng mà vẫn vui vẻ như vậy".

Còn cô nữa, cô tên gì nhỉ, Mạnh Lai đúng không? Chuyện vợ chồng nguyện ý bên nhau, đùa giỡn mập mờ khi nóng khi lạnh cô quản được sao? Cô cũng đừng quên, cô là bạn gái trước, quan trọng ở cái chữ 'trước' đó đó, cô không cam lòng cũng vô dụng thôi. 'Không có tư cách' bốn chữ này cô có hiểu hay không?"

Bạch Tân Tân trừng mắt Quan Duyệt, "Chị có ý gì?"

Quan Duyệt cười khinh thường, "Không rõ hả? Không rõ thì hỏi người bên cạnh cô kìa, cô ta hiểu rõ lắm. Bất quá cô ta có chịu giải thích cho cô hay không thì thật khó nói. Người đần độn như cô đúng là không dễ dàng à!"

Nói xong cũng rời khỏi.

Kiều Nhạc Hi mang theo túi mua sắm tức giận tới mức cả người phát run đứng trước thang máy đợi lượt, Quan Duyệt đuổi theo cô, nhìn dáng vẻ của cô không dám mở miệng.

Kiều Nhạc Hi ngẩng mặt nhìn cô, miễn cưỡng thì thào nói nhỏ, "Lần này thật là bị chó điên cắn. Đúng là tớ đem Giang Thánh Trác là anh trai......"

Một giây sau, đôi mắt lẫn vẻ mặt suy sụp, "Bằng không thì còn có thể thế nào đây........"

Hết Chương 28.

Quan Duyệt có chút đau lòng vỗ vai cô, "Nhạc Hi......"

Kiều Nhạc Hi nhìn cô nói, "Em thật không có chuyện gì đâu, thật đó".

Hai người từ thang máy đến bãi đỗ xe, đến lúc ngồi vào xe, Kiều Nhạc Hi vẫn chưa nói lời nào.

Quan Duyệt nhìn cô hồi lâu thấy cô chưa cho khởi động xe, biết trong lòng cô khẳng định vô cùng khó chịu và đau khổ nên cũng không nhắc nhở.

"Chị nói em biết, mấy loại chó dữ cắn người thường không sủa. Cái con ngu ngốc Bạch Tân Tân chỉ là một con cờ mà thôi. Cái người nhìn giống như Thánh Nữ Bạch Liên Hoa cũng không phải là kẻ dễ chọc".

Kiều Nhạc Hi máy móc gật đầu, "Em biết".

Quan Duyệt chỉ tiếc rèn sắt không thành sắt liếc cô nói, "Nếu em biết tại sao vẫn bị khích tướng như vậy?"

Kiều Nhạc Hi thở dài, cô không phải là bị trúng trò khích tướng của người khác, cô chỉ là phản ứng theo bản năng thôi.

Bí mật được trong lòng hơn mười mấy năm, càng được chôn giấu kỹ bên trong thì càng không thể động đến. Người khác có nói bóng gió thế nào nhất định sẽ bị hoảng loạn, bởi vì chột dạ nên ngay lập tức bác bỏ dữ dội và cũng bởi vì sợ bị người khác vạch trần.

Rất nhiều lúc, trong lòng rõ ràng không hề muốn như vậy nhưng lại không thể khống chế được bản thân nói ra lời trái ngược.

Rất nhiều lúc, biết rõ ràng là làm như vậy chỉ khiến bản thân đau khổ, nhưng vẫn cứ làm. Cô không biết rốt cuộc mình cố chấp điều gì, nhưng mà cô biết, cô luôn luôn làm khổ chính mình, vì người khác làm khó bản thân mình.

Chỉ tại chuyện xảy ra trước mắt, cô cảm thấy không thoải mái, thậm chí có chút hèn mọn và yếu đuối. Đúng là cô không có cách làm thay đổi tất cả.

***

Vài ngày sau, tại một hành lang khách sạn, Kiều Nhạc Hi chạm mặt Giang Thánh Trác và Diệp Tử Nam, cô cũng không chớp mắt đi lướt qua họ.

Giang Thánh Trác vẫn nhìn cô, mãi tới lúc cô đi được một khoảng xa. Đúng là Kiều Nhạc Hi chẳng thèm nhìn lấy cậu một lần.

Cậu quay qua nhìn Diệp Tử Nam, vẻ mặt khó hiểu, "Cô ấy bị làm sao vậ