vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cho đến khi bọn
họ từ từ đậy nắp quan tài, cho đến khi dì Triệu ngất đi lần nữa. Tất cả mọi
người đều đầm đìa nước mắt. Chỉ mình cô vẫn đứng đó, không còn tri giác, không
có ý thức, không có gì cả, dường như tất cả đã tan biến, tất cả không còn tồn
tại.
Khuôn
mặt Thiệu Chấn Vinh dần bị che đi, cả người anh bị che đi, cô mới giật mình
hiểu ra, tất cả không phải là mơ, tất cả đều là thật. Họ không gạt cô anh thật
sự không quay lại nữa vĩnh viễn sẽ không quay lại nữa. Cô vĩnh viễn mất anh.
Cô hốt
hoảng lao về phía trước, bố mẹ cố sức níu cô lại, nhiều người tiến lên đỡ cô,
còn cô thì kêu khóc: “Mẹ! Để con theo anh ấy, xin mọi người, để con theo anh
ấy, để con ở bên cạnh anh ấy! Mẹ...để con theo anh ấy...”.
Nhiều
người đến kéo cô ra, cô kêu gào thảm thiết: “Để tôi theo anh ấy. Thiệu Chấn
Vinh! Thiệu Chấn Vinh! Anh đứng dậy! Sao anh có thể bỏ rơi em! Sao anh có thể
như vậy...”
Ngón
tay cô bị gỡ ra, những người bên cạnh đang gỡ từng ngón tay cô ra, cô khóc đến
mức toàn thân run lên, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để mình có thể vào
trong cỗ quan tài lạnh lẽo kia. Bởi trong đó có Thiệu Chấn Vinh của cô, cô muốn
đi với anh, không cần biết khi nào, là ở đâu, cô chỉ muốn ở bên anh.
Cô nghe
thấy tiếng thở của mình, khản đặc tuyệt vọng như một con thú đang bị giam cầm.
Dù biết không còn cách nào khác nhưng vẫn liều mạng, không cần bất cứ điều gì,
cô chỉ cần ở bên anh.
Mọi
người đều đang kéo cô, đang khuyên cô. Cô nghe thấy tiếng nói của chính mình,
thê lương và sắc lạnh như lưỡi dao, khoét sâu vào trái tim mình, máu chảy thít
rơi lặp đi lặp lại: “Cho tôi đi, cho tôi đi, các người cho tôi đi, Thiệu Chấn
Vinh chết rồi, tôi còn sống để làm gì? Cho tôi đi, xin các người”.
Mẹ cô
ra sức giữ cô, khóc nức nở: “Con ơi con, con đừng như vậy! Con thế này mẹ biết
làm sao? Mẹ biết làm sao.... “.
Cô cố
hết sức nhưng cũng đành bất lực chỉ còn biết gào khóc không thôi, tất cả nước
mắt như trào ra trong khoảnh khắc này. Cô ra sức vùng vẫy, nhưng Thiệu Chấn
Vinh của cô sẽ không quay về nữa, anh thật sự không quay về nữa, anh thật sự
không quay về nữa. Dù cô khóc thế naò, kêu gào thế nào, dù cô có vươn tay nắm
lấy, nhưng cũng chỉ nắm được chiếc quan tài lạnh lẽo. Tất cả đều vô ích, anh sẽ
không bao giờ trả lời nữa, anh gạt cô, anh gạt cô dợi anh, cô vẫn cứ đợi vẫn cứ
đợi, nhưng anh không quay về nữa.
Giọng
nói của cô khàn đặc, cô đã bị vắt kiệt sức rồi, nhiều người đến kéo cô sang một
bên, cô chỉ có thể mở to mắt nhìn bọn họ mang anh đi, nhìn họ đưa Thiệu Chấn
Vinh của cô đi. Cô không muốn sống nữa, cô chỉ cần ở bên anh, chết cũng cùng
chết với anh. Nhưng anh không đợi cô, anh đi trước rồi.
Mẹ cô
vẫn ôm chặt và không ngừng gọi tên cô. Nước mắt mẹ rơi, còn cô mở to mắt nhìn
người ta khiêng quan tài đi cô không thể thốt ra bất cứ âm thanh gì nữa, dường
như tất cả thanh âm đã vỡ nát.
Cô
không còn Thiệu Chấn Vinh nữa.
Cô đã
cố gắng hết mình nhưng vẫn không thể giữ được anh dù chỉ một giây một phút, số
phận thật cay đắng, chỉ một giây cũng không cho cô. Cô đã hoàn toàn tuyệt vọng,
cố dùng chút sức lực cuối cùng, thốt lên thứ âm thanh xé lòng: “Mẹ, đừng để
người ta mang anh ấy đi...mẹ...con xin mẹ...đừng để người ta mang anh ấy
đi...”.
Mẹ cô
đau đớn đến tột cùng, không thốt nên lời nào được nữa, cuối cùng ngất lịm đi
ngã vào tay cha cô. Người đứng bên cạnh vội đỡ lấy và giữ chặt cô, còn cô yếu
ớt như một đứa trẻ, cô không còn cách nào nữa, ngay cả người mẹ mà cô tin tưởng
nhất cũng không còn cách nào khác.
Trước
mắt cô, tất cả mọi thứ đều tan vỡ, cả thế giới là một màn đen u tối.
Mùa hạ,
luôn có những cơn mưa đến bất chợt. Trời đất thay đổi trong tích tắc, bên ngoài
cửa sổ là bầu trời xám xịt, những đám mây đen xà xuống, tưởng chừng như vươn
tay ra là có thể chạm đến. Bầu trời này cũng giống như cảnh một thành phố nào
đó trong tương lai.
Nước
mưa phủ mờ khung cửa khổng lồ, từng hạt mưa đan xen ngang dọc, để rồi cuối cùng
gió cuốn đi.
Không
khí trong phòng họp ngột ngạt, tâm trạng mọi người đều không tốt. Những hạng
mục thu lợi lấy bất động sản làm mục tiêu, doanh thu sụt giảm liên tục hai kỳ
đã là sự thật không thể chối cãi, hôm nay ông chủ từ Bắc Kinh quay lại Thượng
Hải, những vấn đề còn sót lại trong suốt mấy tháng vừa qua cũng phải thẳng thắn
mà đối mặt. Nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Lôi Vũ Tranh, tất cả quản lý đều
e dè, chỉ sợ sẽ làm sai điều gì.
“Kế
hoạch xây dựng, kiến thiết lại vùng gặp nạn chúng ta không làm”, Lôi Vũ Tranh
dùng một ngón tay gõ lên xấp văn kiện dày, “Cạnh tranh khốc liệt, không cần
thiết phải tham gia”.
Phó
tổng giám đốc phụ trách kế hoạch sắc mặt khó coi, tuy rằng địa chỉ công ty là ở
Bắc Kinh nhưng từ trước đến nay đều coi Thượng Hải là trọng điểm phát triển, có
rất nhiều kế hoạch đầu tư lớn đều lấy danh nghĩa Thượng Hải để ký. Lần này bọn
họ tốn hơn một tháng mới lập ra được kế hoạch hoạt động cụ thể, chỉ là chưa báo
cáo lên hội đồng, vậy mà chỉ một cuộc họp bình thường đã bị